SAU KHI XUYÊN SÁCH, TÔI CÓ BỐN NGƯỜI CHA - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-01-18 01:20:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cao Hoa Cường định lao theo nhưng cảnh sát ấn c.h.ặ.t tại chỗ. Gã điên cuồng giãy giụa gào thét: "Buông ! Thả tao ngoài!"

 

Viên cảnh sát quát lạnh: "Thành thật chút !"

 

Sự của bố khiến Cao Hoa Cường càng thêm hoảng loạn. Gã bắt đầu năng loạn xạ: "Các bằng chứng, dựa mà giam giữ ? gặp cấp của các để khiếu nại!"

 

Cảnh sát lười đáp lời, áp giải gã trở phòng giam, khóa cửa rời .

 

Cao Hoa Cường như con thú nhốt trong l.ồ.ng, tới lui trong phòng, thỉnh thoảng đá mạnh tường một cái.

 

cam tâm. Tại chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà gã rơi cảnh ngộ ? Gã càng thể trơ mắt tù, gã tìm cách liên lạc với bên ngoài.

 

bao nhiêu mối quan hệ, tin là ai chịu bỏ tiền cứu gã .

 

Nghĩ đến đây, Cao Hoa Cường đập cửa rầm rầm: " lấy điện thoại! Không bằng chứng, các quyền giam giữ !"

 

Cánh cửa bỗng nhiên mở . Tiếng gào thét của Cao Hoa Cường im bặt khi thấy hai đàn ông xuất hiện mắt.

 

"Chà, tinh thần vẫn gớm nhỉ." Nguyên Tấn Phi liếc , ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng.

 

Làm cảnh sát, ghét nhất chính là hạng tội phạm .

 

Anh khẽ nghiêng , để lộ Liên Phong ở phía , dư quang quan sát thần thái của đồng nghiệp — trông vẻ bình tĩnh, giống vẻ mặt đầy sát khí lúc chuyện ở bệnh viện.

 

Nguyên Tấn Phi cũng thấy áy náy. Anh ngờ Liên Phong khi chuyện nhất quyết đòi xuất viện về cục ngay lập tức, cản thế nào cũng .

 

Anh hiểu Liên Phong, một khi quyết định gì thì mười con trâu cũng kéo .

 

Đặc biệt là chuyện liên quan đến con gái bảo bối của ông.

 

Nếu cản thì đành chịu, chỉ theo hỗ trợ.

 

Biết thế lúc nãy đừng vội cho ông .

 

Nguyên Tấn Phi kể cho Liên Phong chỉ để ông nắm tình hình, chứ ông xuất viện ngay lúc .

 

Trên Liên Phong mười mấy vết thương, thuộc hàng trọng thương, lăn lộn thế — thôi thì, đối với Liên Phong, chút thương tích c.h.ế.t .

 

Cao Hoa Cường dù cũng từng giữ chức vụ cao, ít nhiều cũng nhãn lực. Hai khí độ phi phàm, qua là quyền quyết định.

 

Gã lập tức lạnh: "Đến đúng lúc lắm. Nếu các là cảnh sát thì phép tri pháp phạm pháp. là công dân pháp luật bảo hộ, hành động của các hiện giờ là bắt giữ trái phép, xâm phạm lợi ích của , quyền khiếu nại!"

 

Nguyên Tấn Phi Cao Hoa Cường bằng ánh mắt đầy thương hại.

 

"Ông là Cao Hoa Cường?" Liên Phong tiến lên một bước, ánh mắt dừng ở bàn tay đang buông thõng của gã.

 

Cao Hoa Cường sự khinh miệt trong giọng của đối phương, cơn giận tích tụ cùng nỗi sợ hãi thể xua tan trong lòng gã bùng phát.

 

Cái ác trỗi dậy — gã đột nhiên vươn tay định đẩy Liên Phong: "Mày là cái thá gì..."

 

Tay chạm áo, đôi mắt vốn đang rủ xuống của Liên Phong đột ngột ngước lên, ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo như lưỡi d.a.o lướt qua mặt gã.

 

Áp lực ập đến khiến Cao Hoa Cường trong phút chốc cảm thấy như điện giật, da đầu tê dại, lời định tự động biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-sach-toi-co-bon-nguoi-cha/chuong-72.html.]

 

Liên Phong thậm chí cần gì, chỉ cần một cái , Cao Hoa Cường sợ hãi.

Bánh gấu

 

Cánh tay gã cứng đờ giữa trung, dám chạm Liên Phong, thậm chí chính gã cũng nhận lùi nửa bước.

 

"Cậu ngoài ." Liên Phong lên tiếng, giọng cực kỳ thản nhiên. Câu với Nguyên Tấn Phi.

 

Nguyên Tấn Phi do dự một chút, thấp giọng nhắc nhở: "Cậu đang là cảnh sát đấy."

 

cũng ngứa mắt với Cao Hoa Cường.

 

"Hơn nữa, còn vết thương." Nguyên Tấn Phi thêm, "Tốt gì cũng kiềm chế một chút, đừng coi trọng thể ."

 

Liên Phong "ừ" một tiếng: " chừng mực."

 

Nguyên Tấn Phi rời , quên chu đáo đóng cửa .

 

Liên Phong tiến lên phía , Cao Hoa Cường ngừng lùi , nỗi sợ hãi vô danh dâng trào: "Mày... mày định gì?!"

 

Liên Phong quanh một lượt, ngước mắt lên camera ở góc phòng: "Tắt giám sát ."

 

Trong phòng điều khiển, cảnh sát trẻ tiểu Lý giật khi thấy đội trưởng Liên thẳng màn hình, rụt cổ , nuốt nước bọt — chuyện đúng quy định cho lắm.

 

Tiểu Lý đang phân vân nên tắt . Chẳng bảo đội trưởng Liên đang viện điều trị vết thương nặng xuống giường , tự dưng về cục thế .

 

Đang lúc lưỡng lự thì Nguyên Tấn Phi đẩy cửa bước , thấy vẻ mặt của tiểu Lý liền hiểu ngay vấn đề: "Tắt ."

 

Tiểu Lý gãi đầu: "Đội trưởng Nguyên, vạn nhất chuyện gì..."

 

"Có chuyện gì chịu trách nhiệm." Nguyên Tấn Phi bảo, "Cứ lề mề cái gì, mau lên."

 

Thấy chấm đỏ camera vụt tắt, Liên Phong thu hồi tầm mắt, một nữa về phía Cao Hoa Cường.

 

Ông lấy từ trong túi đôi găng tay da đen, thong thả đeo , đeo chậm rãi : "Ông trong hai tháng qua, g.i.ế.c bao nhiêu ?"

 

Cao Hoa Cường: "..."

 

câu đầu tiên của Liên Phong dọa cho c.h.ế.t khiếp.

 

Làm việc trong giới giải trí, chuyện đen tối nhất gã từng thấy chỉ là thuê đ.á.n.h dằn mặt, hoặc đ.á.n.h t.h.u.ố.c, clip tống tiền.

 

Còn g.i.ế.c ... đó là điều gã bao giờ dám nghĩ tới.

 

Liên Phong đeo xong găng tay.

 

Như cảm nhận điều gì đó, Cao Hoa Cường hét lên một tiếng lao thẳng phía cửa.

 

Phòng điều khiển.

 

Vài phút , Nguyên Tấn Phi vỗ vai tiểu Lý: "Được , mở ."

 

====================

 

 

Loading...