SÍNH LY NÔ - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:50:42
Lượt xem: 216

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thành , kiệu hoa đầu, đây quả là chuyện kinh thiên động địa từng

 

Lúc náo nhiệt hỷ khí bao nhiêu, thì bây giờ lời bàn tán bên ngoài ồn ào bấy nhiêu. 

 

nhạo chỉ là một thứ nữ mặc hỷ phục đến cửa ép hôn, đáng tiếc ngay cả như phủ Thẩm cũng thèm nhận. 

 

nhặt mối hôn sự mà đích tỷ cần, tự nhiên chịu chút khổ mới là công bằng. 

 

Cũng thương xót

 

Chỉ là bất kể là lời gì, khi dồn dập như núi đổ biển trào chui cả kiệu của , lên đều ch.ói tai.

 

Kiệu hoa càng lúc càng xa, mơ hồ thấy giọng của Thẩm phu nhân:

 

“Hôm nay con trai thể khỏe, thể đích nghênh đón tân thê nhập phủ. Lục cô nương lòng lương thiện, thông cảm, nhưng đây là của Thẩm gia ! Nếu để thấy kẻ nàng, nhất định bỏ qua!”

 

Lòng bàn tay Điểm Xuân và Ô Đông l.i.ế.m nhẹ. 

 

Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền thẳng tim. 

 

Chuyến , quả thật uổng công.

 

Chỉ Thanh Đào là sững sờ, nước mắt còn treo mặt, ngơ ngác hỏi :

 

“Tiểu thư, chúng thể trốn đây?”

 

“Đi cũng .”

 

Ta vuốt hai cục ấm áp trong lòng, càng nghĩ càng thấy đây là một ý :

 

“Điểm Xuân và Ô Đông đều đón về , khế ước bán của ngươi cũng trong danh sách của hồi môn của . Phụ mẫu giờ ở trong phủ, từng bạc, thể dẫn các ngươi cùng .”

 

Thanh Đào từ nhỏ là tính cách ôn hòa mềm mỏng. 

 

Lúc cũng tức đến đỏ hoe mắt, c.ắ.n răng đáp:

 

“Tiểu thư , nô tỳ đó! Nô tỳ theo tiểu thư trốn hôn!”

 

Lời thì dõng dạc, nhưng khi thật sự đến cửa phủ, chân Thanh Đào mềm nhũn. 

 

Trước cổng lớn đang Triệu quản gia, cùng phụ rời khi nãy. 

 

Triệu quản gia ở đây, chứng tỏ thể họ đón đại tỷ về .

 

Nghĩ đến đây, mặt Thanh Đào hiện lên một tia vui mừng:

 

“Tiểu thư, khi cô gia cũng về ! Người cần trốn hôn nữa, giờ chúng Thẩm phủ, chừng vẫn còn kịp!”

 

Nghe lời Thanh Đào, trong mắt Triệu quản gia thoáng qua một tia thương hại, ông cung kính đưa cho thêm một phong thư nữa. 

 

Đây là bức thư thứ hai nhận trong ngày hôm nay.

 

“Nhị tiểu thư, lão gia và phu nhân đại tiểu thư tâm trạng , bọn họ bầu bạn với đại tiểu thư dạo chơi cho khuây khỏa mới về.”

 

“Tuy nhiên ba ngày lúc hồi môn, họ sẽ cố gắng về kịp. Đặc biệt sai lão nô rõ tình hình với , bảo cần lo lắng.”

 

Thanh Đào rơi nước mắt lộp bộp, ngay cả Điểm Xuân và Ô Đông cũng xúm bên chân an ủi. 

 

Ta tự tay vén khăn trùm đầu, cất thư , trái còn thở phào nhẹ nhõm. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sinh-ly-no/2.html.]

Bọn họ ở đây, ngay cả cớ cũng chẳng cần tìm nữa.

 

Thay y phục xong, kiểm đồ đạc, lúc mới phát hiện những thứ mang thật sự ít. 

 

Thanh Đào, Điểm Xuân, Ô Đông, và một xấp ngân phiếu. 

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Chỉ những thứ mới là thực sự thuộc về .

 

Biết ngoài, Triệu quản gia đặc biệt đến hỏi. 

 

Ta đội mũ che mặt, hạ thấp giọng, như xong:

 

“Trong phủ quá hỷ khí, mà khó chịu, gọi Thanh Đào theo ngoài dạo một lát. Lại sợ khác bàn tán, nên mới che mặt.”

 

Triệu quản gia nghẹn lời, ngẩng đầu quanh. 

 

Trong phủ treo đầy lụa đỏ, náo nhiệt vô cùng. 

 

phụ mẫu ở đây, sắp thành cũng ở đây, đổi là ai mà chẳng thấy khó chịu.

 

Triệu quản gia tránh sang một bên nhường đường, còn đặc biệt dặn dò:

 

“Nhị tiểu thư cẩn thận, nhớ về sớm.”

 

Ta đáp lời ông. 

 

Lần ngoài, sẽ bao giờ về nữa.

 

3

 

Xe ngựa khỏi thành, nửa đường chúng đổi sang đường thủy. 

 

Lần đầu tiên thuyền, trực tiếp bao trọn một chiếc thuyền nhỏ. 

 

Thanh Đào sợ phấn khích, ghé sát bên thì thầm:

 

“Tiểu thư, thịt ở huyện Hoài ngon lắm, đến lúc đó chúng nhất định ăn cho một bữa.”

 

Nắng , gió nhẹ lướt mặt, con thuyền nhỏ theo dòng nước trôi , ngay cả Điểm Xuân và Ô Đông cũng thoải mái đến mức nhịn mà khò khè ngủ. 

 

Ta vuốt ve chúng chừng mực, đáp lời Thanh Đào:

 

“Ăn! Nếu thích, ngày nào chúng cũng ăn!”

 

Thanh Đào lải nhải từ bánh thịt chiên, canh viên thịt, thịt khô, cho đến cơm thịt xông khói, bỗng chùng xuống:

 

“Giá mà di nương cũng nếm thì mấy.”

 

Mẫu của chính là huyện Hoài. 

 

Mẫu thuở nhỏ mất cả phụ lẫn mẫu , chỉ còn cách rời huyện Hoài nương nhờ họ hàng. 

 

Mấy nhà họ hàng cầm bạc chịu nuôi, đẩy nàng qua đẩy như quả bóng, hôm nay vứt cửa nhà , ngày mai vứt cửa nhà khác. 

 

Cuối cùng một ngày bán , theo bọn buôn suốt dọc đường, đến Dương Châu mới phụ mua về .

 

Ký ức của mẫu về huyện Hoài nhiều, chỉ còn món cơm thịt xông khói

 

Lúc còn nhỏ, bà thường nấu cho và Thanh Đào ăn, nhưng lâu lắm ăn, gần như quên mất. 

 

Loading...