Câu thốt , Thẩm Khiết Như im lặng hồi lâu. Trong phòng bệnh tĩnh mịch đến mức ngay cả một cây kim rơi xuống đất cũng thể thấy rõ mồn một.
Chẳng bao lâu , Thẩm Khiết Như mới khàn giọng hỏi một câu: "Là con trai con gái?"
"Là... là con trai." Mẹ Thẩm nghẹn ngào đáp.
"Nó ? Con gặp nó." Nói đoạn, Thẩm Khiết Như chống tay, chật vật dậy.
"Tiểu Như, hiện tại cơ thể con còn yếu. Bác sĩ con cần tĩnh dưỡng thật , bây giờ nhất là nên xuống đất."
Thế nhưng, Thẩm Khiết Như như chẳng hề thấy gì, vẫn cố chấp bước xuống giường: "Đưa con gặp nó!"
Thấy con gái kiên quyết như , cha Thẩm và Thẩm cũng đành lòng ngăn cản thêm: "Được , , con đừng kích động, chúng đưa con gặp nó là chứ gì."
Dưới sự dìu dắt của cha , Thẩm Khiết Như mới miễn cưỡng xuống giường . Khi ngang qua phòng bệnh bên cạnh, bà thấy Y Vân đang giường, ôm đứa nhỏ trong lòng vô cùng hạnh phúc. Bên cạnh bà là con trai lớn, con trai thứ hai cùng Quý Chính Vũ đang vây quanh.
"Ông xã xem, thằng bé thứ ba nhà trông giống em ghê , từ cái mặt nhỏ , cái miệng , đến cả đôi mắt nữa." Y Vân đứa trẻ trong lòng, dịu dàng .
"Phải, , thằng bé chỗ nào cũng giống em hết." Quý Chính Vũ thuận theo ý vợ mà đáp lời.
Cậu cả nhà họ Quý thấy , hình nhỏ bé rướn lên bên cạnh giường: "Mẹ ơi, cho con xem với."
"Con cũng xem, con cũng xem." Cậu hai nhà họ Quý lúc đó còn nhỏ, lời vẫn còn bập bẹ rõ chữ.
"Được, , đều cho các con xem em trai." Quý Chính Vũ mỉm , một tay bế một đứa, để cả hai đều thể thấy đứa út trong lòng Y Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sinh-ton-noi-hoang-da-anh-de-leo-cua-so-muon-chui-vao-long-toi/chuong-1123-su-that-vu-trao-con-10.html.]
Cậu hai nhà họ Quý nắc nẻ: "Mẹ... em trai!"
" ! Đây là em trai của các con." Y Vân giơ tay vuốt ve gò má của bé.
"Mẹ ơi, tại sinh là em gái ạ? Nhà bạn Trừng Trừng sát vách cũng sinh em gái mà, con em trai , con chỉ em gái thôi." Cậu cả nhà họ Quý trề môi, chút vui .
"Tiểu Nam ! Bất kể sinh em trai em gái thì đó đều là đứa em mà dùng mạng sống của để đổi lấy. Tiểu Nam và Tiểu Xuyên đều yêu thương và bảo vệ em thật , con?" Quý Chính Vũ lập tức chấn chỉnh suy nghĩ của con trai.
"Dạ, ạ!" Cậu cả bĩu môi đáp.
Cha Thẩm thấy cảnh tượng , liền nghĩ ngay đến gã con rể đến giờ vẫn biệt vô âm tín nhà . Ông vô cùng bất mãn mà lên tiếng trách mắng: "Cái thằng La Triệu Cát , biến mất xác , gọi điện cũng máy. Nhìn Quý tổng xem, từ tối qua đến giờ luôn túc trực bên vợ, đúng là so sánh thì đau thương mà."
Mãi về nhận điện thoại từ bảo mẫu, ông bà mới con gái sắp sinh. Đến khi chạy tới bệnh viện thì đứa trẻ mất vì khó sinh .
Nhìn gia đình năm hạnh phúc trong phòng bệnh, Thẩm Khiết Như cảm thấy như ngàn vạn mũi kim đ.â.m mắt. Nghĩ đến cảnh đêm qua giày vò sống c.h.ế.t giường bệnh, nghĩ đến đứa con mất, bà siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Khi thấy t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của con trai , lòng thù hận trong lòng Thẩm Khiết Như kích phát đến cực hạn. Bà hận vị bác sĩ bỏ , nhưng càng hận Y Vân và Quý Cảnh Xuyên hơn.
"Nếu lúc đó bác sĩ gọi , thì c.h.ế.t chính là con các ! Là con các hại c.h.ế.t con trai !" Thẩm Khiết Như bọn họ, oán hận thốt lên.
Gương mặt Y Vân trắng bệch, bà Thẩm Khiết Như mắt vốn rơi trạng thái điên cuồng, trong lòng thấu hiểu nỗi mặc cảm tội của chính .
Với tư cách là bạn bè, những năm qua bà luôn tìm cách bù đắp cho họ. Nhà họ La cũng từ một gia tộc nhỏ năm nào, giờ đây vững gót chân tại Kinh Thành.