Khoảnh khắc Cua Nhỏ dứt lời, Tần Chiêu trơ mắt nếp nhăn mặt Rùa Già xệ xuống, rõ ràng là tức giận đến phá phòng .
Rùa Già hừ một tiếng, miệng há , một hạt châu màu vàng kim nhả . Tần Chiêu mạc danh cảm thấy lông tóc dựng , một cảm giác nguy cơ cực kỳ đáng sợ.
Khoảnh khắc Kim Châu xuất hiện, thời gian dường như ngưng trệ, tất cả đều hành động chậm chạp, dường như dính debuff gì đó.
[Ting! Người chơi dính trạng thái Cứng Đờ Của Ba Ba, Trì Hoãn! Vui lòng giải trừ trạng thái tiêu cực càng sớm càng !]
Tất cả chơi mặt đều thấy tiếng thông báo như , đây là đòn tấn công phân biệt địch của Rùa Già.
Mọi đều định hình trong những biểu cảm động tác kỳ quái, vô cùng buồn .
Tần Chiêu trừng to mắt, phát hiện thể cử động, ngay cả hít thở cũng vô cùng khó khăn, chứ đừng đến việc lấy đạo cụ giải trừ trạng thái tiêu cực từ trong ba lô .
C.h.ế.t tiệt hơn là, m.á.u Tần Chiêu cũng ngưng đọng .
Cô bắt đầu thấy tiếng HP tụt điên cuồng, chơi định ở xa bắt đầu hóa thành ánh sáng trắng, sinh mệnh cạn kiệt mà c.h.ế.t.
Hai c.o.n c.ua bên cạnh cũng như định , nhưng hai tên rõ ràng kinh nghiệm đầy , quá ba nhịp thở, liền thoát khỏi trạng thái tiêu cực, nhân lúc Rùa Già hung hăng lao tới liền nhanh ch.óng chạy trốn.
[Cua Nhỏ Gian Thương Đen Tối]: Đảo chủ! Chị tự cầu phúc ! Chị yên tâm, cha con , con rùa già thiếu tiền, còn từng thú cưỡi cho nhà chị đấy! Chị đừng sợ, nhất định sẽ hóa nguy thành an thôi a!
Tần Chiêu bỏ :...
Không tộc , ắt dị tâm, Nhân tộc thật lừa a!
Rùa Già cửa đường hầm hạ cấm chế cản trở động tác, chỉ thể trơ mắt hai c.o.n c.ua biến mất thấy tăm , lập tức tức đến mức nhảy dựng lên giữa trung.
[Rùa Già Nghèo Kiết Xác]: Ây! Tiền của ! Ây, ây!
Tần Chiêu gió nó quạt trúng, Tiểu Phúc Điệp nhất thời duy trì trạng thái ẩn , hình cô lộ mắt Rùa Già.
Trong đôi mắt to u ám của Rùa Già lóe lên một tia ngẩn ngơ.
Giây tiếp theo, Tần Chiêu liền trơ mắt con rùa già cõng cái mai rùa dày nặng bò về phía cô.
Cũng lúc , cô mới rõ bộ diện mạo của tên .
Toàn đen kịt thậm chí chút tím tái, mai rùa vô cùng cổ xưa dày nặng, lưu chuyển ánh sáng kỳ dị, hạt châu thần dị màu vàng kim cứ lơ lửng mai rùa của nó.
Ngoài , cô còn thấy một biểu tượng cuộn giấy nhiệm vụ con rùa biển già đang chậm rãi lắc lư tới.
[Ting! Phát hiện nhiệm vụ ẩn - Tìm kiếm Hoàng t.ử Rùa Biển thất lạc! Có nhận ?]
[Rùa Nhỏ Cổ Vũ] đột nhiên ghét bỏ "y" một tiếng: Hô, con ba ba già ! Xấu thật đấy! Vẫn là em , chủ nhân , quyết định cả đời Rùa Nhỏ! (Kỹ năng động khắc sâu DNA - Nịnh hót)
Tần Chiêu chút kinh ngạc.
Con rùa già rõ ràng ngưng trệ tất cả sinh vật trong gian hiện tại, tiếng ồn ào của đám diễn sâu ngày thường đều thấy nữa, nhưng Rùa Nhỏ ảnh hưởng, là vì cùng là rùa ?
Tuy nhiên Rùa Nhỏ còn lúc chê bai khác, thật hiếm thấy. Con rùa già mất con trai, là con Rùa Nhỏ cầu vồng chứ.
Tần Chiêu phân tán suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sinh-ton-tren-bien-co-nghe-duoc-tieng-long-cua-van-vat/chuong-260.html.]
[Rùa Nhỏ Cổ Vũ] đờ đẫn: (Giọng ) Không, chứ! (Tự tay khâu tim) Chỉ cần đại tiểu thư cần, em, Rùa Nhỏ em thể là! (Hét lớn) Đại tiểu thư, Rùa Nhỏ em, nguyện nhận giặc cha, xả cứu chủ!
Đối mặt với hành động của Rùa Nhỏ, Tần Chiêu cảm động, Rùa Nhỏ lương thiện, thật lòng hy vọng em thể tìm cha thất lạc của .
Nếu thêm một kỳ hạn, cô hy vọng, Rùa Nhỏ, ngay bây giờ!
Bộp! Một con Rùa Nhỏ moe moe xuất hiện mặt Tần Chiêu, mắt to trừng mắt nhỏ với con Rùa Già đang gần, cam lòng yếu thế trừng .
[Rùa Nhỏ Cổ Vũ] hắng giọng: Cha ơi! (Gào khản cả cổ) Con là đứa con thất lạc nhiều năm của cha đây!
Rùa Già rõ ràng Rùa Nhỏ đột nhiên xuất hiện dọa giật , nhất thời còn màng đến việc khiếp sợ nó chịu ảnh hưởng của lĩnh vực định .
[Rùa Già Nghèo Kiết Xác] phỉ nhổ một tiếng: Bớt , ngươi là rùa cạn, là rùa biển, đừng thấy sang bắt quàng họ a! (Ta nuôi nổi !)
[Rùa Nhỏ Cổ Vũ]:... Ha ha, con ngài thấy vô cùng thiết, vô cùng giống cha từng gặp mặt của con! Hay là hôm nay chúng kết cha con! Nếu ngài , con cha, ngài con!
Rùa Già:...
Nó vung tay, gạt nó sang một bên, vội vàng tế luyện Kim Châu, điểm điểm khí mặt Tần Chiêu.
[Rùa Nhỏ Cổ Vũ]: Rùa già, ông gì thế!
Lần , Tần Chiêu cảm nhận cảm giác nguy cơ k.h.ủ.n.g b.ố đó nữa.
[Ting! Trạng thái tiêu cực giải trừ!]
Cùng với tiếng thông báo vang lên, mắt Tần Chiêu hoa lên, m.á.u trong khôi phục lưu thông, thanh HP đang tụt điên cuồng trở bình thường.
Cô chút khó hiểu về phía Rùa Già.
Tại ?
[Rùa Già Nghèo Kiết Xác] nước mắt lưng tròng: Đảo chủ! Cuối cùng ngài cũng về ! Rùa già hết tiền ! Đưa tiền đây, (lý trực khí tráng xòe tay) Ngài còn nợ năm ngàn năm tiền lương đấy!
Tần Chiêu:...
"Khoan , chúng ký hợp đồng lao động ?"
Rùa Già ngẩn , hợp đồng là cái quái gì, nhân viên chứ! Nó cõng cô mấy trăm năm đấy!
Tần Chiêu thấy thế, lập tức xông lên tung một tràng lừa phỉnh, cái gì mà đảo nhỏ là nhà, đừng hỏi Đảo chủ cho ngươi cái gì, mà hãy nghĩ xem ngươi gì cho Đảo chủ.
Giây phút , tam quan của Rùa Già như tái tạo , nó từng , Đảo chủ luôn hào phóng rộng lượng hiểu lòng cũng mặt keo kiệt thế .
Chẳng lẽ, năm ngàn năm trôi qua, Đảo chủ cũng nghèo ?
Trong mắt Rùa Già lộ ba phần bừng tỉnh, ba phần đồng cảm, ba phần thất vọng, một phần mê mang.
Tần Chiêu ho khan một tiếng, trong lòng bàn tay lấy một tấm thẻ đen Thuyền Gỗ Bá Đạo đưa cho cô.