Lê Dạng dâng lên dự cảm chẳng lành: "Tình cảnh của Nhân tộc chúng ..."
Tư Quỳ bình tĩnh : "Kẻ thù chung của Tinh Giới."
Lê Dạng tối sầm mặt mũi.
Cô lờ mờ hiểu tại các thầy cô đều giảng chuyện Tinh Giới cho sinh viên... Nói thì ích gì? Chỉ tổ đạo tâm tổn thương!
Ví dụ như đứa nhát gan là cô đây, hiện tại nhịn bắt đầu cân nhắc: Cái Tinh Giới nhất thiết ! Cái danh kẻ thù chung của Tinh Giới nhất thiết ! Cô sống tạm bợ ở Hoa Hạ cũng chán mà!
Tuy nhiên, trường quân đội dư lãng phí tài nguyên để nuôi vô dụng.
Một khi đến cảnh giới tam phẩm đều ném Tinh Giới rèn luyện, trừ khi cả đời cô kẹt ở nhị phẩm đỉnh phong.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thôi bỏ ...
Lê Dạng cũng chỉ tùy tiện nghĩ thôi.
Hiện giờ cô ở giới vực Hoa Hạ cũng chẳng yên , đề cao bản thì thêm một Chấp Tinh giả tứ phẩm, ngũ phẩm đến, đều thể khiến cô c.h.ế.t kịp ngáp.
Lê Dạng hỏi: "Vậy hệ Nông học của chúng năm xưa xảy chuyện gì?"
Tư Quỳ buồn bã : "Thực ở Tinh Giới, chúng gọi là hệ Tự nhiên."
"Hệ Tự nhiên?" Lê Dạng chớp chớp mắt.
Tư Quỳ : "Phần lớn sinh vật Tinh Giới đều cảm thấy hai chữ 'Nông học' quá mức tàn bạo, đặc biệt là các c.h.ủ.n.g t.ộ.c loại Tinh thực, họ càng cảm thấy việc chúng thuần hóa Tinh thực thành cây nông nghiệp là cực kỳ tà ác, là hành vi hết sức tàn bạo..."
Lê Dạng mà ngẩn : "A chuyện ..." Cô tự nhận khả năng đồng cảm mạnh, nhưng lúc cũng thấy khó mà đồng cảm nổi.
Tư Quỳ : "Chúng cũng chung sống hòa thuận với các tộc ở Tinh Giới, cho nên mới đổi hệ Nông học thành hệ Tự nhiên, vẻ vô hại hơn, cũng tiện cho chúng ở Tinh Giới..."
Lê Dạng vô cùng tán đồng: "Nên như thế, chúng cần thiết tạo cớ cho lên án phương diện xưng hô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sinh-vien-truong-quan-doi-nhung-lai-dam-me-lam-ruong/chuong-165.html.]
Vốn là kẻ thù chung của Tinh Giới, thật sự cần thiết đội thêm cái danh "tà ác", "tàn bạo" nữa.
Tư Quỳ : "Còn một nguyên nhân nữa là, 'Tự nhiên' cũng phù hợp với tôn chỉ tu hành của hệ chúng ."
Lê Dạng phản ứng nhanh, hỏi: "Là vì chúng dùng đan d.ư.ợ.c để phá cảnh, chủ trương tự lĩnh ngộ tinh kỹ ?"
Tư Quỳ gật đầu : " , hệ Tự nhiên tôn sùng phương thức tu hành 'tự nhiên' nhất, đặc biệt là trong việc phá cảnh và lĩnh ngộ tinh kỹ, thể sử dụng Đan phá cảnh và Tinh hạch giám định sẵn.
"Sở dĩ các sư thúc họ Thành của em chế tạo Thụ tháp, cũng là vì sinh viên tam phẩm thật sự quá khó lĩnh ngộ tinh kỹ, mà tinh kỹ thì lấy chiến đấu để phá cảnh? Cho nên khi Thụ tháp đời, sinh viên hệ Tự nhiên chung trưởng thành chậm...
"Mãi đến khi Thụ tháp khánh thành, hệ Tự nhiên chúng mới đón nhận một đợt phát triển vượt bậc, mấy trăm năm đó xuất hiện lượng lớn sinh viên kiệt xuất, cho dù là những ở cảnh giới tam phẩm cũng bộc lộ tài năng ở Tinh Giới, vượt cấp c.h.é.m g.i.ế.c Chấp Tinh giả tứ phẩm thậm chí ngũ phẩm..."
Lê Dạng mà lòng đầy ngưỡng mộ, lẩm bẩm: "Thật lợi hại!"
Hệ Nông học từng huy hoàng như thế, lưu lạc đến t.h.ả.m cảnh hiện giờ.
Tư Quỳ rốt cuộc cũng đến chuyện 28 năm , bà : "Sự trỗi dậy của hệ Tự nhiên khiến luận điệu về mối đe dọa từ Nhân tộc tăng vọt ở Tinh Giới, mấy giới vực cường thế nảy sinh ý định công phá lối giới vực Hoa Hạ, tiêu diệt bộ Nhân tộc."
"28 năm , đầu là tộc Phong Liệt, hơn mười giới vực phát động cuộc tấn công mạnh mẽ căn cứ Tinh Giới của Nhân tộc..."
Lê Dạng: "!"
Lông mi Tư Quỳ run rẩy, khẽ : "Ngoại tộc xâm lấn cố nhiên đáng sợ, nhưng sự phân tranh trong nội bộ Nhân tộc mới càng lòng lạnh lẽo. Mấy trăm năm đó, hệ Tự nhiên mang vinh quang vô thượng cho Nhân tộc, nhưng cũng rước lấy họa sát . Có kẻ thế mà đưa phương án giao nộp bộ thành viên hệ Tự nhiên, dùng để bình cơn giận của đám xâm lăng ."
Lê Dạng túm c.h.ặ.t lấy tay vịn ghế mây, : "Ngu xuẩn!"
Tư Quỳ : "Đương nhiên Tinh Xu Các sẽ đồng ý phương án hoang đường như , nhưng cũng d.a.o động quân tâm... Sư tổ của em, cũng chính là sư phụ , bà cụ hiệu triệu tất cả t.ử hệ Tự nhiên tập kích bất ngờ Tinh Cảng Thành của tộc Phong Liệt. Cuối cùng chúng chôn sống mấy vị Chí tôn cửu phẩm, hơn mười vị Đại tông sư của tộc Phong Liệt, ép bọn chúng thể rút quân, từ bỏ việc xâm lấn giới vực Hoa Hạ..."
Lê Dạng đến ngẩn , đây là hình ảnh cô khó tưởng tượng .
Cô từng thấy chiến tranh, cho dù ở kiếp chiến tranh thì cũng cách cô xa xa.