Song Hỷ: Cứu Rỗi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-31 08:19:43
Lượt xem: 45

"Cô nương, chỗ cô t.h.u.ố.c trị thương ?"

Sáng sớm tinh mơ, A Man thấy một tiểu cô nương quỳ gối cửa, đến mức lê hoa đái vũ, trông vô cùng t.h.ả.m thiết. Nàng chừng độ mười sáu mười bảy tuổi, vóc gầy gò mảnh khảnh nhưng khuôn mặt chút bầu bĩnh, toát lên vẻ đáng yêu, khiến nảy lòng thương.

Thấy A Man xuất hiện, nàng lau vội nước mắt, dùng giọng tuy còn nghẹn ngào nhưng vẫn rõ ràng mà khẩn cầu thêm nữa: "Cô nương, cô t.h.u.ố.c trị thương ?... Người thương nặng lắm, nếu kịp cứu chữa thì e là..."

Lời phần dè chừng, như đang che giấu điều gì.

A Man cũng vạch trần, chỉ tay về phía : "Đi thẳng hướng là đến y quán."

"Lang y chịu ..." Nàng ngập ngừng hồi lâu mới dám thật, "Người thương là Thiều Dục... Các vị lang y tên chẳng ai dám cứu. Ta cô nương là tâm địa thiện lương, nên mới mạo đến đây cầu xin."

A Man hiểu. Nàng đầu gọi Đốc Mặc: "Thiều Dục thương , e là loại vết thương chỉ bôi t.h.u.ố.c là khỏi, cùng qua đó xem thử ?"

"Cứu cái kẻ đáng tội c.h.ế.t đó gì? Sau mua thịt lợn, e là còn nhổ nước bọt mặt chứ." Đốc Mặc lười biếng đáp, rõ ràng chẳng nhúng tay việc bao đồng.

Thế là tiểu cô nương bắt đầu . Tiếng nức nở nhỏ dần, nhưng đôi mắt thì sưng húp lên như quả đào chín. Nhìn bộ dạng đáng thương , Đốc Mặc cũng chẳng cầm lòng , đành dậy.

"Được , với cô." Đốc Mặc tiện tay xách chiếc hộp t.h.u.ố.c bám bụi từ lâu, " , nếu cứu sống thì chớ oán trách ."

Tiểu cô nương gật đầu lia lịa, nhân tiện quẹt sạch nước mắt mặt.

Đốc Mặc nàng, cau mày hỏi: "Cái tên 'Sát thần' đó đáng để cô đến mức ?"

Nàng ngẩn , lắc đầu. Thú thực, nàng cũng chẳng rõ "Sát thần" thực chất là thế nào.

1

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/song-hy-cuu-roi/chuong-1.html.]

Cái mạng của "Sát thần" Thiều Dục quả là lớn. Sau khi Trần Tiểu Đào vụng về băng bó, Đốc Mặc tay "hành hạ" một hồi, thực sự nhặt một mạng từ tay Diêm Vương.

còn yếu, nhưng ít thở bình . Trần Tiểu Đào lúc mới dám thở phào nhẹ nhõm. Suốt thời gian túc trực bên giường, nàng dường như cũng nín thở theo từng nhịp đập của . Hắn thở thông, nàng cũng chẳng dám thở mạnh, suýt chút nữa bệnh mà nàng tự nghẹt thở c.h.ế.t .

Trần Tiểu Đào vắt vẻo ghế, tự rót cho một ấm nước lớn uống cạn. Chẳng còn cách nào khác, nhiều quá, khô khốc cả .

Đốc Mặc cứ ngỡ nàng vì lo cho Thiều Dục... Hừ, ai thèm cho cái gã nam nhân tồi tệ đó chứ, nàng cho cái kiếp hẩm hiu của chính đấy!

Hai tháng , mụ tú bà ở Vạn Hoa Lâu dẫn một toán thiếu nữ gặp "lão bản" để chọn hầu hạ, hỏi xem ai tình nguyện. Trần Tiểu Đào vốn thấp bé nhẹ cân, lúc đó cũng từng danh Thiều Dục. Nàng chỉ nghĩ đơn giản là hầu hạ một nam nhân dù cũng đỡ khổ cực hơn là tiếp đón cả đám nam nhân, thế là nàng dứt khoát giơ tay: "Ta !"

Lúc đó, ánh mắt của những cô nương khác nàng chẳng khác nào đang đưa tiễn một kẻ sắp pháp trường.

Trước khi , nàng cũng ngóng đôi chút. Tuy nắm rõ tính nết của vị gia , nhưng nàng cũng đại khái rằng: nữ nhân đó hầu hạ mà còn mạng , thực sự còn ít hơn cả Vạn Hoa Lâu.

Số mệnh Trần Tiểu Đào vốn đắng cay: đầu tiên cha ruột gán nợ chiếu bạc, đó bọn buôn bắt cóc, cuối cùng bán chốn lầu xanh .

Ước nguyện lớn nhất đời của Trần Tiểu Đào, chính là sống thật .

Ngày nàng tú bà đưa đến tư trạch của Thiều Dục, vốn tưởng rằng đây sẽ là một nơi lầu cao cửa rộng, gạch vàng ngói ngọc, nào ngờ nơi tọa lạc ở chốn hẻo lánh, kiến trúc cũng... cô độc y như chủ nhân của nó. Trong sân tối om om, ngoài nàng , đến một sinh vật sống thở cũng chẳng tìm thấy. Điểm an ủi duy nhất lẽ là cây lê ngay giữa sân, đang độ nở hoa, từng chùm trắng muốt rực rỡ. Gió đêm lướt qua, hương hoa nồng nàn, nhưng nếu tinh ý hít sâu một , dường như trong gió còn vương vất chút mùi tanh tưởi của hàng cá thịt ngoài chợ sầm uất.

"Nhẹ chân một chút, ngươi c.h.ế.t ?"

Tú bà nghiêng đầu, liếc mắt Trần Tiểu Đào một cái đầy ẩn ý:

"Trong trạch viện chỉ ngươi hầu hạ. Phàm là chuyện gì ngươi cũng , mà Công t.ử đối đãi thế nào ngươi cũng chịu. Bao gồm cả việc... thể chôn xác ngươi ngay gốc cây lê đấy."

 

Loading...