Ngoại trừ câu c.h.ử.i thầm Thiều Dục trong lòng, Trần Tiểu Đào khai sạch sành sanh chuyện.
Nàng vốn định dùng quá khứ bi t.h.ả.m của để đổi lấy chút lòng thương hại, nào ngờ Thiều Dục xong đến mức vô cùng vui vẻ.
Hắn : "Nghe qua thì đúng là thê t.h.ả.m thật, thê t.h.ả.m đến mức cũng thấy ngươi... đáng đời."
là trong miệng ch.ó mọc ngà voi!
"Năm đó nếu ngươi trực tiếp bỏ trốn, lẽ thoát , mà còn về gì? Lão đem ngươi gán nợ sòng bạc, ngươi còn luyến tiếc chút tình nghĩa cha con rẻ rúng đó ?" Hắn càng càng đậm: "Cũng , cũng lắm, hạng ngốc nghếch như ngươi để bên cạnh, thấy yên tâm."
Ngươi mới ngốc, cả nhà ngươi mới ngốc!
Hắn quá mạnh nên động đến vết thương, ho khan vài tiếng, vết rách lưng kịp khép miệng nứt , m.á.u thấm đỏ cả lớp áo mỏng.
Hừ, cho đáng đời ngươi!
Trong lòng thì mắng c.h.ử.i tiếc lời, nhưng công phu ngoài mặt vẫn cho tròn. Trần Tiểu Đào t.h.u.ố.c cho Thiều Dục, nàng cởi bỏ lớp áo lót, gỡ từng vòng băng gạc, để lộ tấm lưng tìm thấy một mảnh da thịt nào nguyên vẹn. Trần Tiểu Đào vốn dĩ dám mạnh tay, nay động tác càng thêm phần nhu mỳ. Dù nàng nhẹ nhàng đến mấy, khi d.ư.ợ.c tính thấm vết thương, cảm giác đau đớn vẫn thấu xương tủy. Thế nhưng ngay cả lông mày cũng nhướng lấy một cái, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ nhàn nhạt.
Hắn hỏi: "Lang y nào trị cho ?"
Cả vùng chẳng ai thèm trị cho ngươi cả!
Tiểu Đào uyển chuyển đáp: "Nô tỳ mời Đốc Mặc công t.ử ạ."
"Ồ, là ."
Nghe khẩu khí , dường như Đốc Mặc trị thương cho chỉ một ? Vậy lúc đầu Đốc Mặc tỏ vẻ tình nguyện như thế?
Thiều Dục lạt: "Nhắc nhở ngươi một câu, tránh xa một chút. Những chuyện bẩn thỉu của , ai dính , kẻ đó xui xẻo."
"Nô tỳ vốn cũng chẳng can hệ gì với Đốc Mặc công t.ử."
"Cũng đúng, là sốt đến hồ đồ ." Thiều Dục về phía , hề ngoảnh đầu : "Kẻ g.i.ế.c , xếp hàng đến tận cuối phố."
Câu khiến ngón tay Tiểu Đào run rẩy, vô tình đ.â.m trúng vết thương của . Nàng sợ đến mức nín thở, thấy Thiều Dục phản ứng gì lạ mới dám tiếp tục bôi t.h.u.ố.c.
Nàng ướm lời nửa ngày mới chọn một cách thích hợp nhất: "Nếu nô tỳ g.i.ế.c Công t.ử, thì chẳng bôn ba khắp nơi tìm lang y về cứu ngài gì."
"Tiểu Đào ." Hắn lười biếng gọi tên nàng: "Nếu lúc ngươi chọn đối với , thì xác định là sẽ đối với cả đời. Dù là giả vờ, cũng giả vờ cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Nếu , khi tay g.i.ế.c ngươi, sẽ chuyện 'một đao mất mạng' ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/song-hy-cuu-roi/chuong-5.html.]
Hắn đầu nàng, nụ để lộ đôi răng hổ: "Ta sẽ đập nát từng khúc xương của ngươi, khiến ngươi đau đớn đến c.h.ế.t sống ."
"Công t.ử đừng cứ dọa nô tỳ như thế." Nàng trưng bộ mặt ủy khuất: "Gan nô tỳ nhỏ lắm, thực sự chịu nổi !"
Cái c.h.ế.t nàng sợ, huống chi là cái kiểu c.h.ế.t thôi thấy đau thấu tâm can ?
5
Ngày thứ ba Thiều Dục dưỡng thương, chưởng quỹ của sòng bạc tìm đến tận cửa.
Bọn họ mời vị "Tổ tông" mặt, nhưng "Tổ tông" mà xuất hiện thì thực sự trấn áp nổi đám ngoài đó.
Trần Tiểu Đào thấy vết thương của lành, nhịn mà xen một câu. Kết quả xoay nhéo má một cái: "Không cần lo, sẽ về ngay."
Lời , qua mà giống hệt phu quân dặn dò thê t.ử thủ tiết chờ chồng lúc bình minh.
Điều đáng sợ nhất là, dường như nàng đang dần chìm đắm bầu khí dịu dàng sưởi ấm lẫn . Không hẳn là tình yêu, nhưng ít trông còn giống một con . Trần Tiểu Đào ngoài mặt tỏ vẻ bình thản sự sủng ái, nhưng trong lòng âm thầm vui sướng: là sống thêm một thời gian nữa .
Thiều Dục khoác áo chuẩn , lúc còn quên dặn một câu: "Bát cháo hôm qua, vị tệ."
Đây là nàng buổi trưa mang cơm đến ?
Ừ thì mang, cứ ân cần một chút, chắc chắn sai .
Trần Tiểu Đào tự phụ là kẻ sắc mặt, lập tức xắn tay áo nhóm lửa ninh cháo, đó tìm đường đến sòng bạc của Thiều Dục. Trên đường , nàng tình cờ gặp A Man. Tiểu Đào tiến lên chào hỏi cảm ơn, A Man hộp cơm tay nàng, mỉm hỏi: "Cô định thế?"
"Đến sòng bạc ạ."
"Vì Thiều Dục?"
Trần Tiểu Đào trả lời , ngẩn tại chỗ.
Nàng sợ c.h.ế.t, thể vì ? Chẳng qua giữa cái Ngu quận rộng lớn , nàng chỉ thể bám víu lấy mà thôi.
Thấy nàng im lặng, A Man cũng truy hỏi thêm, chỉ nhẹ giọng khuyên một câu: "Nếu thể , thì hãy sớm rời . Một chuyện, mắt thấy chắc là thật."
Tiểu Đào trăn trở hồi lâu, mới rụt rè hỏi: "Đốc Mặc công t.ử dặn nô tỳ đừng hỏi vết thương của Công t.ử từ mà ... Cô nương thể cho nô tỳ , rốt cuộc là vì nguyên cớ gì ?"