Sống Lại Một Kiếp,Ta Thực Sự Không Còn Yêu Huynh Nữa - 6
Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:39:59
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Bà lén đến hỏi phụ đang bận rộn chuyện gì .
Ta trực tiếp kéo bà đến mặt cha.
Phụ đang gì đó, thấy chúng thì sững , theo bản năng che tờ giấy đang dở.
Ta nhanh tay lẹ mắt giật lấy tờ giấy . Những hàng chữ dàn trải kín cả trang, càng về chữ càng nhỏ . dù bao nhiêu chăng nữa, thì đó cũng là một tờ Hòa ly thư.
Nương tức khắc đỏ hoe mắt, bà xé nát tờ giấy giáng cho phụ một cái tát: "Lạc Cửu An, ông gì?"
Phụ ôm lấy mặt, lí nhí: "Hòa ly..."
Thế là ông lĩnh thêm một cái tát nữa từ nương. Ta im lặng lùi phía , thấy tiếng nương gầm lên giận dữ: "Ông nữa xem!"
Phụ gì nữa. Ta hỏi ông: "Hòa ly cũng lý do. Cha, tại ?"
Phụ ôm hai bên má tát đến sưng đỏ, thở dài một tiếng thật sâu: "Ta đương nhiên là lý do."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Nói!" Nương trừng mắt ông.
Phụ mím c.h.ặ.t môi, vẻ mặt đầy vẻ giằng xé. Ông gương mặt nương, khẽ lắc đầu: "Bà chỉ cần , hòa ly là vì cho hai mẫu t.ử bà thôi."
Lòng bàn tay cũng ngứa ngáy vô cùng.
đây là phụ , thể động thủ.
May mà nương chẳng hề nén giận, bà đ.á.n.h tiếp: "Ông là ? thấy ?"
Từng cái tát, từng cú đ.ấ.m nện xuống vai và lưng cha, ông thu nhưng nhất quyết tránh né.
"Được , , ."
Nương lúc mới dừng tay.
Phụ thở dài một tiếng thật sâu:
"Thành đại tướng quân oan, vì ông mà biện bạch. ý bệ hạ quyết, nếu chấp nhất nghịch thánh ý..."
Nương khựng . Bà đăm đăm phụ hồi lâu, cuối cùng sang . Dường như bà hạ một quyết định trọng đại nào đó. Bà rút một tờ giấy đặt lên bàn, đưa b.út cho cha.
"Viết thêm một bản hòa ly thư nữa ."
Tim chấn động, kinh ngạc bà. Bà với cha: " sẽ chăm sóc cho Sơ Sơ, ông cứ yên tâm mà việc của ông ."
Tấm biển hiệu của Lạc trạch đổi thành Bạch phủ. Bạch là họ của nương. Nương lập nữ hộ, mang theo dời sang đó.
Nhờ phụ thao tác ở bộ hộ, giấy tờ duyệt nhanh. Phụ để bộ trạch viện cho nương và , còn ông tự ngoài thuê một căn phòng nhỏ.
Đó là lựa chọn của cha, ông tự bước con đường đó.
Ngày hành hình Thành Bá Viễn càng đến gần, nương càng gầy sọp , ngày một trầm mặc.
Ta khuyên bà đừng quá lo âu, phụ sẽ bình an vô sự. Bà chỉ nghĩ là đang an ủi.
Cuối cùng, phụ cũng hạ ngục.
Nương suốt một đêm.
Vào thời điểm nhạy cảm , chẳng ai dám qua với nhà . Qua vài ngày, bí mật gửi thư cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-lai-mot-kiepta-thuc-su-khong-con-yeu-huynh-nua/6.html.]
Trước đó xem mắt nhiều như , chính là để quảng kết thiện duyên. Họ giúp gì nhiều, nhưng thể tiết lộ chút tin tức.
Họ , phụ sẽ chịu khổ chút ít, nhưng nguy hiểm đến tính mạng. Những bức thư gửi đến cơ bản đều mang nội dung như .
Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm, bí mật hối lộ ngục , gửi chăn nệm và đồ ăn thức uống cho cha, nhưng dám để nương cùng.
Nhìn phụ đầu tóc bù xù, mặt mày lấm lem, nếu nương thấy chắc chắn sẽ đau lòng đến ch.ết mất.
Phụ để ở đại lao quá lâu. Ông dặn dò nhiều về những thói quen của nương, bảo chăm sóc bà cho thật .
Từng câu từng chữ đều giống như đang trăn trối lời cuối cùng. Con lúc lâm chung, ai là họ buông bỏ nhất, đều hiện lên rõ mồn một.
Lúc bước khỏi đại lao, thẩn thờ bên lề đường một hồi lâu. Mưa bụi mịt mù, chút phân biệt rõ là hiện thực, là mộng ảo.
Cho đến khi một chiếc xe ngựa dừng ngay mặt, Văn Chu Độ bước xuống, che ô lên đỉnh đầu . Ta dán mắt gương mặt , nước mưa lăn dài gò má trông như một giọt lệ.
"Mưa , còn ngẩn ngơ ở đây?"
Trong mắt giấu nổi vẻ quan thiết. Ta bừng tỉnh, thu hồi tầm mắt, bước khỏi tán ô của và mở chiếc ô của riêng .
Văn Chu Độ sát bên cạnh : "Chẳng lẽ thật sự đến U Châu ? Nơi nghèo khổ đó, cơ thể chịu đựng nổi?"
Ta lơ đãng đáp : "Phụ nương đều chịu , ?"
Cổ tay tóm c.h.ặ.t, buộc dừng . Giọng đầy vẻ bất lực của Văn Chu Độ vang lên:
"Sơ Sơ, bây giờ là lúc giận dỗi. Muội gả cho , vẫn thể tránh kiếp nạn . Đừng , là đang cho ."
Ta về phía lưng , cất lời: "Trần tiểu thư, cô ở đây?"
Trong khoảnh khắc thẫn thờ đầu , lập tức rút tay về, xoay lên cỗ xe ngựa của nhà .
Lúc , chẳng bất cứ lời " cho " nào nữa.
Phụ cuối cùng vẫn phán tội lưu đày đến U Châu. Ta và nương bắt đầu bán gia sản, chuẩn cùng lên đường với đoàn lưu đày.
Muốn phụ ít chịu khổ, thể thiếu việc lo lót, hối lộ cho đám quan sai áp giải.
Trong lúc đến tiệm trang sức để bán những món trâm cài và vòng nhẫn, gặp Trần Ngọc Dao.
Khi thấy , cô cũng sững một chút, dường như cô . Việc cô thì gì lạ, nhưng cô thì thật kỳ quái.
Cô theo phụ điều nhiệm về kinh, vài yến tiệc đều tham dự, lẽ cô cơ hội để mặt mới đúng.
Cô tiến về phía , chỉ những món đồ đang bày : "Kiểu dáng thật tinh xảo."
Lúc , một thanh niên mặc gấm vóc sang trọng, cầm một chiếc vòng phỉ thúy nước ngọc sáng bóng đến bên cạnh cô : "Dao nhi, nàng xem nước ngọc thế nào?"
Trần Ngọc Dao mỉm với , tình ý trong ánh mắt như trào dâng: "Mắt của tự nhiên là cực ."
Cô bảo thanh niên chọn thêm cho , một tiến gần , nhặt những chiếc trâm của lên xem: "Ta đều thích cả, Lạc cô nương sẵn lòng bán cho ?"
Ta gương mặt xinh của cô : "Cô ?"
Trần Ngọc Dao mỉm , chút tinh nghịch: "Phải, đại danh từ lâu."
Ta nghi hoặc cô , cô hạ thấp giọng :
"Trước đây luôn Văn công t.ử một thể yên tâm nổi, sợ cô cái cái nọ, sợ cô gả nhầm . Xem chừng Văn công t.ử là tâm đầu ý hợp với , nhưng miệng cứ luôn nhắc về một cô nương khác."