Sống Lại Một Kiếp,Ta Thực Sự Không Còn Yêu Huynh Nữa - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:41:44
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7

Ta mỉm : "Hắn tâm đầu ý hợp với cô là thật đấy."

Trần Ngọc Dao khẽ nhướng mày, chỉ tay về phía thanh niên đang chọn đồ cho : "Đừng để thấy, tính ghen lớn lắm đấy."

lắc đầu: 

"Ban đầu cũng thấy Văn công t.ử khá , nhưng vài tiếp xúc thì nhận gì đó sai sai. Hắn đối đãi với chu , cẩn mật vô cùng, thì thật nhưng chẳng giống đối với trong lòng, mà giống như đang... thờ Bồ Tát . Ngược , mỗi khi nhắc đến cô, mới chút dáng vẻ của sống."

"Ta trong lòng thực chất chính là cô em gái mà nhắc tới, thế là cứ như kích động gì đó mà phủ nhận kịch liệt, chẳng đang tự mâu thuẫn cái gì."

ngẫm nghĩ một chút đưa kết luận: "Một kẻ kỳ quặc."

Đang chuyện, cô thu hết đống trâm cài của , trực tiếp đưa cho hai tờ ngân phiếu: "Đủ ?"

Ta ngập ngừng, vì tiền ... quá dư dả .

nhét thẳng tay , ghé sát tai nhỏ: "Phụ , Thành tướng quân và Lạc đại nhân đều là những quan viên ."

thẳng dậy, nụ thu , ánh mắt đầy vẻ nghiêm nghị nhưng miệng vẫn lời bông đùa: "Lạc cô nương, xem tướng đấy, cô là cô mang mệnh , trường thọ trăm tuổi."

giơ đống trâm cài mua lên đung đưa: "Chỗ coi như mua để hưởng chút phúc lộc từ cô ."

Ta dở dở , bất chợt thầm nghĩ, mệnh của Văn Chu Độ quả thực , trọng sinh một nữa cũng chẳng thể cưới một cô gái như thế .

Đoạn đường lưu đày xa xôi, thuê cho nương một cỗ xe ngựa và mời tiêu sư cùng, cũng quên đưa thật nhiều bạc cho đám quan sai áp giải.

Lúc khỏi thành, trong đoàn lưu đày bỗng thêm một .

Nương kéo ống tay áo của : "Sơ Sơ, con kìa."

Hắn cưỡi ngựa, lẳng lặng theo xe ngựa của chúng .

Ta hiểu Văn Chu Độ gì. Hắn chủ động đến gặp , cũng chẳng tìm . Nương khuyên nên trở về kinh thành, chỉ bảo đến U Châu đúng lúc việc cần .

Ròng rã hai tháng hành trình, thiếu những lúc chạm mặt, đều trầm mặc chăm chú, đó chủ động dời mắt . Thật khiến đang nghĩ gì.

Đến cổng thành U Châu, cưỡi ngựa tiến gần xe ngựa, gõ nhẹ thành xe. Ngăn cách bởi một lớp rèm, thấy tiếng :

"Ta suy nghĩ suốt dọc đường, luôn cảm thấy nên rõ với ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-mot-kiepta-thuc-su-khong-con-yeu-huynh-nua/7.html.]

Ta mở rèm xe, bên ngoài lúc lạnh .

"Ta luôn nghĩ xem sẽ gả cho ai. Ngay cả khi cố ý đến gặp , vẫn cứ nghĩ liệu gả cho khác chịu khổ . Ta luôn nhớ về , mà vẫn cứ tự huyễn hoặc bản rằng chỉ coi ."

"Sau đêm hội hoa đăng, thường xuyên hẹn gặp Trần Ngọc Dao. khi ở bên cô , trong đầu thường xuyên hiện lên tên của , một thậm chí còn gọi nhầm cô thành Sơ Sơ. 

Nhìn thấy cô với đàn ông khác, lòng chẳng chút gợn sóng, thậm chí còn thấy phẫn nộ bằng lúc thấy Trần Sơ Ngôn tiễn lên xe ngựa. Sau cơn giận thấy kinh hoàng, tại nảy sinh cảm xúc phẫn nộ chỉ vì tiếp xúc với đàn ông khác?"

"Ta từng nghĩ thích là Trần Ngọc Dao, yêu là cô , thế nên mới chọn cho nhiều thanh niên ưu tú, chỉ như mới thể tự với rằng đối với chỉ tình em. 

Thế nhưng càng gặp Trần Ngọc Dao thì càng thấy gì đó . Đến khi trong lòng cô là kẻ khác, thở phào nhẹ nhõm."

Chuỗi tâm sự dài , một hề ngắt quãng, như thể chôn giấu trong lòng từ lâu .

Nương nắm lấy tay , bằng ánh mắt đầy phức tạp.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Cửa thành mở , chờ sẵn ở cổng. Quan sai áp giải mời nghỉ ngơi, phụ bàn giao cho một nhóm khác. Tiếng của Văn Chu Độ im bặt, bên ngoài xe ngựa cất tiếng gọi: "Lạc phu nhân, Lạc tiểu thư."

Ta mở rèm xe. Trần Sơ Ngôn vận quan phục, giữa trời tuyết trắng xóa, ánh mắt chạm lấy ánh mắt .

Huynh : "Đã lâu gặp."

Ta cũng đáp như .

Văn Chu Độ kìm dây cương, dừng những lời định . Khoảng cách giữa xe ngựa và ngựa của chẳng quá ba bước chân, nhưng giữa và Văn Chu Độ cách của hai kiếp .

Ta bước xuống xe, cùng Văn Chu Độ đến một nơi vắng vẻ bên lề đường. Giữa trời băng đất tuyết , cứ hễ mở miệng là gió lạnh lùa tận cổ họng. Chẳng hiểu Văn Chu Độ thể nhiều đến thế.

Hắn mặc dày, nhưng trông phong trần và thô ráp hơn nhiều. Cái nét kiêu hãnh của thiếu niên vơi bớt, đó là sự cô độc, lạc lõng.

Văn Chu Độ , ánh mắt trầm mặc khiến chợt nhớ về của kiếp . đột nhiên, nhận kiếp là kiếp , nó trở nên xa xăm lắm . Ta còn nhớ nổi cái cảm giác đau đớn thấu xương nữa.

"Muội sớm bước khỏi quá khứ, tự sắp xếp đường lui, vẫn cứ tự huyễn nghĩ rằng chỉ mới cứu ."

Hắn Trần Sơ Ngôn cách đó xa, tự giễu bản :

"Ta thừa nhận lãng phí vô ích bao nhiêu thời gian lẽ yêu thương thật lòng. Ta cần một lý do nào đó vì yêu, nhưng vẫn thể ở bên

Ngay cả ngày đến nhà cầu , ngày đón cổng đại lao, vẫn tự lừa dối như thế. Ta né tránh chuyện xảy , thừa nhận rằng cái kết cục giữa là do tự chuốc lấy."

Giọng thấp dần, gần như là thì thầm: " yêu chính là ... Sơ Sơ, trì độn, hư hụy, đê tiện, nên mới đ.á.n.h mất , đúng ?"

 

Loading...