Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-04-02 12:35:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt Thỏa Nương trắng bệch:

–      Tiểu thư mau cất ! Nếu để ai thấy cướp , c.h.ế.t trăm cũng đền nổi !

Hoảng hốt đến độ sắp .

Đậu Chiêu thở dài, đưa túi cho Thỏa Nương:

–      Ngươi cầm tạm giúp !

Thỏa Nương đáp lời, cất túi tiền trong lòng, giữ gìn cẩn thận cho đến khi về tới chính phòng.

Buổi tối, phụ về hỏi nàng:

–      Túi tiền ?

Đậu Chiêu bưng chiếc hộp ở đầu giường :

–      Ở đây!

Phụ ha ha.

Đậu Chiêu nhân cơ hội cất hộp về.

Phụ gọi Du ma ma :

–      Trong phòng tứ tiểu tiểu thư thêm ngân phiếu ba ngàn lượng, ngươi ghi danh sách .

Sắc mặt Du ma ma đại biến, bất an :

–      Nhiều bạc như , để trong phòng tứ tiểu thư ?

Phụ tiêu tiền như nước thành quen, thoải mái :

–      Không , chỉ là ba ngàn lạng bạc mà thôi.

Du ma ma tiện gì thêm, Đậu Chiêu , mắt cong cong.

Bạc nàng còn cần dùng đó!

Chạng vạng hôm , đám đại tẩu của Vương Ánh Tuyết đến.

Ba khóa cửa phòng , chuyện.

Cao thị là nghiêm túc, khách khí:

–      Ở đây ngoài, tính toán gì thì cứ thẳng!

Bàng thị ghế đôn sơn đen mạ vàng, nhàn nhã uống , đôi mắt hạnh sắc bén quét qua phòng Vương Ánh Tuyết một lượt.

Chăn đỏ thêu hoa hồng, lọ hoa men xanh Cảnh Thái, bồ đoàn nhung màu đinh hương, màn lụa tơ tằm màu lục, còn cả chung màu phấn hồng trong tay, một vạn lạng bạc sợ cũng như thế .

Bàng Ngọc Lâu mím miệng , tiểu cô nhà nức nở:

–      Nếu dẫn Minh thư nhi về thì phụ đồng ý ?

–      Nếu thấy , mặt phụ đồng ý với .

Cuộc sống khó khăn bao năm qua biến Cao thị từ một nữ t.ử chỉ theo sự sắp đặt của trở thành hành sự quyết đoán, nàng trầm giọng :

–      Nếu ai hỏi, là con nhà họ hàng, cha mất sớm, ai chăm sóc nên nhận con gái nuôi. Chuyện bên ngoài đại ca sẽ cách thỏa đáng, lo lắng.

Vương Ánh Tuyết ngờ chuyện thành như . Nàng kìm lòng đậu, c.ắ.n môi :

–      cứ như , vẫn là con gái nuôi…

Cao thị , lòng đau như cắt.

Vương Ánh Tuyết hồn nhiên lương thiện, cao thượng như lan mất ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-68.html.]

Chẳng lẽ cuộc sống nghèo khó đáng sợ như ?

Mình cũng là thiên kim tiểu thư, khi gả nhà họ Vương thì lo liệu việc nội trợ, hầu hạ chồng, chăm sóc tiểu cô, nuôi dạy con cái, nghĩ đến lời phụ dặn khi xuất giá, “Quân t.ử sống thanh bần, đức hạnh mới là quý, an mà tiến bước” là bà thể bổn phận của .

Vương Ánh Tuyết thì ?

Đã đổi từ bao giờ?

Lúc Lôi gia từ hôn? Lúc nàng bắt đầu ngoài kiếm tiền? Hay là lúc tiếc thương nàng nhất thời sa chân, vì nàng mà bỏ qua lương tâm của ?

Cao thị nên gì cho .

Bàng thị xuất nhà thương gia đảo đôi mắt đen láy.

Từ nhỏ nàng lớn lên trong tiếng bàn tính, ý tứ của Vương Ánh Tuyết nàng hiểu? Huống chi bình thường Vương Ánh Tuyết luôn chê bai xuất của bà, luôn so sánh với đại tẩu Cao thị. Cho nên như đang xem kịch:

–      Lời của tiểu cô cũng lý. giờ nhà chúng như khi xưa, thể cho nhà . Hay là, để phụ mặt chuyện với Đậu gia? Rút hôn sự với Chư gia, phù chính

–      Muội đừng lung tung, cẩn thận để Đậu gia sẽ chê chúng .

Cao thị nhịn quát, lòng thầm hối hận vì lời chồng, dẫn theo Bàng thị đến Đậu gia.

–      Đại tẩu, lời của tẩu thích .

Bàng Ngọc Lâu miễn cưỡng .

–      Tẩu là con dâu nhà họ Vương chẳng lẽ ? Tẩu là thiên kim tiểu thư, so nhưng đều gả lúc Vương gia nghèo khó, cũng chắc tiếng .

Cao thị sống trong khuê phòng gặp Bàng Ngọc Lâu nhà buôn bán khác gì tú tài gặp quân lính, nếu chuyện lớn thì Cao thị thường sẽ nhịn Bàng thị mấy phần.

Vương Ánh Tuyết rời khỏi Đậu gia, đây là chuyện lớn.

Cao thị nhẫn nại :

–      Muội cũng hiểu chuyện, nhà ai chịu tùy tiện phù chính một tiểu ?

Bàng Ngọc Lâu đương nhiên hiểu, chỉ là để Cao thị đè ép , cứng miệng :

–      Đào tú tài ở trấn chẳng cũng đem tiểu phù chính đấy thôi?

–      Đó là vì chính thất của bệnh mà c.h.ế.t, tiểu sinh con trai duy nhất cho , bên thông gia nhà Đào tú tài thư đồng ý, nhận t.ử.

Đáy mắt Cao thị thoáng chút giận dữ, :

–      Thế giống ?

–      Không là con ?

Bàng Ngọc Lâu trừng mắt qua Vương Ánh Tuyết.

Mặt Vương Ánh Tuyết từ trắng sang đỏ.

Bàng Ngọc Lâu thấy đúng thì thấp giọng :

–      Thế nào? Minh thư nhi hơn một tuổi , v.ú nuôi trông, động tĩnh gì ?

–      Nhị tẩu bậy bạ gì đó?

Mặt Vương Ánh Tuyết tái , :

–      Thất gia , chịu tang cho Triệu Cố Thu ba năm.

–      A!

Bàng Ngọc Lâu há hốc miệng, miệng Vương Ánh Tuyết giật giật, cuối cùng gì.

Cao thị thở dài trong lòng.

Người như gặp đúng lúc.

 

Loading...