Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-01-15 07:03:01
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cô ơi." Cẩu Đản đang chơi đá với đám Đại An cửa, thấy cô về liền lập tức bỏ rơi chúng bạn.

 

hai ba ngày về , sáng nay bà nội còn đang nhắc cô suốt.

 

Đại An và Linh Linh cũng chạy tới, Nữu Nữu chạy chậm nên tụt phía .

 

Chu Ái Chân ba đứa trẻ nhào tới lùi một bước.

 

Linh Linh ôm lấy chân , mở miệng hỏi : "Mẹ ơi, khi nào cha mới về ạ?"

 

Cô bé và trai lâu gặp cha.

 

"Sắp về con." Chu Ái Chân vắt túi lên vai, dắt ba đứa trẻ nhà.

 

Lục Trạch nhiệm vụ nửa tháng, dựa theo thời gian những thì chắc cũng sắp đến lúc về .

 

"Sao hôm nay về sớm thế con?" Mẹ Lý bảo cô cất túi bếp giúp một tay.

 

Chu Ái Chân trả lời: "Việc ở đội xong hết ạ, nên họ cho nghỉ sớm."

 

Đợt mưa dầm dề nửa tháng qua, nhà dột thì nhà cửa sổ gió thổi hỏng, ban hậu cần ngày nào cũng tăng ca xử lý những việc đó, hôm nay cuối cùng cũng tạm , lãnh đạo cho về nghỉ sớm một chút.

 

Mẹ Lý nhấc nắp nồi lên, thở dài một tiếng.

 

"Sao ?" Chu Ái Chân hỏi.

 

Mẹ Lý đảo vài cái trong nồi rau: "Chẳng bao giờ Đại Trạch mới về."

 

Động tác nhét củi của Chu Ái Chân khựng , đây là thứ hai trong ngày họ nhắc đến Lục Trạch.

 

Nỗi nhớ nhung vốn đè nén trong lòng bắt đầu trỗi dậy điên cuồng, Chu Ái Chân cúi đầu ngọn lửa trong lò, càng thêm nhớ Lục Trạch.

 

Mẹ Lý xong thấy con gái phản ứng gì, bèn bước qua hai bước, thấy con gái đang cầm thanh củi ngẩn .

 

Haiz, Ái Chân chắc cũng nhớ Đại Trạch .

 

Người đàn ông , Lục Trạch nhà, cứ cảm thấy thiếu vắng cái gì đó.

 

Cơm tối nấu xong, Chu Ái Chân gọi lũ trẻ phòng Lục Mạt Ly.

 

"Chị ơi, ăn cơm thôi." Chu Ái Chân đưa cuộn kim chỉ mua hồi trưa cho Lục Mạt Ly, vươn tay định đón lấy đứa bé để chị ăn cơm .

 

Lục Mạt Ly khẽ "suỵt" một tiếng, Tiểu Ngũ sắp ngủ .

 

Chu Ái Chân lập tức im bặt, Tiểu Ngũ đang lim dim mắt, nhẹ chân nhẹ tay đặt kim chỉ lên bàn.

 

Lục Mạt Ly dỗ cho Tiểu Ngũ ngủ hẳn mới nhẹ nhàng đặt con lên giường.

 

Lục Mạt Ly thấy trán Ái Chân đầy mồ hôi: "Sao mà nóng thế ?" Cô đưa khăn tay qua.

 

"Em đun bếp một lúc ạ." Chu Ái Chân cầm lấy khăn lau mồ hôi.

 

Lục Mạt Ly đưa cốc nước bàn cho cô: "Mau uống ngụm nước ."

 

Chu Ái Chân uống cạn cốc nước để nguội, cả như sống , đó bắt đầu chuyện chính: "Chị ơi, chuyện học của Nữu Nữu em hỏi trường , nhà trường bảo con em trong căn cứ thì học ở đây ạ."

 

Thông báo về đơn xin học của Đại An gửi tới đơn vị từ mấy hôm , bảo đầu năm học chính thức lớp một.

 

Nữu Nữu bằng tuổi Đại An, bây giờ chính là lúc học, vốn dĩ định cho hai đứa học cùng , nhưng ngờ .

 

Con học, vẻ mặt Lục Mạt Ly hiện rõ sự ưu sầu.

 

Nữu Nữu năm nay tám tuổi , thể cứ mãi học chữ . Hồi ở quê, trường học cách làng mấy chục dặm, cô chăm sóc cả một gia đình lớn, yên tâm để con bé học một , nên cứ thế trì hoãn đến tận bây giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/song-sot-o-thap-nien-60/chuong-202.html.]

 

Chu Ái Chân an ủi: "Chị ơi, lẽ qua một thời gian nữa là thôi ạ."

 

Trường học trong căn cứ mới xây lâu, giáo viên nhiều mà trẻ em cần học thì đông, đợi giáo viên nhiều lên thì sẽ còn khắt khe điều kiện như nữa.

 

Chu Ái Chân suy nghĩ một chút : "Đại An sách giáo khoa, đợi thằng bé học về, cứ để nó dạy cho Nữu Nữu và Linh Linh, em sẽ bên cạnh trông coi."

 

Lục Mạt Ly thấy đây cũng là một cách giải quyết vấn đề mắt, chỉ là khổ Ái Chân và Đại An quá.

 

Chu Ái Chân : "Ngày em luôn cô giáo mà chẳng cơ hội, giờ thì cơ hội đến đây."

 

Lục Mạt Ly nắm lấy tay Ái Chân, ngoài lời cảm ơn thật sự chẳng gì hơn.

 

"Chị mà còn cảm ơn nữa là em giận đấy, một nhà cần câu nệ thế ." Chu Ái Chân rút tay , đẩy Lục Mạt Ly phía : "Đi thôi, ăn cơm nào."

 

Hai bàn ăn thì bên ngoài tiếng gõ cửa.

 

Ai mà giờ còn đến gõ cửa nhỉ?

 

"Chị cứ , để em mở cửa." Chu Ái Chân giữ Lục Mạt Ly đang định dậy , phía cửa.

 

"Ai đấy ạ?" Chu Ái Chân hỏi vọng .

 

"Anh đây." Giọng trầm thấp của Lục Trạch vang lên bên ngoài.

 

Là Lục Trạch!

 

Chu Ái Chân lập tức mở cửa, hưng phấn vươn tay kéo Lục Trạch đang ngoài .

 

Lục Trạch rảnh một tay, tay xách túi hành lý lớn, bàn tay rảnh rang nắm lấy tay cô.

 

Mẹ Lý thấy tiếng động liền phía cửa, mặt rạng rỡ hẳn lên: "Đại Trạch về ."

 

Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng về , bao nhiêu ngày trời chẳng tin tức gì bà lo phát sốt lên .

 

Lục Trạch dắt cô nhà, gọi một tiếng "", chào chị gái đang bên cạnh.

 

Lục Mạt Ly thấy em trai gầy đen , xót xa vô cùng.

 

"Ăn cơm , ăn xong hẵng chuyện." Mẹ Lý tách lũ trẻ đang quây lấy Lục Trạch .

 

Lục Trạch rửa sạch tay bàn, cầm bát lên, gắp thức ăn bỏ bát : "Ăn nhiều con."

 

Lục Mạt Ly đợi Lý gắp xong cũng gắp cho em trai một đũa thức ăn.

 

Lũ trẻ thấy cũng nhao nhao theo.

 

Chu Ái Chân bên cạnh , cô vốn cũng gắp cho , nhưng bát của Lục Trạch chất cao như núi, đành thôi.

 

Lục Trạch ăn vơi một chút thì gắp bù ngay.

 

"Mẹ ơi, con đủ ạ." Lục Trạch khéo léo từ chối.

 

"Từng thì bõ bèn gì, mau ăn ." Mẹ Lý cho con rể cơ hội từ chối, cứ ăn hết gắp.

 

Bữa cơm kết thúc, Lục Trạch ăn đến mức căng cả bụng.

 

"Anh dẫn mấy đứa nhỏ xuống chơi một lát." Lục Trạch ăn xong, lũ trẻ vây lấy đòi dẫn xuống chơi.

 

"Đi , sẵn tiện dạo cho tiêu cơm." Chu Ái Chân đến đây, nhớ cảnh Lục Trạch Lý "nhồi nhét" bàn ăn là buồn .

 

Lục Trạch dắt ba đứa trẻ xuống lầu.

 

 

Loading...