Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 269
Cập nhật lúc: 2026-01-15 07:17:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-01-15 07:17:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
"Ngủ thôi , sáng mai dậy sớm thăm bọn trẻ đấy." Chu Ái Chân chỉ chỉ cái đèn lưng , hiệu bảo tắt đèn.
Một lát , trong phòng tối om. Sáng sớm hôm , ba thu dọn đồ đạc xuất phát đến trường của Lục An và Lục Linh.
Lục An và Lục Linh học cùng một trường đại học, một đứa học về hóa công, một đứa học triết học.
Ba đến gần cổng trường thì thấy Lục An và Lục Linh đợi ở đó.
Lục Linh thấy bố và em trai, liền vẫy tay chào họ.
Lục Trạch dắt vợ con tiến gần.
"Mẹ ơi, bố ơi." Lục An và Lục Linh bước tới đỡ lấy đồ đạc tay hai .
Lục An Tiểu Ngũ cao lên ít, đưa tay nhéo nhéo mặt nó: "Béo lên đấy."
Tiểu Ngũ vốn thấy trai thì vui lắm, câu là vui ngay, nó gì béo , bà ngoại ở nhà còn bảo nó ăn thêm thịt kìa, trai dám bảo nó béo, nó thích trai nữa .
Nó hừ một tiếng với trai, nhào lòng chị gái.
Lục An thấy bộ dạng hậm hực của Tiểu Ngũ, mỉm xoa xoa đầu nó.
Lục An sải bước đến mặt Lục Trạch, gọi: "Bố ơi."
Cậu bố vẫn vạm vỡ cao lớn như xưa, nghĩ đến việc đây là đầu tiên hai gặp trong năm nay, chỉ thấy sống mũi cay cay.
Lục Trạch nhận sự d.a.o động cảm xúc của con trai, chủ động hỏi han tình hình của ở trường.
Lục Linh bên cạnh ôm lấy cánh tay , nửa năm gặp , con bé nhớ lắm.
Chu Ái Chân đưa tay sờ cánh tay Lục Linh, để mặc con bé ôm .
"Trong túi là quần áo mang cho con, cái túi nhỏ hơn là đồ ăn mua cho con và Lục An, đều chia cả , về đến ký túc xá các con tự chia nhé."
Hôm qua cô và Lục Trạch ở hợp tác xã mua ít đồ ăn đồ dùng cho bọn trẻ, vì chúng thiếu cái gì nên cái gì cũng mua một ít, đến lúc trả tiền mới phát hiện mua đầy một túi to tướng.
"Mẹ ơi, trong trường cái gì cũng , đừng mua nữa." Cả túi đồ to nặng thế , nghĩ đến cảnh bố xách suốt quãng đường, con bé thấy xót.
Chu Ái Chân vỗ vỗ tay con: "Bố xe đến mà, xách bao nhiêu ."
Tiểu Ngũ ghé sát hai , tranh công với chị gái: "Chị ơi, mấy thứ đều là em bắt bố mua cho chị đấy."
Chu Ái Chân cái thằng nhóc Tiểu Ngũ tinh ranh , nhịn mà bật .
Lục Linh thấy vẻ mặt "mau khen em " của em trai, cũng cùng rộ lên: "Tiểu Ngũ giỏi quá, cảm ơn Tiểu Ngũ nhé."
Được khen ngợi nên Tiểu Ngũ mới hài lòng, dắt tay chị gái và , cùng đùa.
"Mẹ ơi, chúng trường ạ."
Trường học mở cửa cho ngoài thứ bảy và chủ nhật, gia đình sinh viên đều thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/song-sot-o-thap-nien-60/chuong-269.html.]
Đây là đầu tiên cô và Lục Trạch đến trường của các con, lúc hai đứa nhập học, Lục Trạch việc bận, trường của cô cũng bận rộn nên ai đến , tiễn con học đại học cũng là một trong những tiếc nuối lớn nhất của cô và Lục Trạch.
Lục An và Lục Linh dẫn bố dạo quanh khuôn viên trường, Tiểu Ngũ đầu tiên thấy nhiều chị như , cứ hết đến khác.
"Mẹ ơi, đây là tòa nhà giảng đường của bọn con ạ." Lục Linh chỉ tòa nhà nơi con bé học cho bố xem.
Chu Ái Chân tòa nhà nhỏ mang đậm dấu ấn thời đại , kìm mà nhớ tới tòa giảng đường ngày xưa cô từng học đại học, chớp mắt một cái mười mấy năm trôi qua, thật là hoài niệm.
"Mẹ ơi, đây là nhà ăn, bình thường con và trai đến nhà ăn ăn ạ." Lục Linh đến đây tiếp: "Nhà ăn nấu ngon nhất."
Trường họ tổng cộng ba nhà ăn, chỉ nhà ăn nấu cơm canh hợp khẩu vị nhất, cũng gần giống với khẩu vị của bà ngoại và nhất.
Cô và trai đầu ăn vô cùng kinh ngạc, nhà ăn cũng trở thành nhà ăn yêu thích nhất của hai em.
Tiểu Ngũ chị ngon, lập tức chen : "Em ăn."
"Để đến tối." Lục An giữ c.h.ặ.t Tiểu Ngũ đang định lao về phía nhà ăn.
Hôm nay bố đầu đến, và Lục Linh dự định dẫn ăn món đặc sản của thành phố A.
Tiểu Ngũ ở nhà lời Lục An nhất, trai lên tiếng, Tiểu Ngũ liền ngoan ngoãn đòi nhà ăn nữa.
Lục An và Lục Linh dẫn bố dạo hết một lượt trường học, khéo đến giờ cơm trưa.
Trên tay họ vẫn luôn xách hành lý và đồ đạc, mang theo cùng ăn thì tiện, Chu Ái Chân mở lời: "Con với Lục An về ký túc xá của nó xem , với Lục Linh về ký túc xá của nó."
Mọi đều ý kiến gì với sự sắp xếp , Lục Trạch đón lấy quần áo và đồ ăn từ tay Ái Chân đưa cho.
"Bố ơi, để con." Lục An đưa tay nhận lấy đồ từ tay bố, dẫn về ký túc xá.
Tiểu Ngũ bố , do dự vài giây theo về ký túc xá của chị gái.
Lục An trò chuyện với bố: "Bố ơi, dạo sức khỏe bà ngoại thế nào ạ?"
Năm bà ngoại một trận ốm nặng, khi hồi phục thì sức khỏe còn như , lâu về nhà nên cũng bà thế nào, thư về thì ai cũng bảo .
"Mẹ con ngày nào cũng giám sát bà uống t.h.u.ố.c đúng giờ, đến cuối tháng là thể ngừng t.h.u.ố.c ." Lục Trạch con trai lo lắng cho vợ, liền kể kết quả đưa khám đông y cho .
Mẹ Chu cả năm ngoái đều uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, khám bảo cơ thể điều dưỡng , thể ngừng t.h.u.ố.c.
Lục An xong mới thấy nhẹ lòng, sức khỏe của bà ngoại là điều lo lắng nhất hiện nay, chỉ cần bà ngoại và bố khỏe mạnh thì còn gì lo lắng nữa, thể tâm ý nghiên cứu học thuật.
Bên Lục Linh cũng hỏi về sức khỏe của bà ngoại, nhận kết quả cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Mẹ ơi, ở nhà để ý bà ngoại một chút, đừng để bà ăn uống linh tinh."
Bà ngoại khi tuổi cao thì chút giống trẻ con, những thứ đây thích ăn, những việc đây thích , giờ cái gì cũng thích, bà tuổi cao , ăn nhiều một thứ cho sức khỏe.
"Yên tâm, với bố con vẫn đang trông chừng đây." Mẹ Chu bảo con bé đừng bận tâm những chuyện .
Hai đến ký túc xá, Lục Linh gõ gõ cửa mới đẩy cửa , bên trong một ai.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.