Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 12: Không bò lên đỉnh Thang Vấn Tâm lưu lại tên đều ngại nói chuyện
Cập nhật lúc: 2026-04-02 14:26:55
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thái sư tổ của là Thanh Vân Đạo Nhân, sư tổ của cùng thế hệ với sư tôn Ninh Triều của các ngươi, dựa theo bối phận, ngươi hẳn nên kêu là sư điệt! Mà là sư chất!”
Kỷ Hoài Tư xua xua tay : “Không quan trọng, dù ngươi đều là tiểu bối.”
Sao quan trọng?
Sư điệt cùng sư chất chính là khác ở hai chữ tôn nghiêm!
Hắn đường đường là Phong chủ của một Phong, đường đường là tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Thế mà trở thành đời cháu của một tên Trúc Cơ, thật là nực !
Phong chủ Khí Phong tức đến mức khí huyết cuồn cuộn.
Hắn nghiến răng nghiến lợi : “Sư thúc, các ngươi tới bí cảnh báo danh , bây giờ Cửu Huyền Kiếm Môn sắp xếp đủ , các ngươi sợ là .”
“Làm theo quy củ ?” Kỷ Hoài Tư dò hỏi.
Phong chủ Khí Phong : “Đây là đương nhiên, theo quy củ cũng tiện ăn .”
Kỷ Hoài Tư duỗi tay chỉ Tạ Thanh Dư: “Vị sư điệt Luyện khí kỳ hôm nay chỉ là tới cửa bí cảnh tiễn thôi đúng ?”
Phong chủ Khí Phong: “…”
“Dù , dựa theo môn quy, bí cảnh Trúc Cơ Kỳ cho dù là như thế nào thì cũng tới phiên một t.ử Luyện Khí kỳ chứ.”
Tạ Thanh Dư c.ắ.n môi, ánh mắt oán hận Ngự Đan Liên.
Nàng bỗng lên tiếng: “Đan Liên… cũng tiến Cửu Huyền Kiếm Môn, thậm chí bối phận còn cao hơn so với , tại vẫn chịu buông tha cho ?”
“Nhà chúng ân nuôi dưỡng với suốt bảy năm, chỉ vì ghen ghét linh căn mà đem ân nghĩa quên sạch sẽ ?”
“Vị sư điệt , cần nhắc nhở cho ngươi một chuyện .”
“Chuyện gì?”
“Sư hiện tại là Phật tu từng lên đỉnh Thang Vấn Tâm. Ai cũng Phật tu lấy tâm nhập đạo, đương nhiên là tâm địa từ bi lục căn thanh tịnh.”
“Ngươi là nàng ghen ghét ngươi? Không leo lên Thang Vấn Tâm lưu cái tên, cũng ngại lời .”
Ngự Đan Liên tức khắc cực kỳ ngoan ngoãn gật gật đầu, giọng trẻ con truyền trong tai .
“Sư điệt, thật sự ganh ghét ngươi, chúng đến đây cũng chỉ là lấy hai danh ngạch thuộc về Thanh Liên Phong của chúng mà thôi.”
“Huống chi, ngươi cái gì đáng giá để ghen ghét? Quà bái sư mà sư tôn cho chính là Huyền Điểu Cửu giai, chỗ ở Thanh Liên Phong của là một cung điện nguy nga lộng lẫy, bối phận của còn cao hơn Chưởng môn một bậc, ngươi ghen ghét còn !”
“Hơn nữa, sư của cũng gì nhằm ngươi cả, chẳng lẽ sư điệt hôm nay tới tiễn tiến bí cảnh, mà là tự ?”
Ngự Đan Lan chỉ mới chín tuổi, vóc dáng còn lùn hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng trang lứa, một y phục nguyệt bạch viền bạc, khóa trường mệnh màu vàng kim treo ngược n.g.ự.c, đôi mắt đen láy, thoạt ngây thơ.
Hoàn cãi !
Con nha đầu c.h.ế.t tiệt , giống như đoạt xá, đột nhiên trở nên mồm mép như !
Tạ Thanh Dư c.ắ.n môi, sắc mặt chút trắng bệch, sự oán hận ở trong mắt như sắp tràn ngoài.
Phong chủ Khí Phong thấy Tạ Thanh Dư lời nào, vội vàng mở miệng hòa giải:
“Các đừng ầm ĩ, các tông môn lớn đều mặt ở đây, đừng ở chỗ cho tông môn mất mặt hổ.”
“Thanh Dư sư đương nhiên là tiến bí cảnh. Thanh Liên Phong tuy rằng báo danh, nhưng vị trí đúng thật là vẫn còn, đây sẽ cho nhường hai vị trí cho các ngươi.”
“Chỉ là, bên trong bí cảnh, sinh t.ử họa phúc đều do ý trời, các ngươi dám , cũng hy vọng các ngươi thể còn sống mà !”
Kỷ Hoài Tư nhếch môi, nụ thường trực khuôn mặt. Hắn đột nhiên duỗi tay vỗ vỗ bả vai của Phong chủ Khí Phong.
“Sư chất, vẫn là ngươi việc công bằng chính trực. Nghe ngươi còn định giúp sư của luyện một món Linh Khí. Tuy rằng cuối cùng cũng luyện thành công, nhưng chúng luôn ghi nhớ trong lòng, nếu như chúng ở bên trong bí cảnh tìm bảo bối gì, nhất định sẽ ban thưởng cho ngươi một chút.”
Phong chủ Khí Phong đột nhiên kịp đề phòng vỗ vai, cả run lên, nghiến răng nghiến lợi tránh khỏi tay :
“Là sư điệt!”
Còn nữa, ai cần ngươi ban thưởng chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-12-khong-bo-len-dinh-thang-van-tam-luu-lai-ten-deu-ngai-noi-chuyen.html.]
Huống chi, hai các ngươi, một tên Trúc Cơ sơ kỳ, một tên Luyện Khí kỳ tầng một, thể khỏi bí cảnh còn !”
Cửa bí cảnh hình lốc xoáy phát ánh sáng yếu ớt.
Bí cảnh do môn phái phát hiện tổ chức tiến .
“Bí cảnh mở! Mời các t.ử chuẩn tiến của các môn phái xếp hàng chỉnh tề. Sau khi gọi tên, từng môn phái lượt tiến bí cảnh.”
“Sau khi tiến các vị sẽ truyền tống đến các vị trí ngẫu nhiên, để tránh lạc , đề nghị các vị hãy nắm lấy tay đồng môn của .”
“Thứ nhất, Cửu Huyền Kiếm Môn, mời!”
Phong chủ Khí Phong sớm giải trừ cấm ngôn cho Huyền Niệm.
Tuy rằng Huyền Niệm tiếp tục năng lỗ mãng nữa, nhưng đôi mắt hình viên đạn vẫn ngừng phóng về phía Kỷ Hoài Tư cùng với Ngự Đan Liên.
Kỷ Huyền Tư chợt chằm chằm về phía Huyền Niệm: “Vị sư điệt , ngươi cứ chằm chằm , là coi trọng chứ? Tuy rằng dung mạo của tuấn bất phàm, nhưng cũng sẽ coi trọng mặt hàng dưa vẹo táo nứt như ngươi .”
Huyền Niệm thiếu chút nữa nhịn mà c.h.ử.i ẩm lên, nhưng ánh mắt cảnh cáo của Phong chủ Khí Phong, hừ lạnh một tiếng, dẫn theo bảy bên cạnh trong bí cảnh.
Kỷ Hoài Tư cùng Ngự Đan Liên cũng theo sát .
Đứng cửa bí cảnh, Ngự Đan Liên chút lo lắng thoáng qua Kỷ Hoài Tư: “Sư , thật sự ?”
Kỷ Hoài Tư xoa xoa đầu Ngự Đan Liên, : “Tin tưởng sư , cho dù sư c.h.ế.t thì cũng sẽ bảo vệ thật cho Tiểu sư đáng yêu của .”
Huyền Niệm cùng bảy , sớm tay nắm tay tiến bí cảnh.
Mà Ngự Đan Liên Kỷ Hoài Tư bế đặt lên khuỷu tay, cũng tiến theo.
Giống như một dòng nước ôn nhu nhẹ nhàng gột rửa qua thể.
Phong cảnh mắt biến đổi.
Lọt tầm mắt là một màu vàng rực trải rộng khắp nơi.
Lá cây màu vàng rực, hoa cỏ màu vàng rực, ngay cả mặt trời phản chiếu dòng sông cũng ánh lên màu vàng rực rỡ ch.ói mắt.
“Là mùa thu nha!” Kỷ Hoài Tư cảm thán một tiếng.
“Tu tiên giới vạn năm đều màu xanh, phân xuân hạ thu đông, chỉ ở nhân gian mới cảnh sắc như , thường đến đó, cũng hiếm khi thấy mùa thu ở trong bí cảnh.”
Ngự Đan Liên chút si mê cảnh mắt, tất cả đều là màu vàng kim rực rỡ.
“Thật là .”
Không chỉ , mà linh khí nơi còn hết sức nồng đậm.
Đang đầu hỏi sư , bây giờ bọn họ sẽ về hướng nào, thì thấy móc nồi niêu bát đũa.
“Ơ, sư ?”
“Sư ngoan đói bụng ? Muốn ăn cái gì cứ việc , trong túi trữ vật của sư cái gì cũng .”
“Chúng tiến bí cảnh, là nên tìm bảo bối ? Hoặc là nên tìm một chỗ tu luyện nào đó?” Trong tiểu thuyết đều như .
Kỷ Hoài Tư thuần thục bắc nồi nhóm lửa, thuận miệng : “ Một cái bí cảnh Trúc Cơ nho nhỏ, thể cái bảo bối quý giá gì? Linh khí cũng nồng đậm bao nhiêu, ở chỗ tu luyện chính là lãng phí thời gian.”
Nói xong, sắc mặt của bỗng chút quái dị thoáng qua Ngự Đan Liên, bổ sung : “Tiểu sư , chúng đây là chơi, thuận tiện nâng cao kiến thức, bảo bối gì, ở trong Tàng Bảo Các của Thanh Liên Phong nhiều.”
“Trước khi sư tổ của chúng bế quan, đem bảo bối cả đời ném trong Tàng Bảo Các của Thanh Liên Phong, còn cha của sư tôn nhà chúng , một đống lớn bảo bối, đến lúc đó trở về thoải mái chọn! Sư tôn cho phép,”
“Sư , Thanh Liên Phong của chúng giàu như ?”
“Nếu xem vì đám lão gìa đỏ mắt chằm chằm Thanh Liên Phong bỏ? Tự tạo một ngọn núi cũng tốn bao nhiêu linh lực, cái bọn họ mơ ước chính là bảo vật của chúng .”
Ngự Đan Liên tức khắc hiểu , một chút áp lực tâm lý cũng mà xuống tảng đá, chằm chằm Kỷ Hoài Tư nướng chim.
“Sư , Huyền Điểu là hiếm ? Sao đến cả cũng thế?”
“Mấy thứ đồ chơi ở Tàng Bảo Các nhiều, sư tổ của chúng lợi hại, dỡ cả tổ của con chim , đều tích cốc, cũng ai ăn nó, đến gần trăm con chất đống trong đó. Sư , thơm ?”
“Thơm!”