Ngự Đan Liên tim đập nhanh một chút, còn nghĩ nên trốn ở chỗ nào thì cả ngọn lửa bao bọc lấy.
ngọn lửa một chút độ ấm cũng , tạo bất cứ thương tổn gì.
Nàng lúc mới hạ nhịp tim đang treo cao xuống, thở phào, đó bĩu môi.
“Cái vẻ mặt gì ! Ngươi là đang khinh thường ai?”
Một đạo âm thanh nổi giận đùng đùng đột nhiên rống to ở bên tai nàng.
Ngự Đan Liên hoảng sợ, vội vàng xung quanh.
Lúc , ngọn lửa bỗng nhiên rút , thu nhỏ thành một ngọn lửa bằng bàn tay.
Khói bốc lên từ ngọn lửa đều là màu vàng kim, bên trong còn hai viên tròn tròn màu vàng giống như hai con mắt, đang giận dữ trừng về phía Ngự Đan Liên.
“Oa, ngọn lửa !”
“Hỗn xược, Phật Tổ ban Vô Thượng Phật Hỏa Tịnh Phạn Liên Tâm xuống thế giới ! Há thể là một ngọn lửa bình thường?”
Nghe vẻ như lợi hại.
Ngự Đan Liên rõ ràng lắm thực lực của nó, tức khắc khen ngợi:
“Tịnh Phạn Liên Tâm đúng là lợi hại!”
Tịnh Phạn Liên Tâm hưởng thụ lời khen ngợi , hai con mắt cũng đến cong cong thành trăng lưỡi liềm.
“Ngươi cũng là một nhân loại thuần khiết sạch sẽ.” Nó chút thẹn thùng mở miệng, thanh âm cũng mềm mại xuống.
Ừm…Câu thuần khiết là khen nàng.
Sạch sẽ là cái quỷ gì?
Tạm thời cứ cho là đều khen nàng .
Hỏa là loại hỏa mà Tam sư , nhất định là thường xuyên gặp .
Bây giờ tạo quan hệ cũng tồi.
Nàng tức khắc : “Ngươi cũng thật xinh , còn là đầu tiên thấy ngọn lửa mạ vàng đó!”
Tịnh Phạn Tâm Liên lập tức kiêu ngạo : “Bên trong ngàn vạn loại Hỏa linh, chỉ mới dáng vẻ như thế , Vô Cấu Chi Hỏa!”
Tịnh Phạn Tâm Liên nghĩ nghĩ, : “Ở trong đám nhân loại, ngươi cũng xinh , tuy rằng ngươi bây giờ vẫn còn nhỏ, nhưng lớn lên tuyệt đối là một mỹ nhân.”
Ui chà, ngọn lửa nhỏ thật chuyện!
Ngự Đan Liên suy tư một chút : “Cảm ơn ngươi, khó khi gặp gỡ Hỏa linh tinh mắt hiểu chuyện như ngươi, bằng chúng kết giao bằng hữu .”
Tịnh Phạn Tâm Liên ngẩn trong chốc lát mới : “Nhân loại, nguyện ý lập khế ước với ngươi.”
Ngự Đan Liên: “?”
“Đưa tay đây, còn thất thần cái gì?” Tịnh Phạn Tâm Liên thúc giục.
Ngự Đan Liên theo bản năng bắt tay lưng, còn giấu trong tay áo:
“Không , thể lập khế ước với ngươi .”
“Vì ? Chẳng lẽ…Ngươi ghét bỏ Ngô?”
Tịnh Phạn Tâm Liên trừng lớn mắt, vẻ mắt phẫn nộ: “Nhân loại nho nhỏ, ngô nguyện ý lập khế ước với ngươi chính là phúc phận ngươi tu mấy trăm kiếp mới ! Không bao nhiêu Phật tu ngày đêm thương nhớ đến ngô, ngươi thế mà dám khinh thường!”
Mắt thấy ngọn lửa đổi sắc mặt trong nháy mắt, khóe miệng Ngự Đan Liên giật giật.
Nàng vội vàng : “Không ghét bỏ ngươi, mà là ngươi càng xứng đáng với hơn !”
Tịnh Phạn Tâm Liên ngẩn , khí thế giảm xuống, ngoan ngoãn mềm mại dò hỏi: “Tốt hơn ngươi? Thế thuần khiết, sạch sẽ hơn ngươi ?”
Đóng kịch ngươi xem!
Thật đó.
Ngự Đan Liên nghiêm túc gật đầu :
“ , là sư của , lợi hại hơn nhiều! Ngươi nếu theo , nhất định sẽ một tương lai tươi sáng!”
“Là lập khế ước!”
“ , ngươi lập khế ước với , nhất định tiền đồ hơn!”
“Vậy sư của ngươi đang ở ?”
“Không .”
“Nhân loại! Ngươi dám lừa gạt ngô!” Ngọn lửa bùng cháy, thậm chí còn hóa thành hình bắp tay thô to đầy cơ bắp.
Ngự Đan Liên lập tức giải thích: “Ta lừa ngươi, là như thế , chúng cùng tiến bí cảnh Tiên phủ, vận may của nên trực tiếp tới nơi , nhưng sư của chạy , cũng ở bên trong Tiên phủ.”
Tịnh Phạn Tâm Liên nháy mắt biến trở về bộ dáng tròn tròn đáng yêu to bằng bàn tay, ngoan ngoãn : “Tiên phủ cũng lớn, chúng tìm !”
Ngự Đan Liên khóe miệng giật giật, giả vờ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-30-dien-kich-khong-co-nguoi-ta-khong-xem.html.]
“Được.”
Tịnh Phạn Tâm Liên đang ở trung tức khắc nhảy dựng lên, trực tiếp nhảy lên bả vai của nàng.
“Ta tạm thời sẽ tìm cùng với ngươi!”
Ngự Đan Liên yên lặng liếc nó một cái: “Ta cảm ơn ngươi.”
Tam sư , mang dị hỏa mà đến tìm đây.
Chẳng qua dị hỏa mà khả năng biến đổi sắc mặt chút nhanh, còn khả năng đầu óc cho lắm.
khả năng khác là nó mạnh.
“Xoay tất cả bốn pho tượng Phật về hướng đông, cửa sẽ mở !”
Ngự Đan Liên , bắt đầu điều chỉnh tượng Phật.
Một lát , mặt tường ở phía Đông sụp xuống.
Ngự Đan Liên lúc đối diện với đôi mắt sạch sẽ mang theo chút vui sướng.
“Tiểu tiền bối!”
Không đợt Ngự Đan Liên đáp , Tịnh Phạn Tâm Liên chợt lao về phía Lam Thư.
Tảng lớn ngọn lửa trực tiếp bọc lấy .
Lam Thư vẻ mặt vui sướng biến mất, đó là thống khổ đến vặn vẹo.
“A!”
mới chỉ hơn một giây thời gian, Tịnh Phạn Tâm Liên liền thu ngọn lửa, một nữa nổi giận đùng đùng lao tới mặt Ngự Đan Liên.
Ngọn lửa cao mấy mét xuất hiện một đôi mắt dữ tợn cùng một cái miệng rộng, điên cuồng rít gào với nàng:
“Nhân loại, tuy rằng tạp chất nhiều lắm, nhưng thể nào thuần khiết sạch sẽ bằng ngươi! Ngô chịu đựng ngươi hết nổi ! Ngươi nhiều lặp lặp lừa gạt ngô như ! Ngô tức giận!”
“Này là sư của , ngươi thấy kêu là tiểu tiền bối !”
“Hả? Thật ?”
Ngọn lửa cao mấy mét nháy mắt biến nhỏ bằng bàn tay, ngoan ngoãn xổm vai Ngự Đan Liên.
Lam Thư đất, chỉ mới hơn một giây bọc lấy mà cả đổ đầy mồ hôi, bây giờ cơ thể vẫn còn đang phát run, khiếp sợ ngọn lửa vai Ngự Đan Liên.
Vừa , ngọn lửa như kim châm đ.â.m thủng hồn phách của !
“Lão bản, ngươi chứ?” Trong mắt Ngự Đan Liên tràn ngập ý tứ xin .
Lam Thư vẫn còn sợ hãi thoáng qua Tịnh Phạn Tâm Liên vai Ngự Đan Liên: “Ta, , chỉ là chút đau, đa tạ tiểu tiền bối quan tâm, đây là?”
Ngự Đan Liên bất đắc dĩ : “Đây là một gốc Đệ nhất Hỏa linh xinh cường đại lên trời xuống đất gì .”
Tịnh Phạn Tâm Liên khi , đôi mắt trở nên cong cong, bộ dáng vui vẻ.
Lam Thư xong ngơ ngác, nửa ngày mới gật gật đầu.
Hắn tiểu ý của Tiểu tiền bối, chính là bọn họ thể trêu ngọn lửa .
Ngự Đan Liên thấy hiểu, tức khắc cũng thở một nhẹ nhõm.
Tính tình của Dị hỏa cũng quá lớn , còn hai mặt nữa chứ.
Thứ nhất là bọ họ thực lực của nó như thế nào, bọn họ thể đ.á.n.h thắng .
Thứ hai là Tam sư tới bí cảnh là để tìm nó, nếu nó giận dỗi chạy mất thì cũng dễ tìm.
“Mau tìm sư của ngươi!” Tịnh Phạn Tâm Liên thúc giục.
Lam Thư : “ , bây giờ nên tìm vị tiền bối .”
“Bên một cánh cửa, nhưng mà hình như cần chìa khóa mới mở .”
Ngự Đan Liên về phía cánh cửa mà Lam Thư , cánh cửa gồ ghề lồi lõm, giống như tàn phá qua.
“Ngươi phá ?”
Lam Thư lắc đầu: “Vẫn luôn là cái dạng .”
“Ngô hình như mở cánh cửa như thế nào.”
Lúc , Tịnh Phạn Tâm Liên bỗng nhiên bay đến cửa, bắt đầu bốc cháy, ngọn lửa của nó thiêu đốt tất cả những điểm gồ ghề lồi lõm ở cánh cửa.
Trong phút chốc, hai cánh cửa từ từ mở , là một con đường xuất hiện ở phía bọn họ.
Mà bên trong đường , hình như nhiều thứ gì đó đang bay.
Toàn bộ m.á.u trong Ngự Đan Liên như đông , đôi chân như dính lên mặt đất.
Tịnh Phạn Tâm Liên khi thấy ma chơi rậm rạp ở con đường liền vui vẻ lao , một tảng lớn ngọn lửa bùng cháy, một đám ma chơi đều c.ắ.n nuốt.
hồn ma quá nhiều, đến một lát xuất hiện một nhóm, một con một con, bay qua bay giữa trung.
Lam Thư sắc mặt trắng nhợt: “Bên trong bí cảnh Tiên phủ nhiều ma vật như !”