Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 4: Cả môn phái nhìn nàng ăn thịt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 13:40:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Điểu huyết mạch của Phượng Hoàng, cho dù là c.h.ế.t , thì vẫn tỏa uy áp k.h.ủ.n.g b.ố.

Ninh Triều , ánh mắt của quét một vòng đám ở đây, giọng điệu nhẹ nhàng :

“Sư tôn của là Lăng Vân tôn thượng, Huyền Điểu mà thôi, ?”

“Đồ của đồ ăn quà bái sư, thầy , đương nhiên là cho đồ thứ nhất trong khả năng của .”

Hắn câu , nghi ngờ gì chính là đang đ.á.n.h mặt của Bạch Trì.

Bạch Trì như cũng chỉ là lấy phận Hóa Thần, cao cao tại thượng đè ép Ninh Triều một chút, thuận tiện vẻ mà thôi.

Bạch Trì là Hóa Thần kỳ, lấy Linh kiếm Lục phẩm chẳng gì là lạ.

Để đó là đồ nhất trong khả năng của ư?

Chưa chắc.

Huyền Điểu mà Ninh Triều lấy , là thứ mà Phản Hư Kỳ đại năng nhất định thể lấy !

Tất cả tin tưởng, đây tuyệt đối là đồ nhất mà Ninh Triều thể lấy .

“Đồ ăn?”

Phong chủ Đan phong thể yên, gấp gáp quát lớn:

“Thịt của Huyền Điểu thể trở thành đồ ăn ? Thành đồ ăn chỉ thể no bụng cho phàm, nếu là để luyện đan d.ư.ợ.c, cho dù Luyện Dược sư kém cỏi nhất cũng thể luyện đan d.ư.ợ.c ngũ phẩm trở lên!”

Tên mặt đế giày trào phúng :

“Huyền Dược sư thúc, ngài còn hiểu như thế nào ? Đoán là cũng chỉ một kiện bảo bối như , bây giờ lấy khoe một chút thôi, ngài cho rằng thật sự nỡ thịt để cho tiểu phế vật ăn ?”

Ninh Triều như thấy những lời châm biếm của , chỉ lấy nồi niêu bát đũa, thuần thục bắt đầu vặt lông chim.

Lông chim rơi xuống mặt đất, gió thổi qua, bắt đầu bay tứ tung.

Ngự Đan Liên chú ý tới, ít đang lét lút nhặt lông chim.

Com chim hiếm như ?

Ninh Triều vặt lông nhanh, chỉ trong chốc lát, lông chim mặt đất đều biến mất thấy .

Ninh Triều bắc nồi lên, dùng linh lực nhóm lửa.

Hắn c.h.ặ.t Huyền Điểu đôi, một nửa đặt lên nướng, một nửa cắt thành từng miếng ném trong nồi hầm.

Phong chủ Đan Phong nóng lòng đến sắp :

“Phí phạm của trời, thật là phí phạm của trời mà!”

Ninh Triều lạnh nhạt đáp: “Đồ vật của , ngươi gấp cái gì?”

Nước mắt sắp chảy của Phong chủ Đan Phong lập tức nghẹn ở hốc mắt, rơi cũng rơi xuống cũng xong.

Đôi mắt đỏ lên, Huyền Điểu một nửa nướng một nửa hầm.

Trong khí chậm rãi mùi thơm lan tỏa.

Huyền Điểu hổ là Linh thú Cửu giai, cho dù rắc thêm gia vị gì lên thì thịt của nó cũng khiến say mê.

Linh hỏa cùng với phàm hỏa giống , thịt của Huyền Điểu nhanh chín.

Ninh Triều đưa thịt cho Ngự Đan Liên, đôi mắt phượng sáng ngời rũ xuống, ôn nhu :

“Mau nếm thử.”

Ngự Đan Liên bụng sớm đói đến kêu như đ.á.n.h trống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-4-ca-mon-phai-nhin-nang-an-thit.html.]

Thân thể của nguyên chủ là phàm thai, một đường lên núi hai ngày ăn cơm.

Sau khi bò lên bậc thang khảo hạch mất thêm hai ngày, ước chừng là bốn ngày ăn uống, cơ thể chống đỡ đến bây giờ cũng là một kỳ tích.

Bây giờ đồ ăn thơm ngào ngạt đưa tới bên miệng, nàng bật thốt lên một câu cảm ơn sư tôn tiếp nhận lấy cái chén.

Tức thì, vô đôi mắt về phía Ngự Đan Liên, trong mắt những đó đều to mấy chữ: Người đừng mà thật sự bưng lên ăn!

Ngự Đan Liên giống như đến những ánh mắt đầy ai oán ở xung quanh, trực tiếp gắp một cái đùi của Huyền Điểu đưa lên miệng.

Tức khắc xung quanh vang lên một trận âm thanh hút khí.

Nàng thế mà thật sự hổ cho miệng ăn!

Ninh Triều còn ở bên cạnh chằm chằm nàng ăn từng miếng!

Này chính là thịt Huyền Điểu đó!

Thịt Huyền Điểu Cửu giai!

Linh thú cấp bậc cao nhất Tu Tiên giới là Thập giai!

Linh thú Cửu giai nghĩa là gì?

Ý nghĩa là chỉ Phản Hư kỳ đại năng mới thể săn g.i.ế.c loại linh thú cấp bậc .

Mà Huyền Điểu huyết mạch Phượng Hoàng, thế gian hiếm !

Nó so với Linh thú Cửu giai bình thường còn trân quý hơn bao nhiêu .

Mà đồ vật trân quý như , để cho một đứa nhóc phàm trần linh căn ăn!

Mọi ở đây đều hận thể xông lên đem thịt đoạt , nhưng dù cũng là Tiên môn, ai cũng khả năng ở mặt chuyện mất mặt .

Cho nên, vô ánh mắt đều dồn cái miệng nhỏ của Ngự Đan Liên.

Ngự Đan Liên ăn xong một miếng, nàng thấy đói bụng nữa.

Ăn đến miếng thứ hai, nàng cảm giác thể đều trở nên nhẹ nhàng.

Tốc độ ăn dần giảm xuống, nàng về phía Ninh Triều.

“Sư tôn, nếu thì cũng ăn một chút nhé?”

“Đây là quà bái sư vi sư cho con, con cứ ăn hết .” Ninh Triều nhẹ giọng .

Ngự Đan Liên cũng khách khí, tiếp tục ăn.

Mà đám xung quanh Ngự Đan Liên ăn một miếng một miếng, liên tục nuốt nước bọt.

Thơm quá

Đây là mùi thơm của thịt Huyền Điểu Cửu giai khi nấu chín ?

Tạ Thanh Dư cũng ngửi thấy mùi hương thấm từng ruột gan, ánh mắt miễn bàn bao nhiêu ghen ghét.

Nàng chỉ là ngửi thấy hương vị thôi cũng cảm giác linh lực trong đang nhanh ch.óng tăng trưởng.

Bây giờ nàng là Luyện Khí kỳ tầng ba đỉnh phong, nếu như thể ăn thịt của Huyền Điểu , cho dù chỉ là một miếng, thì nhất định thể đột phá Luyện Khí kỳ tầng bốn!

Giờ khắc , nàng bỗng nhiên cảm thấy Linh kiếm Lục giai ở trong tay giống như rác rưởi.

Bạch Trì càng cần , đôi mắt chằm chằm đôi đũa đang gắp liên tục của Ngự Đan Liên, đôi tay đang giấu trong áo bào ngừng run rẩy.

Nếu như Linh thú Cửu Giai là của , mang luyện đan d.ư.ợ.c ăn , nhất định thể đột phá Hóa Thần trung kỳ!

bây giờ, ngay mắt Ninh Triều trực tiếp nấu lên, hủy công hiệu vốn của thịt Huyền Điểu, đưa cho đứa nhỏ phàm nhân vốn dĩ sẽ ném khỏi tông môn ăn.

Loading...