Kia chính là thịt Huyền Điểu Cửu giai đó!
Cho dù là nấu chín khiến linh khí suy giảm nhiều.
nhiều mới chỉ ngửi qua một chút hương vị, đều cảm thấy linh lực theo tốc độ mắt thường tăng lên.
Càng miễn đàn đến ăn trong !
Mà Ngự Đan Liên ăn xong chỉ thấy dung mạo của nàng càng thêm linh động, giống với đứa trẻ gầy khô vì ăn uống .
Phí phạm của trời!
Hoàn là phí phạm của trời!
Ngự Đan Liên chú đến những ánh mắt xung quanh, nàng cố ý ăn đến đặc biệt ngon miệng, nhưng bởi vì cái đĩa nào đựng xương, nàng đơn giản đem xương Huyền Điểu đều phun lên mặt đất, chuẩn lát nữa ăn xong thì dọn.
Phong chủ Khí Phong đến những mẩu xương nhỏ vụn vương vãi đất , cả con ngươi đều bừng sáng.
Hắn lập tức nháy mắt với tên mặt đế giày ở bên cạnh.
Tên mặt đế giày hiểu ý, lặng lẽ dùng linh lực, cách kéo đống xương về phía .
Thịt tuy rằng phế , nhưng đống xương cốt chính là tài liệu luyện khí hiếm đó!
Nhặt nhặt .
Ngự Đan Liên chú ý đến xương cốt đang trộm .
Nàng khinh thường Trưởng lão Phong chủ Khí phong cùng tên mặt đế giày .
Nuốt xuống miếng thịt cuối cùng ở trong miệng, uống xong một ngụm canh cuối cùng ở trong nồi.
Nàng về phía Ninh Triều:
“Đa tạ sư tôn, thịt ăn ngon, canh uống cũng ngọt!”
Mọi xung quanh: “…”
Đó là Huyền Điểu Cửu giai!
Có thể khó ăn ?
Cho dù là phân thì cũng là đồ bổ !
Ninh Triều ôn nhu nàng, nhẹ giọng :
“Làm thầy , đương nhiên là cho đồ thứ nhất trong khả năng của , con thích là .”
Bạch Trì còn đang chằm chằm Ngự Đan Liên ăn xong thịt Huyền Điểu, tâm trạng còn bình tĩnh, thì Ninh triều móc mỉa thêm một .
Tâm tình của Bạch Trì bây giờ quả thật là xong, l.ồ.ng n.g.ự.c khí huyết cuồn cuộn tuôn trào.
Trời mới tay cướp lấy Huyền Điểu của riêng đến mức nào.
nơi là bên trong môn phái, là ở ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-5-luyen-khi-phong-deu-la-nguoi-tot.html.]
Một khi , tất cả thanh danh đều sẽ hủy hoại.
Kết quả là.
Hắn chỉ thể trơ mắt cái tên phế vật Ninh Triều !
Đem bảo bối như đưa cho một đứa càng phế vật hơn ăn trong bụng.
Thịt của Linh thú Cửu giai cứ như mà phế bỏ.
Bạch Trì Khuôn mặt âm trầm, thoáng qua Tạ Thanh Dư đang cầm Linh kiếm ngơ ngác ở bên cạnh, giọng lạnh căm:
“Theo trở về núi.”
…
Bạch Trì một câu từ biệt cũng , mang theo Tạ Thanh Dư lập tức bay .
Cho dù ai ở đây cũng thể cảm nhận sự phẫn nộ của .
Bởi vì bọn họ cũng phẫn nộ như .
Bạch Trì là vị Hóa Thần duy nhất mặt ở đây.
Ngự Đan Liên lúc bắt đầu còn chút kiêng kị .
bây giờ , Ngự Đan Liên liền sợ gì cả.
Nàng buông chén đũa xuống, đầu tiên về phía tên mặt như cái đế giày , bỗng nhiên lộ vẻ mặt ngây thơ hiểu chuyện đời:
“Sư tôn, con bọn họ xương của Huyền Điểu thể luyện khí, thật ạ?”
Ninh Triều ôn nhu khẽ: “Cái đúng là tài liệu luyện khí tồi, nhưng đáng tiếc, Thanh Liên Phong của chúng cũng luyện khí, lấy cũng vô dụng.”
Ngự Đan Liên bỗng nhiên chỉ tay : “Vừa con thấy những mẩu xương con nhổ tất cả đều bay về bên , núi của bọn họ luyện khí ?”
Hướng mà Ngự Đan Liên chỉ, đúng là chỗ Phong chủ Khí phong cùng với tên mặt đế giày đang .
Ngự Đan Liên dùng vẻ mặt ngây thơ chớp chớp mắt về phía Ninh Triều, đôi mắt đen láy sáng rực trông vô cùng thông minh lanh lợi.
Ninh Triều theo hướng tay nàng đang chỉ, với nàng:
“Bọn họ đều là của Khí phong, mỗi một ở đó đều luyện khí.”
Ngự Đan Liên trầm tư một lát, bỗng nhiên kinh ngạc cảm thán một tiếng:
“Oa!”
“Xem của Khí phong đều là !”
“Vừa bọn họ còn sư tôn, con còn tưởng rằng bọn họ là nữa chứ!”
“Không nghĩ tới bọn họ thu xương cốt, đây là giúp Thanh Liên Phong của chúng luyện khí!”