Ngự Đan Liên hoảng sợ.
Toan Nghê thật thể, nó trực tiếp xuyên thấu qua thể của nàng, rơi xuống mặt đất.
Nó ở mặt đất vài vòng, đó liền trở về ở cánh cửa đồng, im lặng nhúc nhích.
“Cánh cửa tầm thường, Tiểu Linh Linh, nếu tất yếu thì ngày thể dẫn tới đây.”
Ngự Đan Liên còn đang đ.á.n.h giá Toan Nghê xuống cánh cửa đồng xong vẫn luôn nhúc nhích, lời của Diệp Thanh Minh, tức khắc gật gật đầu
“Muội .”
“Chúng thể ngoài.”
“Vâng.”
Ngự Đan Liên mang theo Diệp Thanh Minh rời khỏi gian bí cảnh, một nữa trở ở phía sông băng.
Vốn dĩ một đàn linh thú ào ào xông vồ , chúng nó đều chuẩn một nữa lẻn đáy nước, ngờ Ngự Đan liên cùng Diệp Thanh Minh xuất hiện.
Chúng nó tức khắc rít gào xông lên.
mới lộ một cái đầu khỏi mắt nước thì một đạo kiếm khí cường đại c.h.é.m qua.
Vài con Sương Hàn Thú đều c.h.é.m đứt đầu.
Nhóm Sương Hàn Thú: ...
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mặt nước yên tĩnh một mảnh, chỉ để một bụi Sương Hoa Nhung đung đưa trong gió.
Vào lúc Ngự Đan Liên nóng lòng thử lên ngắt hoa, phía mặt băng toát một con quái vật khổng lồ, nó ngao ô một ngụm c.ắ.n đứt một tảng lớn Sương Hoa Nhung trong miệng, nhanh ch.óng trốn trở về đáy nước.
E hèm.
Cái đám Sương Hàn Thú đúng là vắt cổ chày nước ha.
Thất sư thật là mạnh!
Ngự Đan Liên phát hiện Diệp Thanh Minh chằm chằm đáy nước.
“Sư , chúng xuống đáy nước ?”
Diệp Thanh Minh ừ một tiếng, theo liền lấy một cái pháp khí giống như cái phao, đem hai bọn họ vây .
Pháp khí trong nước, dần dần chìm xuống đáy.
Đáy nước ẩn núp những con Sương Hàn Thú , thấy một cái phao là lạ, tức khắc đều vây đây.
khi thấy rõ ở bên trong cái phao đó, nháy mắt chạy về bốn phương tám hướng.
Trong nước, linh lực cho nên ánh mắt thể thấy rõ cảnh tượng phía , một đường ánh sáng rực rỡ lung linh, cảnh trần gian cùng lắm cũng chỉ như thế mà thôi.
Thời điểm bọn họ lặn đến đáy nước, liền thấy một mảnh cung điện hoang phế.
Cung điện giống như phế tích ở bên trong chiến loạn, suy sút chìm trong đáy nước.
Diệp Thanh Minh mang theo Ngự Đan Liên đáp xuống đất, hạ một đạo kết giới bao vây lấy xung quanh cung điện.
Quỷ khí tràn ngập bao trùm, tất cả nước biển đều bài xuất bên ngoài kết giới.
Hai chân Ngự Đan Liên rơi xuống đất, nàng về cánh cửa cung điện.
Cánh của hỏng một bên, ở bên ngoài thể thấy một hành lang dài bên trong, nhưng duỗi tay một đạo kết giới ngăn .
Ngự Đan Liên liếc xung quanh, ánh mắt dừng ở một một bên cửa vẫn còn .
Cánh cửa sáu cái động nhỏ, mà những động nhỏ hình như còn quy luật.
Giống…sáu ngôi trong Bắc Đẩu Thất Tinh, nhưng thiếu mất Thiên Xu Tinh.
Diệp Thanh Minh cũng chú ý tới, ở cửa đ.á.n.h giá.
“Sư , chằng lẽ phá cửa?”
“Thử xem .”
Diệp Thanh Minh nhấc kiếm lên, hướng về phía hiện tượng thiên văn mà bọn họ thấy, chọc vị trí quỹ đạo lệch của Thiên Xu Tinh.
Cái động ở cánh cửa chọc, Bắc Đẩu Thất Tinh liền chạy thành một đường phát ánh sáng.
Ngay đó, cánh cửa bên trong mở .
Ngự Đan Liên cùng Diệp Thanh Minh .
Cửa một nữa khép .
Mà cái động đó xuất hiện mặt bọn họ cũng biến mất.
Bên trong cung điện khắp nơi đều là động.
Rách tung tóe.
Bọn họ về phía bao lâu liền tới một cái chủ điện.
Mà Ngự Đan Liên khi thấy vương tọa ở chủ điện một đoàn khói trắng quen thuộc, bên trong như đang bọc lấy thứ gì đó.
Là tàn hồn của tên ma tu !
Ngự Đan Liên lập tức tới phía , duỗi tay mò bên trong đoàn khói.
Đồ vật quen thuộc theo cánh tay nàng, chui bên trong thần thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-64-phe-cung-duoi-day-nuoc.html.]
Mà lúc , một hồn thể trong suốt cũng đột nhiên kịp phòng ngừa xuất hiện ở mặt nàng.
Mặt nó cũng sắp dán lên mặt nàng.
Ngự Đan Liên dọa một chút, vội vàng lui vài bước.
“Ngươi là ai?”
“Ôi ơi!”
Một một hồn thể đồng thời mở miệng, Diệp Thanh Minh ở phía cũng tới.
Hồn thể bay bay, chân chạm đất, ôm lấy hai đầu gối ở giữa trung.
Không do động tác , cái thứ cũng âm trầm giống như những hồn thể thông thường, ngược còn một loại cảm giác ngoan ngoãn.
Mái tóc dài rời rạc rũ ở đầu, mắt sáng chớp chằm chằm Ngự Đan Liên, cùng nàng thẳng.
“Trên của ngươi thở thi cốt của .”
Ngự Đan Liên lời của cho ngẩn , theo bản năng trốn đến lưng Diệp Thanh Minh.
Sư , con quỷ giống như bệnh tâm thần!
Diệp Thanh Minh đ.á.n.h giá hồn thể ở mặt, ánh mắt lộ vài phần hiểu rõ.
“Ngươi là chủ nhân của bí cảnh , Toan Nghê.”
Toan Nghê ngẩn ngơ, hai tay ôm đầu gối giật giật, nhưng lên, vẫn tại chỗ : “Ta c.h.ế.t mấy vạn năm , nhốt thêm mấy vạn năm ở đây nữa, thế mà vẫn thể nhận .”
Hắn Diệp Thanh Minh trong chốc lát :
“Ngươi là Quỷ tu, một hồn thể c.h.ế.t tu luyện tái tạo thể, tái thế ? Người như cũng thật là hiếm thấy.”
Ngự Đan Liên ngây một chút, lời của Toan Nghê nghĩa là Thất sư của nàng c.h.ế.t một ?
Diệp Thanh Minh phủ nhận, mà là kéo Ngự Đan Liên phía .
“Tiểu Linh Linh, khế ước với .”
“Hả?”
Ngự Đan Liên nghi hoặc về phía Diệp Thanh Minh.
“Muội là Phật tu những cũng là Quỷ tu, hồn thể tầm thường cách nào Quỷ sử cho , nhưng là hồn thể c.h.ế.t của Thần Thú Toan Nghê, sẽ tu vi Phật tu của kiềm chế.”
Diệp Thanh Minh xong, Toang Nghê bỗng nhiên :
“Nhân loại, tuổi ngươi lớn, nhưng lá gan nhỏ.”
“Ta ở trướng Thần Vương Hi Vô, Thần Thú chăm sóc lò luyện đan, ngươi để Tiểu nha đầu thu thành Quỷ sử?”
Hắn lắc lắc đầu, chậm rãi : “Ta .”
Một câu của , cực kỳ bình đạm, tư thế ôm đầu gối một chút cũng đổi.
Ngự Đan Liên chằm chằm , nghĩ thầm đúng là một con Quỷ nhẹ nhàng.
Nàng là thứ hai cái tên Thần Vương Hi Vô .
Đồng dạng đều là trướng Thần Vương Hi Vô.
Toan Nghê so với đoàn lửa ở bên trong lỗ tai của nàng tính tình hơn nhiều.
Diệp Thanh Minh : “Lúc chúng đến chỗ thấy thi cốt của ngươi.”
Toan Nghe như cảm thấy hứng thú, ngửa đẩu Diệp Thanh Minh: “À, xem ngửi thở thi cốt của ở các ngươi là sai.”
“Các ngươi thu thi cốt của là tính toán gì thế?”
Nói xong câu , lẩm bẩm : “Làm phòng ở , lấy khung xương của dựng thành phòng ở, nhất định là vô cùng vững chắc, Hi Vô đều nhất định thể đ.á.n.h nát trong vòng một chiêu .”
Ngự Đan Liên: “…”
Hắn bệnh tâm thần đúng ?
Nhất định bệnh tâm thần!
Ai nó sẽ cảm thấy thi cốt của chính thể dùng để phòng ở hả!
Mà dùng ngữ khí bình tĩnh nhẹ nhàng vấn đề gì để như thế.
Phảng phất như đang đàm luận về thi cốt của , mà là mấy cây gỗ mới đúng.
“Tiểu Linh Linh, dẫn xem cái cánh cửa đồng .”
Ngự Đan Liên đang miên man suy nghĩ thì kéo về.
Nàng gật gật đầu, lấy miếng ngọc bội .
Nháy mắt công phu, nàng liền mang theo Diệp Thanh Minh cùng Toan Nghê bí cảnh.
Thời điểm Toan Nghê thấy cánh cửa đồng , rốt cuộc cũng buông lỏng hai tay đang ôm lấy đầu gối, chậm rãi lên, ánh mắt chút kinh ngạc.
“Nói ngươi đây là cánh cửa gì.”
Toan Nghê do dự một chút, về phía Diệp Thanh Minh, đó cúi đầu về phía Ngự Đan Liên, lập tức :
“Tiểu cô nương, nguyện Quỷ sử của ngươi, để cho ngươi sử dụng.”
“Lập khế ước .”