Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 74: Năm người đăng đỉnh

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 16:11:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc nhất thời, Thang Vấn Tâm thêm vài tên t.ử lên.

bọn họ càng lên cao thì càng gian nan.

Mà Diệp Thanh Minh lúc đang ngẩng đầu về phía tấm bảng phóng to lên nhiều , chậm rãi từng chữ ở đó.

“Thanh Liên Phong Ngự Đan Liên đến đây một chuyến?”

Hắn bước một chân khỏi Thang Vấn Tâm, khi những chữ khỏi miệng, khóe miệng gần như thấy mà giật giật một chút.

Giật giật xong mới phát hiện , từ khi gặp Tiểu sư , khóe miệng của càng ngày càng lời.

Mà lúc , Ngự Đan Liên đang hưng phấn lấy một tấm bảng mới quơ quơ đến mặt Diệp Thanh Minh, ngữ khí kiêu ngạo : “Thất sư , cũng tới lưu một cái , chữ là tự là để cho ?”

“Nếu như tự thì tương đối cảm giác thành tựu nha.”

Diệp Thanh Minh: “…”

“Huynh lưu.” Đem tên của treo ở cổng lớn của môn phái, để cho khác đều thấy, cái cũng phù hợp với phong cách điệu thấp của .

Ngự Đan Liên tức khắc lộ vẻ mặt thất vọng, nhưng vẫn giữ một tia chờ mong: “Thất sư , xem ngay cả Tam sư đều lưu , sư chúng cùng mới nha!”

Biểu tình của Tiểu sư quá mức chờ mong, đôi mắt to tròn đen bóng, giống như ngôi lóe sáng.

Diệp Thanh Minh mới nhấc chân lên chuẩn rời khỏi Thang Vấn Tâm, thì thu về.

Hắn ngẩng đầu thoáng qua hai tấm bảng.

Xác thật.

Tên của Kỷ Hoài Tư đang treo ở bảng tên của Ngự Đan Liên.

Lại tấm bảng cùng chữ đó giống như đúc, thấy chính là do một .

Tốt gì Tiểu sư cũng tự xưng là Diệp Bảo Linh, cùng họ với .

thể để cho đám tiểu phế vật Trúc Cơ chiếm tiện nghi?

“Lưu , .”

Diệp Thanh Minh buông Ngự Đan Liên xuống, nàng tức khắc lấy b.út , nghiêm túc từng chữ lên tấm bảng gỗ.

Thanh Liên Phong Diệp Thanh Minh đến đây một chuyến.

Tấm bảng chỉnh tề đặt ở bên cạnh tấm bảng của Kỷ Hoài Tư.

Ngự Đan Liên mới treo lên, đỉnh đầu của nàng liền một bàn tay duỗi đến, tháo tấm bảng nàng mới treo , phóng nó tới bên cạnh bảng tên của Ngự Đan Liên.

Ngự Đan Liên ngửa đầu , chỉ thấy Diệp Thanh Minh mặt biểu tình đang thu tay .

“Được , chúng thể rời .”

“Sư từ từ, còn thiếu một cái pháp quyết phóng to.”

Ngự Đan Liên lập tức niệm pháp quyết, đó dẫn đầu nhấc chân khỏi Thanh Vấn Tâm.

Diệp Thanh Minh khi theo nàng khỏi liền ngẩng đầu về phía tấm bảng phóng to.

Tấm bảng ‘Thanh Liên Phong Kỷ Hoài Tư đến đây một chuyến’ vẫn là ở chỗ cao nhất.

Tấm bảng ‘Thanh Liên Phong Diệp Thanh Minh đến đây một chuyến’ tuy rằng treo treo thấp hơn một chút so với tấm bảng ‘Thanh Liên Phong Ngự Đan Liên đến đây một chuyến’, nhưng rõ ràng nó to hơn gấp hai so với hai cái còn .

Hắn nhăn mày, ngay đó liền Ngự Đan Liên kiêu ngạo : “Thanh Liên Phong của chúng ba để t.ử đăng đỉnh lên Thang Vấn Tâm, xem đám t.ử dám mở miệng ngậm miệng mắng chúng là phế vật nữa ! Sư mới tới, tên đương nhiên là lớn hơn gấp đôi, để cho bọn họ đều thấy !”

Khóe miệng Diệp Thanh Minh giật giật.

Thật sự cũng cần như thế.

Tấm bảng phóng là to, giống như là đột nhiên nhảy .

Bỏ , Tiểu Linh Linh thích là .

Xem nàng đến bao nhiêu vui vẻ.

Diệp Thanh Minh vượt qua rào cản trong lòng , đó mới thấp giọng sửa cho đúng: “Ta hẳn là thứ năm của Thanh Liên Phong bước lên đỉnh Thang Vấn Tâm.”

“Ây, thiếu chút nữa quyên mất Đại sư , Đại sư hẳn là đầu tiên bước lên đỉnh, nhưng mà vẫn còn tận bốn , thứ tư là ai?”

“Lăng Vân tôn thượng, sư tôn của sư tôn, cũng coi như là của Thanh Liên Phong.”

Ngự Đan Liên kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-74-nam-nguoi-dang-dinh.html.]

“Lúc mới tới , tính bộ trong Cửu Huyền Kiếm Môn, trong vòng hai trăm năm mới chỉ ba leo lên đỉnh Thang Vấn Tâm mà thôi.”

“Ban đầu chỉ một là Đại sư , một khác còn , thế mà là sư tổ của chúng !”

Diệp Thanh Minh bộ dáng kinh ngạc của Ngự Đan Liên, khóe miệng nhẹ nhàng gợi lên: “Người của Thanh Liên Phong, tự nhiên tầm thường.”

Bọn họ , chân về phía Truyền Tống Trận, trở Thanh Liên Phong.

khi bọn họ , lưu là những để t.ử hai bọn họ kẻ xướng họa: “…”

Chưa thấy qua ai tự khen Phong nhà như !

mà cũng thật kỳ quái, vì nhiều Thanh Liên Phong thể đăng đỉnh Thang Vấn Tâm như ?

Chẳng lẽ Lăng Vân Tôn Thượng để bảo bối thể loại bỏ tâm ma nào đó ?

Trở Thanh Liên Phong, Ngự Đan Liên cùng Diệp Thanh Minh liền phân biệt về chỗ ở của chính .

Diệp Thanh Minh cúi đầu Ngự Đan Liên, bỗng nhiên : “ Tiểu Linh Linh, hiện tại đang ở tại Thiên điện của Đại sư , hứng thú dọn đến chỗ của , thiên điện nơi đó của cũng tệ.”

Ngự Đan Liên sửng sốt, nghĩ nghĩ, vẫn là lắc lắc đầu : “Không , cảm thấy ở chỗ của Đại sư cũng khá , hơn nữa cách vách còn con gà năm màu bạn chơi.”

“Con gà chơi vui, mỗi thấy liền chạy, tức giận liền bãi công uy h.i.ế.p.”

Này đó đều quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là nàng cảm thấy bên trong cung điện của Thất sư quỷ.

Nếu như nàng một giấc ngủ dậy, hoặc là đang tĩnh tâm tu luyện, bên cạnh một con quỷ bay bay, hoặc là gầm giường hù dọa, nàng cảm thấy chính khả năng đột quỵ mà c.h.ế.t.

Diệp Thanh Minh liếc mắt liền suy nghĩ của Ngự Đan Liên.

Hắn cũng bắt buộc, duỗi tay vuốt vuốt vài sợi tóc rũ xuống bên má nàng.

“Có việc liền tới tìm , Quỷ khí của mười hai con Quỷ Vương ở bên trong gian bí cảnh thể trợ giúp tu luyện, chớ chậm trễ.”

“Vâng!”

Ngự Đan Liên dứt lời, bóng dáng áo đen mặt liền biến mất.

lúc đây, nàng cũng chút kinh ngạc nào.

Ngàn Dặm Quyết !

Nàng cũng !

Ngự Đan Liên tức khắc niệm pháp quyết, chỉ trong nhát mắt liền xuất hiện tại thiên điện của Đại sư .

Nàng đột nhiên xuất hiện, mới lấy tinh thần, liền phát hiện mặt là một mảnh áo cà sa vàng đỏ.

Lạc Bằng Kiêu đang về phương xa, phát hiện nàng trở về, tức khắc đầu , cúi đầu về phía nàng.

“Tiểu sư trở ?”

“Đại sư ngươi xuất quan ?”

Hai đồng thời tiếng.

Nụ của Lạc Bằng Kiêu luôn mang theo vẻ thương xót, phảng phất như vì thiên hạ mà khổ não, nhưng giống như phát từ trong nội tâm.

một khác khi thấy Ngự Đan Liên , từ khéo miệng cho đến đuôi lông mày đều nhiễm lên tươi , là vui vẻ từ trong đáy lòng phát .

Hắn sờ sờ b.í.m tóc nhỏ đỉnh đầu của Ngự Đan Liên, thở dài: “Trở về là .”

Ngự Đan Liên chớp mắt : “Đại sư , là thu tin tức cùng Thất sư c.h.ế.t ?”

Lạc Bằng Kiêu gật đầu : “Chưởng môn tới Thanh Liên Phong báo cho sư tôn, sư tôn khi liền theo Phong chủ Khí Phong tới Nhân Gian giới tìm bí cảnh thượng cổ .”

“A?”

Ngự Đan Liên nhíu mày: “Phong chủ Khí Phong sẽ bắt nạt sư tông của chúng chứ!”

“Yên tâm, sư tôn đều tính toán, Phong chủ Khí Phong sẽ động .”

Lạc Bằng Kiêu lấy một trương phù Hoàng đế, lấy lực lực rót bên trong : “Sự tôn, tiểu sư về.”

Sau khi truyền âm xong, trong mắt mỉm Ngự Đan Liên.

“Tiểu sư , tới Nhân Gian giới một chuyến, thu hoạch ?”

Ách…Thu hoạch mười hai con Quỷ Vương cùng một con Quỷ sử, hơn nữa còn một hồ cá và một ao ước tính ?

 

Loading...