Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 80: Nụ cười từ bi kia

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 16:11:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại sư , đang cố ý ?

Là cố ý ?

Chắc chắn là cố ý!

Lạc Bằng Kiêu một nữa đổi nhà gỗ để gõ.

Từng tiếng gõ phát , âm thanh thét ch.ói tai của ma vật càng ngày càng yếu, càng ngày càng yếu, thẳng cho đến khi biến mất .

Nhìn Đại sư gõ nhanh nhẹn như , Ngự Đan Liên bắt đầu tự kiểm điểm.

Ai, là nàng chính thử một chút, đại sư chẳng qua là mà thôi.

Nói chừng là sư quên mất chuyện thì ?

Vẻ mặt tràn đầy từ bi, thanh âm cũng từ bi của Đại sư , khả năng cố ý nhắc nhở nàng!

Ngự Đan Liên gạch bỏ ý nghĩ của ở trong lòng, chú ý tới trong mắt Lạc Bằng Kiêu hiện lên một tia ý đặc biệt.

“Ma vật trừ.”

Ngự Đan Liên: “Đại sư thật lợi hại!”

Mà lúc , Thôn trưởng, Thạch Đầu cùng với những thôn dân khác vội vã chạy tới, thấy Ngự Đan Liên cùng với Lạc Bằng Kiêu giống như thấy cứu tinh.

“Hai vị tiền bối, hai vị ở chỗ ? Vừa cùng với thôn dân tiếng kêu t.h.ả.m thiết! Thanh âm giống như là ở nền đất!”

, tiếng kêu t.h.ả.m thiết thật sự là thấm , chẳng lẽ ở trong thôn của chúng tà vật gì đó?”

Ngự Đan Liên thấy Lạc Bằng Kiêu liếc mắt một cái , lập tức :

“Độc nhọt ở trong thôn các ngươi là do ma vật quấy phá, của diệt trừ nó , cần hoảng sợ.”

Thôn trưởng xong, hai chân mềm nhũn gần như quỳ xuống.

Ngự Đan Liên thấy, vội vàng lui về phía một bước, mà Lạc Bằng Kiêu cách giơ tay lên, dừng động tác sắp quỳ của Thôn trưởng.

những thôn dân khác trực tiếp quỳ xuống.

“Ân nhân! Đa tạ ân nhân!”

Ngự Đan Liên trốn ở phía Lạc Bằng Kiêu bọn họ, trong lòng chút bất đắc dĩ/

Làm phật tu cũng dễ dàng nha.

Mọi quỳ trong chốc lát, Lạc Bằng Kiêu dùng linh lực nâng từng dậy.

Thạch Đầu trong đó vội vàng : “ Sắc trời còn sớm, tiên nhân cùng với vị tiền bối tới nhà nghỉ ngơi !”

Lạc Bằng Kiêu từ bi : “Cũng .”

Ngự Đan Liên thấy thế, vội vàng : “Các ngươi cảm tạ mãi về chuyện ma vật , tấm lòng của chúng đều cảm nhận , thật sự cần quỷ xuống, còn mong Thôn trưởng thông báo với .”

Thôn trưởng lập tức gật gật đầu: “Nghe theo tiểu tiền bối! Lão hủ liền báo cho !”

Ngự Đan Liên cùng Lạc Bằng Kiều đến nhà của Thạch Đầu.

Nương của Thạch Đầu Bánh Lạc da bánh mỏng, bên dải lên hành thơm, nướng đến thơm ngào ngạt, một ngụm giòn giòn ăn ngon.

Xuyên qua đến nay, còn ăn qua thức ăn của phàm tục.

Ngự Đan Liên liên tiếp ăn hai mươi mấy cái khiến cho nương của Thạch Đồ đến trợn mắt há hốc mồm.

Ngự Đan Liên lấy tinh thần mới phát hiện, Thạch Đầu ăn còn đến chục cái, mà Lạc Bằng Kiêu gần như chỉ ăn một cái.

Nàng khụ một tiếng, đỏ mặt : “Ta ăn no .”

Nương của Thạch Đầu vội vàng : “Tiểu tiên nhân vẫn ăn bao nhiêu, nếu là thích, thêm mấy…mười cái nữa, đều ! Nhà nhiễm độc, đều là sạch sẽ.”

Ngự Đan Liên do dự một chút.

Nàng đúng là ăn chút nhiều, nhưng đồ ăn khi bụng cũng cảm giác căng .

Nếu là ăn, bọn họ thể cảm thấy nàng ăn quá nhiều ?

Vài giây , Ngự Đan Liên nhẹ nhàng gật đầu với nương của Thạch Đầu.

Giữa tiếp tục ăn cùng với mặt mũi, nàng vẫn là dứt khoát kiên quyết lựa chọn vứt bỏ mặt mũi!

Nương của Thạch Đầu lập tức vui vẻ dậy bánh nướng áp chảo.

Ngự Đan Liền thoáng qua Đại sư Lạc Bằng Kiêu đang ở bên cạnh nàng.

Trong lòng kỳ quái.

Không ảo giác , nàng vẫn luôn cảm giác nụ gương mặt của Đại sư cũng từ bi như .

Phảng phất như đang nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-80-nu-cuoi-tu-bi-kia.html.]

kỹ, vẫn là cái nét từ bi .

Rất nhanh, nương của Thạch Đầu mang bánh mới lò tới.

Ngự Đan Liên mùi hương câu dẫn, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm đĩa bánh.

Lạc Bằng Kiêu thấy thế, đầu ngón tay như ngọc cầm lấy một miếng bánh trong đĩa đưa cho nàng.

“Tiểu sư nhanh ăn .”

Ngự Đan Liên cảm kích thoáng qua Lạc Bằng Kiêu.

Lại một nữa ném ý nghĩ xa trong lòng .

Đại sư từ bi tâm địa, thể nhạo nàng ăn nhiều chứ?

Nàng thế mà phỏng đoán lung tung tấm lòng của Đại sư nhiều như .

Nàng thật là đáng c.h.ế.t!

Ngự Đan Liên tiếp nhận bánh, vui vẻ ăn lên.

Nương của Thạch Đầu Lạc Bằng Kiêu, thôi, nhưng vẫn là tới.

tâm tư của nàng đều hết lên mặt , Lạc Bằng Kiêu thể ?

Hắn Ngự Đan Liên đang từng ngụm từng ngụm gặm bánh, mặt mày mang theo mỉm : “Ta thấy tiểu trời sinh mạnh mẽ giống phàm nhân, từng thử trắc linh căn ?”

Nương của Thạch Đầu lập tực : “Chỉ phủ Thành chủ mới đồ vật dùng để trắc linh căn, đồ vật trân quý như , loại như chúng cũng từng gặp qua!”

“Thôn trưởng của chúng khi còn trẻ lão Thôn trưởng tiền nhiệm tiêu một tiền lớn, đó mới thể đưa đến phủ thành chủ tu hành mấy năm, bình thường như chúng càng cơ hội .”

Lạc Bằng Kiêu nhẹ nhàng : “Ta nơi cũng một cái trắc linh căn, tiểu ngại thử một ?”

Nương của Thạch Đầu kích động đến mức nước mắt đều sắp rơi xuống:

“Này…, đa tạ tiên nhân, đa tạ tiên nhân!”

Nói xong, nàng liền lôi kéo Thạch Đầu vẫn đang ngây cùng quỳ xuống.

Ngự Đan Liên từ trong đĩa bánh nướng ngẩng đầu lên, thấy bọn họ đều linh lực giữ cho quỳ xuống, tiếp tục vùi đầu ăn.

Ăn ngon thật nha!

Nguyên liệu sạch sẽ, bất cứ gia vị cùng chất phụ gia nào, chỉ dùng một ít gạo thơm cùng với vài loại rau, hương vị thuần thiên nhiên ô nhiễm.

Tay nghề của cũng , từng cái bánh chỉ thơm, mà còn tròn xoe, so với dùng com-pa để kẻ còn tròn hơn.

Lạc Bằng Kiêu lấy một quả cầu thủy tinh , đặt ở mặt bàn đơn sơ giản dị.

Quả cầy thủy tinh phát ánh sáng nhàn nhạt, Thạch Đầu cùng với nương của đều nhịn mà ngừng hô hấp.

“Đặt tay lên đây là .” Lạc Bằng Kiêu .

Thạch Đầu cũng kích động vô cùng, vươn tay đều chút run rẩy.

Thời điểm bàn tay gần chạm quả cầu thủy tinh càng run đến lợi hại.

“Cái đứa nhỏ , run cái gì? Nhanh lên!”

Thạch Đầu thoáng qua Ngự Đan Liên đang vùi đầu ăn, nghĩ đến bóng dáng khi đầu tiên gặp nàng, cuối cùng cũng c.ắ.n răng một cái đặt tay lên.

Chỉ trong chốc lát , trắc linh căn chậm rãi phát ánh sáng.

Màu đỏ, màu xanh lục, màu vàng.

Ba loại màu từng cái xuất hiện, cuối cùng ngừng ở bên trong quả cầu thủy tinh.

Ngự Đan Liên nâng mắt lên qua.

Thạch Đầu khẩn trương về phía Lạc Bằng Kiêu.

Lạc Bằng Kiêu từ bi : “Không tồi, là Tam linh căn, lấy tuổi tác của ngươi, nếu là thể bái nhập tiên môn, dốc lòng khắc khổ tu luyện, là cơ hội thành công Trúc Cơ.”

Thạch Đầu cao hứng đến sửng sốt một chút, khi thu hồi tay , bỗng nhiên trịnh trọng quỳ lạy Lạc Bằng Kiêu.

“Xin tiên nhân thu đồ !”

Lạc Bằng Kiêu vẫn từ bi như cũ, ngữ ngữ khí c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “Ta thu đồ , nhưng nếu ngươi tâm, thể mang trở về Cửu Huyền Kiếm Môn, chờ đến khi Cửu Huyền Kiếm Môn mở đại hộ thu đồ tiếp theo, ngươi liền thể trực tiếp tham gia tuyển cử.”

Cửu Huyền Kiếm Môn!

Người ở bên trong giới , ai mà Cửu Huyền Kiếm Môn!

Đó là nhất tiên môn của Bồng Lai Châu!

Tiên môn đầu trong tứ đại tiên môn!

Thạch Đầu hít sâu một , trịnh trọng dập đầu một cái thật vang với Lạc Bằng Kiêu: “Đại ân đại đức của tiên nhanh, Thạch Đầu cả đời khó quên!”

Loading...