Sủng Phi Kiều Mị Chẳng Nhường Ai, Cớ Sao Bệ Hạ Lại Thiên Vị - Chương 154: Để Trẫm Nghĩ Đã

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:14:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuệ Phàm Đại sư là ba tháng, cũng ba năm ba mươi năm.

 

Lan Vũ cảm thấy gì là chấp nhận , nhưng để Sở Minh Hành đồng ý, thì khiến hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc, một chuyện mà thể chấp nhận .

 

Quả nhiên, xong một tràng lời của nàng, thần sắc Sở Minh Hành vô cùng đáng sợ, kìm ôm c.h.ặ.t thể trong lòng hơn một chút, nhưng vẫn chịu đồng ý.

 

"Hoàng đế khi c.h.ế.t, phi tần con tuẫn táng, nếu còn nữa, để , chừng c.h.ế.t cũng c.h.ế.t thoải mái ——" Lan Vũ trầm trọng báo cho những suy đoán , cũng là một loại khả năng trong tương lai, từng câu tru tâm, khiến xong sắc mặt trắng bệch.

 

"Đừng nữa!" Sở Minh Hành cắt ngang lời nàng.

 

Lan Vũ dừng: "Vậy thì chúng cùng c.h.ế.t quách cho xong, dù cũng chẳng sống ."

 

"Trẫm bảo dừng ——!" Sở Minh Hành bịt cái miệng ngừng nghỉ của nàng, tức đến mức tay cũng run rẩy, cúi đầu , Lan Vũ sớm đến nước mắt lưng tròng, tay che quá nửa khuôn mặt nàng, dính đầy nước mắt ướt át.

 

Hắn dịu giọng, đưa tay tìm khăn tay, vội vội vàng vàng cầm tới lau nước mắt cho Lan Vũ: "Không c.h.ế.t, ai c.h.ế.t chứ, chúng đều sống thật , Trẫm tự nhiên ở bên cạnh A Vũ thật ."

 

"Mùa xuân đưa nàng ngắm hoa, mùa hạ tàng cây hóng mát, mùa thu thả diều, mùa đông thưởng tuyết, bốn mùa đều Trẫm ở bên nàng, thể để nàng một ."

 

"Được , mau đừng nữa."

 

Nại hà càng như , Lan Vũ càng cảm thấy khó chịu, nhất thời kìm nước mắt, vùi đầu lớn, đến mức nhịn nấc lên, thể thấy là thực sự khó chịu .

 

Sở Minh Hành lo lắng dỗ dành, sờ khăn tay đều ướt, liền ôm Lan Vũ lên , dứt khoát để nàng một trận cho thỏa.

 

Lan Vũ vẫn luôn kìm nén sự việc trong lòng, chuyện kiếp kiếp kỳ quái như nàng coi là bí mật lớn nhất, nay mặt bài toán khó, nàng giải quyết xong.

 

Tuy rằng thể giải quyết vấn đề, nhưng thể giải quyết Sở Minh Hành.

 

Đợi Lan Vũ xong, trong điện tĩnh lặng , Sở Minh Hành vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đến ửng đỏ của nàng lên, dứt khoát dùng áo ngủ của nhẹ nhàng lau cho nàng.

 

áo ngủ cũng nàng ướt , cũng chẳng cầu kỳ.

 

"A Vũ, Trẫm đồng ý với nàng, là Trẫm tin ngoài." Sở Minh Hành dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa đuôi mắt Lan Vũ, với nàng, "Nàng rời xa Trẫm ba tháng, nếu giữa đường xảy sự cố gì, Trẫm đây."

 

"Nàng xem, Trẫm đ.á.n.h cược một , nhận lấy kết cục , Trẫm còn dám thả nàng rời khỏi bên cạnh Trẫm nữa?"

 

Nói xong những lời , Sở Minh Hành dường như nghĩ gì đó, giống như cái gì cũng cân nhắc, thu cảm xúc, dậy xuống giường, một bộ y phục.

 

"A Vũ, nàng để Trẫm nghĩ , Trẫm gọi chải rửa cho nàng."

 

Lan Vũ sấp giường, ngẩn ngơ bóng lưng , cung đăng ngoài cửa sổ treo lên, màn đêm buông xuống.

 

Sở Minh Hành khỏi Y Lan Điện, lúc sắp lên ngự liễn mắt bỗng tối sầm, vịn khung gỗ, chống đỡ thể .

 

Trần Khang An ở bên cạnh thấy thế vội vàng tiến lên đỡ lấy , lo lắng hoảng hốt gọi một tiếng Bệ hạ.

 

"Câm miệng." Sở Minh Hành hoãn một lát, chỉ cảm thấy gân xanh nơi thái dương giật liên hồi, như đứt , đau đớn sắc nhọn.

 

Qua một lúc lâu mới dịu .

 

Sở Minh Hành mở mắt, ý vị rõ đưa tay lòng bàn tay , nắm c.h.ặ.t , lên ngự liễn, trầm giọng : "Đến Chiếu Ngục, chuyện truyền ngoài, kẻ nào lắm miệng, lưỡi cũng đừng hòng giữ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-kieu-mi-chang-nhuong-ai-co-sao-be-ha-lai-thien-vi/chuong-154-de-tram-nghi-da.html.]

Xung quanh đồng thanh đáp ứng.

 

Ngự liễn về hướng Chiếu Ngục.

 

Trong Y Lan Điện, cung nhân tiến hầu hạ Lan Vũ chải rửa dậy, thấy vệt nước mắt mặt nàng, chút khiếp sợ.

 

"Nương nương ? Nhìn mắt sắp sưng lên ." Đan Sam sai múc nước nóng , thấy mặt nàng, trong lòng đề phòng, nghĩ đến thần sắc lúc Bệ hạ ban nãy, thầm nghĩ đừng là Bệ hạ động thủ chứ?

 

Tuy rằng buổi chiều loáng thoáng thấy trong điện Nương nương đang , nhưng bên trong truyền lời, bọn họ ở bên ngoài cũng chỉ thể chờ đợi, nghĩ Bệ hạ đối với Nương nương nay đều sủng ái vô cùng, ắt sẽ đ.á.n.h mắng Nương nương, huống hồ, Nương nương thể chuyện gì chứ?

 

Lan Vũ đưa tay nhẹ nhàng cầm khăn nhúng nước nóng lau mặt, Đan Sam hỏi, chỉ khẽ một câu gì.

 

Rửa mặt xong, Lan Vũ trông chút tinh thần, mặc y phục xong mới hỏi Sở Minh Hành ở .

 

"Bệ hạ nãy ngoài , Nương nương tìm Bệ hạ ?"

 

Đi ngoài ?

 

Lan Vũ sắc trời, cũng Sở Minh Hành , nhất thời nhớ tới những lời , tuy rằng cũng lý, nhưng sự việc cũng thể cứ để đó giải quyết.

 

Hắn suy nghĩ thật kỹ, hy vọng thể thật sự suy nghĩ kỹ .

 

"Nương nương, hai ngày nữa sẽ nữ quan đến dạy Nương nương lễ nghi trong lễ sắc phong, Nương nương cần lo lắng sợ hãi, những lễ nghi đều khó học, các nữ quan cũng dám khó Nương nương." Đan Sam rót cho nàng một chén nước ấm, khẽ , "Cũng Lễ Bộ chọn ngày sắc phong , chắc mấy ngày nữa sẽ phái đến báo cho Nương nương."

 

Lan Vũ sững sờ, tuy nàng sắc phong Quý phi chỉ hạ một đạo thánh chỉ là đơn giản như , nhưng nàng cũng từng Quý phi, càng từng thấy khác , Đan Sam còn để Lễ Bộ chọn ngày cử hành lễ sắc phong, chỉ cảm thấy chút đau đầu.

 

Trước mắt những thứ đều quan trọng nhất.

 

Nàng Trường Dung Sơn ba tháng lâu, lễ sắc phong lẽ đợi lúc về cử hành cũng , hoặc là thứ giản lược, mấy ngày nay nàng khuyên Sở Minh Hành.

 

Nghĩ đến Sở Minh Hành, Lan Vũ sầu muộn dâng lên, hai Sở Minh Hành đều dễ đối phó.

 

Nàng cũng thể mọc cánh tự bay đến Trường Dung Sơn.

 

Lan Vũ cầm chén , rũ mắt an an tĩnh tĩnh bình hoa lưu ly bàn. Trời tối, ánh nến trong điện xuyên qua bình hoa lưu ly, khúc xạ vài tia sáng, giống như bạc lỏng đổ xuống, vô cùng.

 

"Cô cô, từng gặp Bệ hạ lúc nhỏ." Lan Vũ đưa tay nhẹ nhàng lướt qua cái bóng do bình hoa hắt , thở dài một , , "Người lúc nhỏ cũng cố chấp như ?"

 

Đan Sam chỉ tưởng hai đang giận dỗi chút đỉnh, lời Lan Vũ thể , bà tiện .

 

với ý định hai hòa, bà chỉnh thần sắc, đáp: "Bệ hạ lúc nhỏ ở bên cạnh Kính Văn Hoàng thái hậu, nay đều ít thông minh, ngay cả Thái phó cũng Bệ hạ tuổi còn nhỏ nhưng trong lòng tính toán."

 

Trữ quân như tự nhiên là kỳ vọng.

 

"Đạo lý mà Bệ hạ nhận định, mười con trâu cũng khó kéo , Nương nương lúc chuyện với sẽ lên tiếng, cảm thấy bất lực buồn , từ nghĩ lắm đạo lý như ."

 

"Tuy Nương nương hiếm khi lúc vui vẻ, nhưng lúc đầu khi Bệ hạ còn nhỏ, Khôn Ninh Cung cũng từng thường xuyên gà bay ch.ó sủa, Bệ hạ luôn thể những chuyện… khiến ngờ tới, đến cuối cùng thể giải thích khiến tranh biện ."

 

Dường như nghĩ đến điều gì, giọng điệu Đan Sam chút hoài niệm.

 

Lan Vũ cũng từ trong miệng bà một Sở Minh Hành giống lắm, một Sở Minh Hành đế uy, đầy non nớt.

 

 

Loading...