Sủng Phi Kiều Mị Chẳng Nhường Ai, Cớ Sao Bệ Hạ Lại Thiên Vị - Chương 186: Sốt Cao

Cập nhật lúc: 2026-03-09 18:34:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lan Vũ đối với việc gì cả, nàng chỉ mặt là một mảnh trắng xóa.

 

Tất cả thứ, đều là màu trắng.

 

Gạch vàng tường đỏ của cung điện, ngọc xây bình phong vàng, bộ một mảnh màu trắng thuần che lấp.

 

Đây là... tang lễ?

 

Lan Vũ thử về phía hai bước, chân giống như dẫm bông, ngay cả hai chân cũng mềm nhũn sức lực chống đỡ nàng về phía .

 

Ầm ầm ngã xuống đất.

 

Cung điện —— Thái Cực Điện?

 

Tang lễ của ai...

 

Sở Minh Hành ?

 

Hắn ở ?

 

Ven đường qua mấy cung nữ mặc đồ trắng, vội vàng mà qua, trong tay cầm hoa trắng.

 

Lan Vũ ngơ ngác các nàng, đuổi theo các nàng, thể giống như hãm sâu trong đất, đợi nàng cúi đầu xuống, quanh phảng phất như một đầm lầy đen kịt, giãy giụa , càng lún càng sâu....

 

Không qua bao lâu, bên tai nàng rốt cuộc âm thanh, nàng xuất hiện đại điện nơi văn võ bá quan quỳ xuống, bên tai là tiếng hô của thái giám.

 

Hắn : "Lại dập đầu ——"

 

Theo tiếng hô rơi xuống, bậc thềm, một mảng lớn ảnh trắng toát đồng loạt quỳ xuống, tiếng bên tai dần dần rõ ràng lên.

 

mà, Sở Minh Hành ở ?

 

Hắn ?

 

Hắn là... c.h.ế.t ?

 

Trong đầu Lan Vũ ngừng hiện lên ý niệm , hoảng hốt quanh bốn phía, cuối cùng ở nơi sâu nhất trong đại điện, thấy một cỗ quan tài lẳng lặng đó.

 

Sở Minh Hành c.h.ế.t ...

 

-

 

Ban đêm đúng là lúc yên tĩnh, từ bên ngoài đại điện nơi Lan Vũ ở đột nhiên ồn ào hẳn lên.

 

Cung nhân vội vàng tìm Trần y nữ tới, đường đều dám chậm trễ nửa phần, vội vàng đem tình huống cho nàng .

 

"Vừa ban đêm nổi gió, cung nhân điện nương nương đóng cửa sổ cho nương nương, lúc thấy tiếng hít thở của nương nương nặng hơn một chút, rèm của nương nương kéo kín, cung nhân lo lắng nương nương, liền thêm một cái."

 

"Cái liền phát hiện nương nương phát sốt từ khi nào, sờ đều bỏng tay."

 

Trần Lê xong, hỏi nàng : "Buổi chiều nương nương cùng Công chúa lên núi phơi nắng, nương nương chê nóng cởi y phục ?"

 

"Không a, nương nương cứ thêu khăn tay mãi, đó cùng Công chúa dạo một chút, bệnh của nương nương mới đỡ hơn, thể cởi y phục."

 

"Ta xem cho nương nương , ngươi gọi múc thêm chút nước lạnh ."

 

Vào trong cửa điện, thấy mấy canh giữ bên giường, mà giường hiển nhiên là bệnh nhẹ, gọi cũng thể tỉnh , còn đang trong giấc mộng nhíu mày giãy giụa.

 

Trần Lê chẩn mạch cho Lan Vũ, khỏi nhíu mày.

 

Lan Vũ cũng lúc bắt đầu cố sức há miệng nỉ non gì đó.

 

Trần Lê gần, cho dù giọng nàng nhỏ hơn nữa cũng thấy .

 

Nàng thấy nương nương đang gọi Bệ hạ.

 

Cùng lúc đó, Lan Vũ giãy giụa cũng càng dữ dội.

 

"Nàng đây là cao nhiệt kinh quý, các ngươi, mau giữ c.h.ặ.t t.a.y và chân nương nương, tới thi châm cho nương nương ——" Trên trán Trần Lê đều rịn mồ hôi lạnh, chứng kinh quý ở trẻ nhỏ thường gặp hơn, đối với lớn mà thì thể lớn thể nhỏ, bệnh trạng nếu giảm bớt đơn giản, phần nhiều xem trạng thái của chính bệnh.

 

Mộc Cận và Liên Khê sôi nổi tiến lên, một giữ c.h.ặ.t c.h.â.n nương nương, một giữ c.h.ặ.t t.a.y nương nương, để nàng lộn xộn nữa.

 

Trần Lê lấy ngân châm trong hòm , xuống tay nhanh chuẩn độc đem ngân châm đ.â.m lên Lan Vũ.

 

"Lại chuẩn chút rượu mạnh, lát nữa lau cho nương nương cần dùng." Trong lúc thi châm, Trần Lê nhắc nhở cung nhân bên cạnh .

 

"Vâng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-kieu-mi-chang-nhuong-ai-co-sao-be-ha-lai-thien-vi/chuong-186-sot-cao.html.]

Đợi cung nhân vội vàng lui ngoài, lúc ở cửa điện thấy Ý Chân Công chúa tới.

 

"Lan Vũ thế nào ?" Ý Chân vội hỏi một câu.

 

"Bẩm Điện hạ, Trần y nữ nương nương là cao nhiệt kinh quý, bên trong đang thi châm ..."

 

Lời xong, chỉ trung mạnh mẽ nổ vang một tiếng, kinh lôi nổi lên ——

 

-

 

Sấm xuân cuồn cuộn mà đến, ánh chớp bọc trong một mảnh mây đen hướng về phía đỉnh đầu lan tràn.

 

Xe ngựa thánh giá đang ngừng nghỉ chạy về phía địa giới Trường Dung Sơn.

 

Sở Minh Hành loáng thoáng thấy tiếng sấm nơi xa, nhíu mày, nhẹ gõ gõ bên cửa sổ.

 

Một giây , giọng của Trần Khang An vang lên bên cửa sổ: "Bệ hạ gì phân phó?"

 

"Còn bao lâu đến Trường Dung Sơn."

 

"Bẩm Bệ hạ, mấy ngày trời mưa, đường lầy lội, đường chậm hơn chút, bất quá ước chừng còn hơn nửa canh giờ nữa thể đến chân núi Trường Dung Sơn." Trần Khang An khom đáp.

 

Quá chậm.

 

Sắc mặt Sở Minh Hành trầm xuống, hướng về phía phân phó một câu: "Đi dắt ngựa của Trẫm tới."

 

Dắt ngựa tới?

 

Bệ hạ chẳng lẽ tự cưỡi ngựa tới Trường Dung Sơn ?

 

Trong lòng Trần Khang An thầm một câu , vội vàng : "Ngựa của Bệ hạ ở ngay phía , nô tài lập tức cho dắt tới."

 

Đợi ngựa dắt tới, ảnh Sở Minh Hành cũng từ trong xe ngựa .

 

Hắn xoay lên ngựa, đưa tay nắm lấy dây cương, chậm rãi mang theo con ngựa về phía vài bước, kéo động dây cương, đầu ngựa , rũ mắt xem xét mấy đội nhân mã mặt.

 

Trần Khang An còn kịp khuyên, liền : "Truyền lệnh xuống, một đội nhân mã Ngự Lâm Quân theo Trẫm tới Trường Dung Sơn, những còn , cứ như thường."

 

"Vâng, vi thần tuân chỉ."

 

Theo lệnh ban , tiếng móng ngựa dần nổi lên, dẫm đạp lên con đường lầy lội, chạy về phía Trường Dung Sơn nơi xa.

 

-

 

Tiếng sấm phảng phất như từng đạo b.úa tạ, tư thế dường như là đập vỡ bầu trời đêm đỉnh đầu.

 

Trong đêm gió to gào thét, báo hiệu một trận mưa rào sấm đầu xuân sắp ập đến.

 

Trong điện đèn đuốc sáng trưng, giường, Lan Vũ vẫn cứ há miệng đang mớ rõ ràng, mấy gần đều thể thấy trong miệng nàng gọi chính là Bệ hạ.

 

hiện giờ Bệ hạ còn tới Trường Dung Sơn.

 

"Trần y nữ, môi nương nương chút khô, thể cho nàng uống chút nước ?" Cung nhân ở một bên cũng sốt ruột, chú ý tới da khô nứt đôi môi đỏ bừng của Lan Vũ.

 

Trần Lê còn đang thi châm, bản lĩnh tốn tinh lực, cho dù là nàng cũng cẩn thận hơn nữa.

 

"Có thể đút một chút nước ấm, lát nữa sắc t.h.u.ố.c, nương nương uống xong nếu vẫn đỡ, các ngươi liền dùng rượu mạnh lau cho nàng, để nàng nhanh ch.óng hạ sốt cao xuống mới ."

 

"Được, ."

 

Qua một lát, thi châm kết thúc, Trần Lê hiệu Mộc Cận và Liên Khê thể buông Lan Vũ .

 

Thi châm vẫn chút hiệu quả, ít nhất Lan Vũ còn lộn xộn giãy giụa nữa.

 

Đan Sam tiến lên dùng thìa đút nước cho Lan Vũ uống, lơ đãng chạm nóng bỏng của nàng, vẫn là nóng lòng.

 

Ban ngày đều êm , đến ban đêm đột nhiên phát sốt cao?

 

Ý Chân thấy , vội vàng nhỏ giọng hỏi: "Thế nào ? Nàng đỡ hơn chút nào ?"

 

"Bẩm Điện hạ, y nữ thi châm, nhưng hiện tại nương nương vẫn hạ sốt, là còn xem tình hình."

 

Ý Chân cũng buồn bực vô cùng, nôn nóng tới lui ngoài điện: "Sớm buổi chiều bảo nàng phơi nắng cái gì, ai buổi chiều gió thổi ."

 

"Công chúa cần tự trách, Trần y nữ nương nương là đêm mộng bóng đè, lúc mới cao nhiệt kinh quý, nương nương nhất định sẽ mau ch.óng khỏe thôi."

 

Kỳ thật trận bệnh của Lan Vũ thật đúng là thể trách lên Ý Chân, vốn dĩ chính là kỵ nhật của nàng kiếp , mấy ngày nay nàng đều ẩn ẩn chút mâu thuẫn, trong đêm ngủ yên, huống chi, trong mộng Sở Minh Hành kiếp chà đạp như thế nào, sớm bệnh c.h.ế.t, nàng càng giống như trong lòng đè nặng một tảng đá lớn, khiến nàng nghẹn ứ đến hoảng.

 

nhập mộng đêm nay càng là giáng cho nàng một đòn cảnh cáo, trực tiếp xuất hiện ở tang lễ của Sở Minh Hành, cũng khó trách nàng thế nào cũng tỉnh .

Loading...