Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 39: Tràn Đầy Nhiệt Huyết

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:34:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cùng một khung cảnh, vẫn là Đế hậu hai đối thoại, nhưng thần sắc Tuyên Vũ Đế ôn hòa như đầu tiên ăn thịt nướng: “Hoàng hậu, Trân Quý dung tâm tính đơn thuần, cho dù những thủ đoạn dơ bẩn trong cung hãm hại đến bước đường , cũng hề ôm lòng oán hận, hiếm , đúng ?”

 

Chu Hoàng hậu tưởng Hoàng đế cảm xúc mà phát ngôn, hùa theo: “ ! Quả thực hiếm .”

 

“Cho nên, trẫm hy vọng đến phá hỏng sự hiếm . Hoàng hậu, nàng hiểu ?”

 

Chu Hoàng hậu chấn động, đóng đinh tại chỗ, sắc mặt trở nên chút xám xịt.

 

Hoàng thượng, ngài cái gì cũng !

 

“Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, hai đang lời to nhỏ gì ?”

 

Khương Hân Nguyệt vẫy tay với họ: “Mau qua đây ! Nếm thử món gà rán thần , Đại công chúa bọn chúng đều thích.”

 

Trên chiếc lò nhỏ đang hâm nóng rượu sơn tra, ngay cả Đại công chúa và Nhị công chúa cũng thể nếm thử vài ngụm, chua chua ngọt ngọt, hề cay miệng chút nào.

 

Tam hoàng t.ử nếm, bé mới bảy tuổi, còn quá nhỏ.

 

Hai vị ngự trù vô cùng cảm tạ Trân Quý dung chỉ điểm cho họ trù nghệ mới, cũng khen ngợi món gà rán ngớt.

 

Tuy loại đồ ăn nhiều dầu mỡ thể ăn nhiều, nhưng cưỡng sự giòn thơm ngon miệng của nó, chỉ ngửi mùi thơm thôi khiến thèm nhỏ dãi . Không món chính, dùng món ăn vặt giải thèm cũng tồi.

 

Hơn nữa Trân Quý dung , vạn vật đều thể rán. Đợi về , bọn họ theo công thức của Trân Quý dung, rán thêm một ít cánh gà, đùi gà và cả cái gì nhỉ... ... đúng , gà viên chiên.

 

Đến lúc đó đưa đến chỗ các nương nương các cung nếm thử, nếu phản hồi , lập một công nữa .

 

Lần nhạc cụ để thưởng thức, nhưng gợi lên những hồi ức của Tuyên Vũ Đế. Hắn đầu liền dặn dò Vương Đắc Toàn: “Ngày mai nhắc trẫm khi bãi triều giữ Hồng Lư Tự Khanh và Khương Thiếu khanh Ngự Thư Phòng, bàn bạc chuyện yến tiệc Tân Tuế.”

 

“Vâng, nô tài nhớ ạ.”

 

Vương Đắc Toàn liếc Trân Quý dung một cái, vị Khương Thiếu khanh đó chính là phụ của Quý dung nương nương.

 

Vào đêm, tiễn về hết, Tuyên Vũ Đế thể kìm nén tình cảm của nữa, ôm c.h.ặ.t ái phi của lòng.

 

Khương Hân Nguyệt l.ồ.ng n.g.ự.c , nhịp tim đập mạnh mẽ và đầy uy lực, trong lòng hề nửa điểm gợn sóng.

 

Làm thể nửa điểm oán hận chứ?

 

Nàng đang yên đang lành, chẳng gì cả, chỉ vì Hoàng đế an ủi Lệ Quý phi, liền đày nàng lãnh cung. Chẳng là vì giá trị nàng mang cao bằng Lệ Quý phi, nên giữa hai chọn một, nàng trở thành kẻ vứt bỏ ?

 

Đừng cái gì mà Hoàng đế đây đối xử với nàng tệ, lén lút dặn dò Nội Vụ Phủ chăm sóc nàng. Nàng vốn dĩ , vô duyên vô cớ một chuyến , chịu bao nhiêu tội , đó đều là những việc Hoàng đế nên .

 

Người xứng đáng để nàng yêu, nhất định kiên định bên cạnh nàng, tin tưởng nàng, bảo vệ nàng, cùng nàng thấu hiểu và hứa hẹn.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Tuyên Vũ Đế, chỉ xứng hòn đá tảng con đường thăng tiến của nàng.

 

Tình cảm của thể chia cho Chu Hoàng hậu, thể chia cho Lệ Quý phi, thể chia cho Lương phi, Đức phi…

 

Quá rẻ mạt , nàng thèm.

 

Nàng đấu đá với phụ nữ, dù cũng từng hưởng nền giáo d.ụ.c bậc cao của thế kỷ hai mươi mốt, còn nước ngoài học đại học, tư tưởng khá cởi mở và táo bạo.

 

Đàn ông nhiều như , giành thì tặng cho ả là xong.

 

, tiếc nàng xuyên đến hoàng cung, trở thành phụ nữ của Hoàng đế. Không tranh giành với một đám phụ nữ, kết cục của nàng là cô độc c.h.ế.t già trong cung, thì cũng là hãm hại đến c.h.ế.t.

 

Nàng cam tâm.

 

Đã như , nàng liền coi hoàng cung như chốn quan trường, coi Hoàng đế như ông chủ, coi phi tần trong cung như những đồng nghiệp cản trở nàng thăng tiến.

 

Nghĩ như , cuồng ma công việc Khương Hân Nguyệt lập tức tràn đầy nhiệt huyết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-39-tran-day-nhiet-huyet.html.]

Đêm nay, Hợp Hi Cung gọi nước ba , mãi đến nửa đêm về sáng, Hoàng đế mới ôm Trân Quý dung chìm giấc ngủ say.

 

Sáng sớm hôm , Hoàng đế thượng triều, phần thưởng như nước chảy tuôn Hợp Hi Cung.

 

Cung nữ của Dực Khôn Cung đến khi Khương Hân Nguyệt dùng xong bữa sáng, nàng nhún gối hành lễ : “Trân Quý dung nương nương, Hoàng hậu nương nương ốm , sai nô tỳ đến báo cho một tiếng, việc thỉnh an trong ba ngày đều miễn.”

 

Khương Hân Nguyệt lộ vẻ quan tâm và tự trách: “Hoàng hậu nương nương ốm ? Có vì hôm qua đợi ở cửa lãnh cung quá lâu, nên nhiễm phong hàn ?”

 

Tiểu cung nữ vội lắc đầu: “Không liên quan đến Trân Quý dung nương nương, nương nương nhà chúng nô tỳ cứ đến mùa đông là mắc bệnh cũ đau đầu, tuyên thái y ạ.”

 

Lúc Khương Hân Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm: “Không , đợi Hoàng hậu nương nương khỏe bổn cung sẽ đến thăm, tránh cho bây giờ đến, phiền nương nương tiếp đón bổn cung.”

 

Tiểu cung nữ mỉm : “Vậy nô tỳ xin cáo lui, còn thông báo cho các cung khác nữa ạ!”

 

Đây chính là đang ngầm cho nàng , Hoàng hậu nương nương coi trọng nàng, các cung khác đều , đến thông báo cho nàng .

 

Hỉ Thước khoác tay tiểu cung nữ, nhét tay nàng một túi bạc vụn: “Ta tiễn tỷ tỷ ngoài.”

 

Yến tiệc Tân Tuế chỉ còn ba ngày nữa là đến, xem chuyện bày biện yến tiệc, Chu Hoàng hậu cũng bận rộn tối tăm mặt mũi, rảnh để đấu võ mồm với các phi tần hậu cung cả một buổi sáng nữa.

 

Không thỉnh an cũng , Khương Hân Nguyệt cởi y phục, ngủ thêm một giấc nướng.

 

Giấc ngủ kéo dài đến tận lúc dùng bữa trưa. Tuyết lớn rơi liên tục cả một đêm, đến trưa nàng dậy mới tạnh. Hỉ Thước và Sương Giáng, Giang Xuyên và Tiểu Hiên T.ử đắp mấy tuyết cao ngất ngưởng trong sân .

 

Trân Quý dung khoan dung, cung nữ thái giám trong Hợp Hi Cung hoạt bát hơn những nơi khác. Khi các cung khác tĩnh mịch như tờ, thì chỉ nơi là vẫn còn thở khói lửa nhân gian.

 

Tiếng lanh lảnh truyền , Khương Hân Nguyệt cũng khoác một chiếc áo, bên cửa sổ họ .

 

Nàng luôn đắc sủng mới !

 

Chỉ luôn đắc sủng, thở nhân gian tươi mới trong cung của nàng mới giữ .

 

Hỉ Thước và Sương Giáng, Tiểu Hiên T.ử và tất cả cung nhân của Hợp Hi Cung, mới thể sống những ngày tháng yên .

 

“Nương nương dậy !”

 

Sương Giáng đang đùa lập tức ném quả cầu tuyết nặn xong xuống, phủi phủi vụn tuyết , cùng Hỉ Thước bước cửa, còn bên chậu than một lát, xác định lạnh tan hết mới tiến gần nàng.

 

“Nương nương dậy gọi nô tỳ hầu hạ?”

 

Nếu để các ma ma dạy dỗ cung quy , chắc chắn sẽ lột da các nàng.

 

Khương Hân Nguyệt cố ý trêu chọc Hỉ Thước: “Ây dô~ Các ngươi ở bên ngoài vui đùa thỏa thích, giường bổn cung hầu hạ, ngược còn của bổn cung ? To gan thật đấy.”

 

“Nương nương bớt giận!”

 

Hỉ Thước sợ, nhưng dọa Sương Giáng quỳ sụp xuống: “Đều tại nô tỳ , nô tỳ thấy hôm nay tuyết lớn, nghĩ đắp mấy tuyết cho nương nương xem, lúc mới gọi Hỉ Thước và mấy nữa đến giúp, xin nương nương thứ tội.”

 

Khương Hân Nguyệt và Hỉ Thước , hóa trong ba các nàng, thực sự một thật thà.

 

“Sương Giáng, nương nương dọa chúng đấy!”

 

Hỉ Thước đỡ Sương Giáng dậy: “Nương nương, xem kìa.”

 

Thật là nghịch ngợm.

 

Lúc Sương Giáng mới dám ngẩng đầu lên biểu cảm của chủ t.ử nhà , thấy nàng quả nhiên mặt mày rạng rỡ, mới thở phào nhẹ nhõm: “Nương nương, nô tỳ sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

Chủ t.ử thực sự hòa thiện trong cung, ít.

 

Lén lút lưng ai nấy đều khó hầu hạ, thể gặp Trân Quý dung, là phúc phận ba đời nàng tu , nàng hầu hạ chủ t.ử khác nữa.

 

 

Loading...