TA BỊ KIẾM HỒN CỦA MÌNH PHẢN BỘI - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:03:31
Lượt xem: 79
Văn án:
Trong trận chiến tranh đoạt chức vị thủ tịch.
Khi và sư sắp phân định thắng bại, thì bản mệnh kiếm trong tay bỗng nhiên xoay ngược mũi kiếm, đ.â.m thẳng , khiến trọng thương.
Kiếm hồn đó hiện , rằng:
“Kiếm pháp của ngươi quá sắc bén, nhất định sẽ nàng thương. Ta ngươi mang tiếng hại đồng môn, tình thế cấp bách, đành hành động như . Xin .”
Người đời vẫn , kiếm linh hồn, sẽ một lòng trung thành với chủ nhân.
cứu Mục Nguyên Kiếm khỏi vực sâu, cùng tung hoành thiên hạ, danh chấn giang hồ, gắn bó mấy chục năm như hình với bóng.
Vậy mà vẫn luôn ngạo nghễ bất thuần.
Tất cả đều khuyên : duyên phận với thần kiếm thể cưỡng cầu, nếu là thứ thuộc về , thì dù chiếm giữ cũng chẳng thể thật sự nắm trong tay.
Nếu , chi bằng đem Mục Nguyên Kiếm nhường cho sư .
Ta nghĩ, lời cũng lý.
Dẫu những năm qua dùng Mục Nguyên Kiếm, thậm chí còn phát huy nổi bảy phần thực lực.
Xem đến lúc, nên chọn một thanh kiếm mới để mang theo bên .
…
Chương 1
Khi Mục Nguyên Kiếm đ.â.m xuyên qua , sững sờ.
Kiếm hồn hiện , vết thương , nhíu mày đầy vẻ đành lòng.
“Xin , sâu hơn dự tính của mấy tấc.”
“ đây cũng là kế tạm thời, nếu xoay ngược mũi kiếm, ngươi nhất định sẽ Hải Đường thương.”
Ta Quý Hải Đường hề hấn gì đối diện.
Rồi cúi đầu, cái lỗ m.á.u .
Trước khi kiệt lực ngã xuống, dốc hết sức nặn một câu:
“Đồ ngu, ngươi nàng thương, thì tự c.h.ặ.t là xong.”
“Đâm cái gì?”
Cuộc tỷ thí của Thánh Kiếm Tông, mười năm mới tổ chức một .
Ta là kiếm khách thiên phú kiếm đạo cao nhất trong trăm năm qua của Thánh Kiếm Tông, trong ngoài tông môn, ai nấy đều , năm nay vị trí thủ tịch ai khác ngoài .
hiện tại…
Danh hiệu thiên phú nhất của , một cái nhất khác thế.
“Người đầu tiên trong thiên hạ chính kiếm của thương.”
…
Khi tỉnh .
Ngoài cửa mấy sư đang thì thầm bàn tán.
Thính lực của vốn vượt xa thường, những lời cố tình hạ thấp giọng , từng chữ từng chữ sót chút nào nào lọt tai .
“Đại sư tỷ mất mặt to .”
“Một kiếm khách mà chính kiếm của thương, còn là vì tổn thương đối thủ?”
“Nếu là , tỉnh một cái là tự vẫn luôn cho , đỡ sống đời mà mất mặt.”
“Còn cái gì mà nhất kiếm khách nữa chứ, chẳng là dựa Mục Nguyên Kiếm ? Ai cầm Mục Nguyên Kiếm, chẳng sẽ trở thành thiên hạ nhất .”
“Vậy vị trí thủ tịch chắc chắn là của Hải Đường sư tỷ nhỉ?”
“Đương nhiên . Chưởng môn vui đến phát điên luôn , đang khắp nơi phát mời tông chủ của các môn phái khác đến Thánh Kiếm Tông tụ họp, chúc mừng nữ nhi của đoạt ngôi thủ tịch.”
“Thật là đáng ngưỡng mộ.”
Nghe , khẽ thở dài một tiếng.
Thánh Kiếm Tông đúng là mỗi năm một tệ.
Hạng phẩm chất thế mà cũng thu nhận tông.
Mồm năm miệng mười, ồn ào đến mức khiến phiền chịu nổi.
Ta giơ tay lên, một luồng chưởng phong cuồng mãnh đ.á.n.h thẳng ngoài cửa.
Cánh cửa hề nhúc nhích.
mấy sư bên ngoài trực tiếp đ.á.n.h bay mấy trượng, đập mạnh cây lớn trong tiểu viện rơi phịch xuống đất.
Xử lý xong đám nhiều lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-bi-kiem-hon-cua-minh-phan-boi/chuong-1.html.]
Ta định nhắm mắt nghỉ ngơi thêm một lát.
Thì bưng t.h.u.ố.c đẩy cửa bước .
Không cần cũng , là kiếm hồn của Mục Nguyên.
“Ngươi tỉnh, nên nổi giận.”
“Những đó đều là t.ử ngoại môn, tu vi cao, một chưởng của ngươi sẽ khiến cho bọn họ tĩnh dưỡng nửa tháng.”
Ta mở mắt.
Ánh trống rỗng dán lên xà nhà.
“Một kiếm của ngươi, cũng tĩnh dưỡng nửa tháng đấy.”
Mục Nguyên nữa.
Hắn nhẹ nhàng tới bên giường , xuống.
“Đến, uống t.h.u.ố.c .”
“Đây là t.h.u.ố.c do trưởng lão Dược Phong ban cho, lợi cho thương thế của ngươi.”
…
Trưởng lão Dược Phong?
Đó chẳng là đại bá của Quý Hải Đường ?
Từ nhỏ mắt .
Đan d.ư.ợ.c giúp tăng nội lực thì phát cho t.ử khác, riêng phát t.h.u.ố.c xổ.
Lúc ông mà lòng , đích đưa t.h.u.ố.c thang tới cho ?
Ta còn ngu đến mức uống thứ ông đưa.
Ta nhắm mắt, trở .
Vận nội lực, đ.á.n.h bật bát t.h.u.ố.c xa.
Bát sứ rơi xuống đất, mang theo một tiếng choang thanh thúy vỡ nát tan tành, mảnh vỡ văng khắp nơi.
Mục Nguyên bật dậy, giọng mang theo vài phần tức giận.
“Khâu Bạch!”
“Vì ngươi lúc nào cũng kiêu căng ngạo mạn như ? Ngay cả khi thương, cũng chịu cúi đầu tiếp nhận thiện ý của khác?”
Nghe , nhịn bật lạnh một tiếng.
“Ồ?”
“Vậy rốt cuộc là ai khiến thương?”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y.
Hít sâu một .
“Ta là vì nghĩ cho ngươi.”
“Kiếm pháp của ngươi quá sắc bén, một kiếm đó mà c.h.é.m xuống, ngươi sẽ mang tiếng tàn hại đồng môn. Ta nỡ thấy cảnh đó.”
Ta tức đến mức bật .
Dứt khoát thẳng dậy.
“Trận chiến tranh giành vị trí thủ tịch, ai nấy đều ký khế ước sinh t.ử. Bị thương bỏ mạng đều là thiên ý, nhưng nhiều lắm cũng cũng chỉ điểm đến là dừng, đến mức lấy mạng.”
“Huống chi Quý Hải Đường là đầu tiên đối chiến với . Trước đó bao nhiêu t.ử đều là bại tướng tay , thấy ngươi ở khoảnh khắc cuối cùng xoay mũi kiếm đ.â.m ?”
“Rốt cuộc là ngươi quan tâm , thấy Quý Hải Đường liền quên mất là kiếm của ai?”
“Thân là thần kiếm mà ngươi phản bội chủ nhân…”
“Thân là kiếm hồn… thì ngươi là đồ giả dối hèn hạ.”
“Nếu là , chi bằng tự đoạn kiếm thì hơn!”
Hắn cau mày, ánh mắt tựa như đang một kẻ điên.
“Thật thể lý mà.”
“Khâu Bạch, ngươi nhất định dùng lời lẽ như để tổn thương khác ?”
Một câu của Mục Nguyên, bỗng nhiên khiến tỉnh .
Phải .
Ta chỉ dùng lời để tổn thương ?
Chẳng lẽ nên trả y đúng những gì với ?