TA BỊ KIẾM HỒN CỦA MÌNH PHẢN BỘI - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:03:40
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 10

 

Khoảnh khắc , e rằng đến lượt kiếm tâm của Quý Liễm Xuyên bắt đầu sụp đổ.

 

Hắn như kẻ mất trí.

 

“Không .”

 

“Ta chỉ cần hấp thu thêm chút khí vận thì nhất định thể!”

 

Ta nhíu mày.

 

Trong đầu chợt hiện lên cuộc sống cơ cực của bách tính quanh vùng .

 

Thảo nàoai nấy đều sống khổ như .

 

Hóa kẻ hút sạch khí vận của họ.

 

“Quý Liễm Xuyên… đừng giãy giụa nữa.”

 

“Lập tức tách bộ khí vận mà ngươi hấp thu , và trả cho bách tính núi.”

 

Nghe câu , tựa như giẫm trúng đuôi chuột.

 

“Không thể!”

 

Giọng trở nên the thé.

 

“Ta trả!”

 

“Khí vận thiên hạ vốn định !”

 

“Nếu cướp lấy khí vận của đám phế vật , thì lấy gì đắc đạo phi thăng?!”

 

“Thắng vua, thua giặc!”

 

“Ta đoạt , thì đó chính là của !”

 

“Của ! Của !!”

 

“Không hối cải!”

 

Ta quát lạnh một tiếng.

 

Cùng lúc đó, Phong Hoa và Phù Hồng một trái một phối hợp, treo thẳng Quý Liễm Xuyên lên giữa trung.

 

Nếu chịu chủ động trả.

 

Vậy thì đành giúp một tay.

 

Chẳng qua, sẽ đau một chút thôi.

 

 

Chúng nhốt Quý Liễm Xuyên trong trận pháp.

 

Trận pháp sẽ từng chút một tước những khí vận cưỡng đoạt.

 

Rồi truyền cho bách tính chân núi.

 

Cho đến khi thức hải của cạn khô , thì bộ khí vận sẽ trả sạch sẽ.

 

Hoàn tất trận pháp.

 

Ta ngẩng đầu, Phong Hoa và Phù Hồng.

 

Không một lời.

 

Ta lấy minh khế, tự tay giải khế ước.

 

Chỉ trong một khoảnh khắc.

 

Khế văn giữa mi tâm hai đồng loạt lóe sáng.

 

Từ đây, họ còn chịu sự ràng buộc của nữa.

 

Khi xưa, mục đích kết khế ước của chúng đều thuần khiết.

 

Ta mượn sức họ để đoạt thủ tịch, bước cấm địa.

 

Còn họ mượn tâm pháp của để rời khỏi vực sâu.

 

mười năm chúng cùng vượt núi, băng sông.

 

Từng giữa thảo nguyên vô tận, ngắm tinh hà trải khắp trời đêm.

 

Những toan tính âm mưu , sớm tan một cơn gió nào đó.

 

Ta cố tỏ nhẹ nhõm, mỉm :

 

“Các ngươi ở bên mười năm.”

 

“Giờ cũng đến lúc tìm chính .”

 

“Hôm nay là ngày phượng hoàng niết bàn.”

 

“Đi .”

 

“Ta xem thử, đời , lông vũ nhất sẽ rực rỡ đến mức nào.”

 

Hai một cái.

 

Rõ ràng đều chút nỡ rời .

 

Ta đành mỗi tay đẩy một , dắt họ đến bên vách núi.

 

“Mau lên , tiểu phượng hoàng của .”

 

“Đến lượt các ngươi tái sinh .”

 

Hai đồng loạt đầu.

 

Ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Một cái ôm dài và nặng.

 

Rồi xoay .

 

Không chút do dự, lao thẳng về phía hài cốt của .

 

Phượng hoàng thần hồn trở về nguyên vị.

 

Bộ hài cốt phủ kín núi non bỗng bộc phát ánh sáng kinh .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-bi-kiem-hon-cua-minh-phan-boi/chuong-10.html.]

Một tiếng phượng hót vang tận mây xanh, gọi về muôn vàn đám mây ngũ sắc từ cửu thiên.

 

Hài cốt kéo dài mấy chục dặm hóa thành cả một biển hoa đỏ phủ kín sơn dã.

 

lúc hoàng hôn buông xuống.

 

Phượng hoàng như một vệt dòng sông ánh sáng rực rỡ, xé trời mà bay lên, nhuộm cả bầu trời đỏ rực như lửa đốt.

 

Nơi phong ấn che chắn.

 

Người thường hề đó là phượng hoàng niết bàn.

 

ngay lúc những con đang cần mẫn lao động, đồng loạt ngẩng đầu, về phía dãy mây lửa chấn động lòng ở chân trời xa.

 

Từ tận đáy lòng, thốt lên một câu:

 

“Đẹp quá.”

 

 

Rất lâu về .

 

Ta là kiếm khách thiên phú đầu tông môn.

 

Mười năm .

 

Ta là đầu tiên chính kiếm của thương.

 

Còn bây giờ.

 

Ta trở thành thủ tịch đầu tiên ký kết khế ước với bất kỳ thần kiếm nào.

 

Ngẫm , dường như càng càng t.h.ả.m hơn thì .

 

cả.

 

Ta trở thành đại trưởng lão của Thánh Kiếm Tông.

 

Không.

 

Nói chính xác thì còn Thánh Kiếm Tông nữa .

 

Ta đem bộ những chuyện xa của Thánh Kiếm Tông công bố cho thiên hạ.

 

Không chỉ dẫn theo bách tính đập nát từng ngôi kiếm tiên miếu dựa phượng lực và khí vận để phi thăng.

 

Ta còn triển khai đại thanh trừng đối với bộ t.ử trong tông.

 

Kẻ thực lực đủ.

 

Kẻ ỷ thế h.i.ế.p , bách tính núi chỉ mặt tố cáo.

 

Tất cả từ đến, đều trả về đúng chỗ đó.

 

Còn Quý Hải Đường và mấy vị thúc bá của nàng.

 

Nghe xuống núi mở một tiệm bán kiếm.

 

ăn mấy khá khẩm.

 

Đến cả d.a.o phay cũng hiếm khi bán một cái.

 

Từ đó,

 

Thánh Kiếm Tông đổi tên thành Kiếm Tông Học Đường.

 

Không còn trận chiến tranh đoạt thủ tịch.

 

Cũng còn giới hạn môn hộ.

 

Chỉ cần thể chất tệ, đều thể đến đây học kiếm thuật và tâm pháp.

 

Nếu kẻ khi học thành dùng kiếm hại nhân gian.

 

Ta sẽ một kiếm tiễn đầu thai.

 

Hạ sư tỷ từng , tỷ mong nhân gian còn khổ đau.

 

Ta nghĩ lẽ thể thực hiện trọn vẹn nguyện vọng .

 

điều thể , là bảo hộ một phương bình an.

 

Tỷ tôn chưởng môn.

 

Còn những đời thủ tịch , những gán cho cái danh c.h.ế.t vì kiếm tâm vỡ nát tự sát, đều tôn trưởng lão.

 

Người thể mất.

 

tâm thì .

 

Tất cả đều sẽ câu chuyện của họ.

 

Và tự nhiên, cũng sẽ kế thừa y bát của họ.

 

Khi Kiếm Tông Học Đường dần định.

 

Ta đeo hành trang, xuống núi.

 

Hạ sư tỷ thích xen chuyện khác.

 

Giờ thì cũng thích .

 

Đi đến chân núi.

 

Ta còn đang băn khoăn rốt cuộc nên về phương Nam phương Bắc.

 

Thì lưng, bỗng xuất hiện hai đạo kiếm hồn.

 

Không còn vỏ kiếm đen sì như .

 

Mà là một lam nhạt của nước, một đỏ rực của lửa.

 

Hai giọng đồng thời vang lên:

 

“Đi về phương Nam.”

 

“Đi về phương Bắc.”

 

Ta , đầu .

 

“Vậy thì…”

 

“... chúng về phương Đông .”

 

Toàn văn .

Loading...