TA BỊ KIẾM HỒN CỦA MÌNH PHẢN BỘI - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:03:37
Lượt xem: 182

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 7

 

Ngay giây , trực tiếp dùng Phong Hoa chính diện nghênh chiến Mục Nguyên.

 

Hai thanh kiếm hung hăng va .

 

Tiếng ong vang ch.ói tai xé rách khí.

 

Ngay cả đám sư đang quan chiến đài cũng dư chấn đ.á.n.h bật ngã hàng loạt.

 

Nội lực của Quý Hải Đường quả thật mạnh hơn nhiều.

 

Nếu là của mười năm , thì chắc đỡ nổi chiêu của nàng.

 

Chỉ tiếc… mười năm chỉ nàng là thăng tiến.

 

Ta mỉm với nàng , đột ngột gia tăng lực đạo.

 

Quý Hải Đường vốn chống đỡ khó khăn, nên càng trụ nổi.

 

Những phiến đá chân nàng gần như đạp nát.

 

Khi cục diện đài dần trở nên rõ ràng.

 

Trên Mục Nguyên kiếm đột nhiên xuất hiện một vết nứt.

 

Hắn giật , tự ý kéo Quý Hải Đường lui .

 

Quý Hải Đường hoảng hốt, khi hiểu chuyện gì đang xảy liền sang gào lên:

 

“Ngươi lui gì?!”

 

Mục Nguyên những vết nứt tựa mạng nhện kiếm , vẫn còn sợ hãi:

 

“Ngươi thấy ?”

 

“Nếu tiếp tục chống đỡ, kiếm của sẽ vỡ mất!”

 

Quý Hải Đường ngờ một ngày chính chọc tức đến bật .

 

“Thế thì ?”

 

“Không là vì chính ngươi quá vô dụng ?”

 

“Quyết chiến mắt mà còn dám lui bước.”

 

“Ngươi xứng với hai chữ thần kiếm ?”

 

Giọng Quý Hải Đường lớn.

 

Toàn bộ mặt đều rõ mồn một.

 

Mục Nguyên tất nhiên chịu để nàng đạp nát danh dự của mặt như .

 

Hắn hề yếu thế lập tức phản kích:

 

“Ta yếu?”

 

“Khi ở trong tay Khâu Bạch, là thiên hạ nhất thần kiếm!”

 

“Đến tay ngươi trở nên tầm thường vô dụng.”

 

“Bộ ngươi nên tự kiểm điểm xem rốt cuộc là vấn đề của ai ?”

 

Hai cứ thế cãi ngay mặt tất cả .

 

Ta và Phong Hoa xem mà cũng thấy thú vị.

 

Vì thế, tiện tay đổ thêm một thùng dầu lửa.

 

“Đừng cãi nữa.”

 

“Hai ngươi đều yếu như thôi.”

 

“Dù Mục Nguyên lui bước , ngươi vẫn thua chắc.”

 

Tự tôn của Mục Nguyên chọc trúng là nổ tung ngay.

 

Hắn lập tức phản bác:

 

“Ngươi bậy!”

 

“Nếu ở trong tay một kiếm khách thiên phú, thì thực lực tuyệt đối chỉ !”

 

“Những năm gần đây núi lan truyền rằng Nguyệt Kiến nữ hiệp phong thái vô song, kiếm pháp cao tuyệt.”

 

“Nếu ở trong tay nàng , ắt sẽ rực rỡ vô song!”

 

“Quý Hải Đường ngươi cấm địa tu luyện thì ?”

 

“Hiện giờ chẳng vẫn đ.á.n.h Khâu Bạch đó ?”

 

“Mười năm đúng là mù mắt!”

 

“Lại cho rằng ngươi là một kiếm khách tiềm lực.”

 

“Cái gọi là nữ nhi chưởng môn cũng chỉ đến thế mà thôi!”

 

Hóng chuyện hóng đến chính .

 

Ta và Phong Hoa liếc một cái.

 

Trong im lặng, cùng nảy một suy nghĩ…

 

Hắn vấn đề thật .

 

Ta thì .

 

Phong Hoa cũng .

 

những lời đó, từng câu từng chữ, đều đ.â.m thẳng tim Quý Hải Đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-bi-kiem-hon-cua-minh-phan-boi/chuong-7.html.]

 

Từ đến nay, những thủ tịch từng cấm địa tu luyện chỉ chia ba loại:

 

Tu luyện đại thành, phi thăng thành tiên.

 

Trầm mặc tự vẫn, thọ mệnh chẳng còn bao lâu.

 

Cuối cùng là dù chiếm đủ thiên thời địa lợi, cũng vẫn tu luyện gì, chỉ là kẻ tầm thường.

 

Rất hiển nhiên, Quý Hải Đường thuộc loại thứ ba.

 

Nàng cúi đầu, im lặng .

 

khí tức quanh dần trở nên âm u quỷ dị.

 

Theo động tác chậm rãi ngẩng đầu của nàng, và Phong Hoa mới thấy rõ trong mắt nàng, là một mảnh đỏ thẫm.

 

“Mục Nguyên… quá nuông chiều ngươi ?”

 

“Ngươi chẳng qua chỉ là một thanh kiếm của .”

 

“Ngươi lấy tư cách gì mà dám chỉ trích ?”

 

Nàng nghiêng đầu.

 

Vung tay giữa trung, triệu đến một thanh kiếm khác.

 

Trong khoảnh khắc, mặt đất rung chuyển, núi sông đổi sắc.

 

Đó là kiếm của Quý Liễm Xuyên… là Bá Vương Kiếm, thuộc tính Thổ, khắc chế Phong Hoa.

 

Khi Bá Vương Kiếm rơi tay, mặt Quý Hải Đường lập tức lộ vài phần đắc ý.

 

“Phụ đang bế quan trong cấm địa.”

 

“Hôm nay mượn kiếm của , cùng ngươi đ.á.n.h một trận...”

 

“Khâu Bạch… ngươi chỉ là cái thứ phế vật như Mục Nguyên kéo chân.”

 

“Nếu luận thực lực, tuyệt đối sẽ thua ngươi!”

 

Mục Nguyên ngây Quý Hải Đường triệu thanh kiếm khác.

 

“Vậy… còn thì ?”

 

Hắn hỏi một câu ngu ngốc đến mức khiến nên gì.

 

Có lẽ oán hận giữa hai tích tụ từ lâu.

 

Quý Hải Đường đột ngột vung kiếm c.h.é.m thẳng về phía Mục Nguyên.

 

Mục Nguyên phản ứng cũng coi như nhanh, lập tức hóa kiếm đón đỡ.

 

một kiếm sớm xuất hiện vết nứt, thể chịu nổi một kích của Bá Vương kiếm?

 

Chỉ trong chốc lát.

 

Kiếm của bắt đầu vỡ vụn từ chính vết nứt đó.

 

Cạch.

 

Cạch.

 

Theo một tiếng giòn tan.

 

Mục Nguyên Kiếm đột nhiên nổ tung, vỡ thành mấy mảnh.

 

Kiếm hồn hiện c.h.é.m ngang lưng.

 

Hai mắt trừng lớn, tràn đầy cam lòng và phẫn nộ.

 

Kiếm hồn mang theo oán hận, chịu tan biến, vẫn cố gắng giữ một .

 

cuối cùng, cũng chỉ thể như ch.ó nhà tang, ném sang một bên.

 

 

Hành động của Quý Hải Đường cũng ngoài dự liệu của .

 

chuyện, dường như cuối cùng cũng trở nên thú vị hơn .

 

Nàng nắm Bá Vương Kiếm, từng bước từng bước ép sát về phía .

 

“Thuộc tính khắc chế.”

 

“Khâu Bạch… ngươi lấy gì để thắng đây?”

 

So kiếm ?

 

Vậy thì đúng là thú vị thật.

 

Ta , giơ tay quát lớn một tiếng:

 

“Phù Hồng… hiện!”

 

Phù Hồng mang theo hỏa quang xuất hiện.

 

Mây và mưa tan hết, vạn dặm trời quang.

 

Kiếm ý phóng túng ngang tàng ch.ói đến mức khiến gần như mở nổi mắt.

 

Kiếm hồn hiện .

 

Phù Hồng chút hờn dỗi, ôm n.g.ự.c than phiền với :

 

“Để đợi lâu quá đó.”

 

“Để xem nào, đối thủ là ai?”

 

Quý Hải Đường lập tức sững .

 

 

Loading...