TA BỊ KIẾM HỒN CỦA MÌNH PHẢN BỘI - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:03:38
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 8

 

Bước chân nàng khựng , trong nháy mắt gần như hoài nghi nhân sinh.

 

“Không thể nào…”

 

“Sao ngươi thể đến hai thanh kiếm?”

 

“Một kiếm khách chịu nổi một khế ước thần kiếm là hiếm lắm .”

 

“Ngươi dựa cái gì mà hai thanh?”

 

Ta bĩu môi, xòe tay.

 

“Điều đó chứng tỏ …”

 

“Quy tắc áp dụng cho thiên tài .”

 

“Phù Hồng, giúp !”

 

Ta nhiều lời nữa.

 

Xách kiếm, lao thẳng về phía Quý Hải Đường.

 

Bị khuấy loạn tâm thần, chiêu thức của nàng bắt đầu rối loạn.

 

Bá Vương Kiếm bản vốn quá nặng khiến cho mỗi chiêu mỗi thức của Quý Hải Đường đều vô cùng gắng sức.

 

Nàng nghiến răng, miễn cưỡng chống đỡ.

 

Còn thì như đang trêu đùa, dắt nàng chạy vòng quanh.

 

Giữa lúc giao chiến, còn rảnh tay liếc sang Mục Nguyên Kiếm chỉ còn nửa .

 

Không khéo.

 

Ngay khoảnh khắc Phù Hồng xuất vỏ, đoán phận của .

 

Hơi thở cuối cùng cũng theo đó mà tắt.

 

Từ đây, kiếm hồn tan biến, kiếm tiêu vong.

 

Trên đời , còn Mục Nguyên Kiếm nữa.

 

 

Kết cục vốn dĩ đáng lẽ xuất hiện từ mười năm , hôm nay cuối cùng cũng một cái kết trọn vẹn.

 

Ta tước kiếm khỏi tay Quý Hải Đường.

 

Phù Hồng chĩa thẳng cổ nàng.

 

Chỉ cần tiến thêm nửa tấc, là đủ lấy mạng nàng .

 

Quý Hải Đường dám nhúc nhích nữa.

 

Nàng cứng , cổ căng , hai mắt đỏ hoe cố kìm nước mắt.

 

“Tại ?”

 

“Rõ ràng nội lực của tăng mạnh.”

 

“Tại …?”

 

Thắng bại định.

 

Chuông vàng tự động vang lên, dư âm vang dội khắp núi rừng.

 

Đây là núi non ở Thánh Kiếm Tông thừa nhận phận thủ tịch của .

 

Ta thu kiếm Quý Hải Đường.

 

Trong lòng bao nhiêu khoái cảm báo thù.

 

Mà chỉ là một tiếng thở dài.

 

“Vì kiếm tâm của ngươi vững.”

 

“Đối với một kiếm khách, bội kiếm và nội lực chỉ là lầu xây .”

 

“Còn kiếm tâm mới là nền móng thật sự.”

 

“Mười năm , phụ ngươi từng với một câu.”

 

“Hôm nay, trả cho ngươi.”

 

“Thứ của ngươi, dù cưỡng cầu thì nó cũng bao giờ thuộc về ngươi.”

 

Toàn nàng rã rời.

 

Nàng ngã phịch xuống đất, hai vai run lên, che mặt mà nức nở.

 

Ta bước qua nàng, rời khỏi đài tỷ võ.

 

Giờ phận thủ tịch, thì cũng đến lúc cấm địa tìm bộ đáp án cho những bí mật .

 

Cấm địa trong đại trận trấn tông ở hậu sơn.

 

Dù là chim bay thú chạy t.ử nội môn ngoại môn, chỉ cần tới gần đều là đường c.h.ế.t.

 

Ta hít sâu một .

 

Một bước đạp ranh giới kết giới.

 

Phong ấn hề bài xích , nó tựa như hề tồn tại.

 

Ta yên tâm, sải bước tiến lên.

 

Ta bao lâu, Quý Liễm Xuyên cảm nhận khí tức của , nên từ sâu trong cấm địa vội vàng chạy .

 

Xem lời Quý Hải Đường : phụ nàng đang bế quan là thật.

 

Vừa thấy , lông mày Quý Liễm Xuyên liền nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

 

“Sao là ngươi?”

 

“Nữ nhi của ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-bi-kiem-hon-cua-minh-phan-boi/chuong-8.html.]

 

Hắn đương nhiên cho rằng, Quý Hải Đường nội lực cấm địa gia trì, giữ đài là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

Không ngờ tới biến như .

 

Ta .

 

“Còn rõ ràng ?”

 

“Bị đ.á.n.h bại , giờ đang .”

 

“Ngươi ngoài dỗ dành một chút ?”

 

Sắc mặt Quý Liễm Xuyên lập tức trầm xuống.

 

Hắn giơ tay triệu hồi Bá Vương Kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng .

 

“Cút ngoài!”

 

Ta bật .

 

“Quy định của Thánh Kiếm Tông xưa nay, thủ tịch cấm địa.”

 

“Ngươi là cái thá gì, mà bảo cút?”

 

“Ngươi rời Thánh Kiếm Tông mười năm, sớm còn là t.ử tông .”

 

“Thì lấy tư cách gì mà thủ tịch?”

 

Ta chỉ lên trời, chỉ xuống đất.

 

“Trời nhận, đất nhận, núi non cũng nhận.”

 

“Ta chính là kiếm đạo nhất hiện nay, là thủ tịch danh chính ngôn thuận.”

 

“Ngươi nếu nhất quyết cản , cũng ngại đ.á.n.h bại luôn cả ngươi.”

 

Quý Liễm Xuyên hừ lạnh một tiếng.

 

“Cuồng vọng!”

 

“Vậy thì hôm nay, sẽ để nơi trở thành mồ chôn của ngươi!”

 

 

“Phong Hoa! Phù Hồng!”

 

Song kiếm cùng lúc triệu hồi.

 

Xem như đó là chút tôn trọng hiếm hoi dành cho Quý Liễm Xuyên.

 

Bá Vương Kiếm trong tay vung đến kín kẽ, quả thực khác so với khi ở trong tay Quý Hải Đường.

 

Ta dám khinh địch.

 

Mỗi chiêu mỗi thức đều dồn đến cực hạn.

 

Kiếm ý quét ngang trời đất.

 

Cuồng phong nổi lên, cát bụi mù mịt.

 

Khí tức Quý Liễm Xuyên giống với Quý Hải Đường, nhưng sâu và dày hơn nhiều.

 

Chắc hẳn liên quan trực tiếp đến cấm địa.

 

Phải tốc chiến tốc thắng mới !

 

Ta nghiến răng, dốc hết lực, c.h.é.m thẳng Bá Vương Kiếm.

 

Ba thanh kiếm va chạm.

 

Năng lượng bộc phát mãnh liệt đến mức gần như đ.á.n.h nát bàn tay .

 

Quý Liễm Xuyên cũng chẳng khá hơn.

 

Hắn gào lên một tiếng đau đớn, buộc buông kiếm.

 

Tay run rẩy ngừng, lùi mấy bước, ác độc trừng mắt .

 

Khi ánh mắt rơi xuống hai thanh kiếm trong tay , nét mặt đột nhiên biến thành kinh hãi.

 

“Ngươi… hai thanh kiếm của ngươi là…”

 

Phong Hoa và Phù Hồng đồng thời hóa thành kiếm hồn.

 

Chúng Quý Liễm Xuyên, ánh mắt như lột da rút gân .

 

“Là chúng .”

 

“Chiếm đồ của chúng bấy lâu như , đến lúc trả .”

 

Chiếm?

 

Lẽ nào đây chính là bí mật mà bọn họ chịu với ?

 

Ta còn kịp hỏi.

 

Quý Liễm Xuyên xoay bỏ chạy.

 

Tay nhanh hơn suy nghĩ.

 

Trước khi kịp suy nghĩ, Phù Hồng phóng thẳng .

 

Lưỡi kiếm xuyên trúng đùi Quý Liễm Xuyên, đ.â.m thủng .

 

Hắn đau đến mức thốt nổi một tiếng, lập tức ngã quỵ giữa vũng m.á.u.

 

Hắn ôm lấy vết thương m.á.u tuôn ngừng, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

 

Ánh mắt về phía chúng sợ hãi căm hận.

 

“Muốn g.i.ế.c ?”

 

“Khâu Bạch, ngươi chính là khi sư diệt tổ, ai ai cũng thể tru sát!”

 

“Hai thanh kiếm các ngươi, cũng đừng hòng lấy đồ của !”

 

 

Loading...