Ta Biết Đuổi Quỷ, Nhưng Tính Phí Rất Cao - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:36:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Biết ngoan , ngủ sớm , mai còn xe về thành phố A.”
Đường Phi đưa tay xoa đầu , giọng đầy cảm động.
Tần Kiêu gật đầu khẽ ừ một tiếng, : “Được, em cũng nghỉ sớm , mai gặp.”
“Mai gặp.”
Đợi Tần Kiêu rời , Đường Phi bày một pháp trận phòng hộ xung quanh, đặt thanh kiếm Tru Tà bên cạnh đề phòng bất trắc. Làm xong tất cả, cô mới yên tâm ngủ.
May mà đêm mộng mị, khi Đường Phi tỉnh là chín giờ sáng. Cửa phòng cô Đế Tân gõ “bang bang” dồn dập. Cô dụi mắt, mở cửa với vẻ ngái ngủ: “Sao thế? Không mười một giờ mới tập hợp ? Còn hai tiếng nữa, xuống sớm thế cũng chẳng hợp lý ?”
Đế Tân : “Là Lê, xảy chuyện , cô qua xem .”
“Tần Lê?” Đường Phi cau mày, lập tức đến phòng Tần Lê.
Khi cô tới nơi, sắc mặt Tần Lê trắng bệch, đau đớn đến mức lăn lộn giường, hai nắm tay còn đập nát cả tủ đầu giường. Thấy triệu chứng , Đường Phi chợt nhớ lời Tần Kiêu tối qua, lúc mới thở phào, với Đế Tân: “Không , nuốt bùa Trảm Linh, để hóa giải cho là .”
Cô bước tới, lấy một lá bùa dán giữa trán đàn ông. Ngay lập tức, Tần Lê bình tĩnh , ướt đẫm mồ hôi. Anh hít sâu mấy về phía Đường Phi.
Cô đưa tay áp lên gương mặt đẫm mồ hôi lạnh của , hỏi: “Anh thế nào ? Tần Kiêu đối xử với thật sự quá tàn nhẫn.”
“Anh .” Tần Lê dậy, hỏi : “Còn em?”
“ cũng .” Đường Phi rót cho một ly nước.
Đế Tân xen : “Xem , khả năng hung thủ là Lê ngày càng lớn . Cậu Lê , tại hạ khuyên nên tự c.h.ặ.t tứ chi, coi như biểu đạt tình yêu với cô Đường .”
Tần Lê: “…”
Đường Phi đưa nước cho Tần Lê, đ.ấ.m một cái n.g.ự.c Đế Tân: “Anh bớt linh tinh .”
Cô ngẩng cổ tay xem giờ, với Tần Lê: “Còn một tiếng rưỡi nữa, nghỉ ngơi , chuyện gì lát nữa đường .”
“Được.”
Về đến phòng, Đường Phi đang định đồ. Vừa cởi một chiếc cúc áo, màn hình TV bỗng bật sáng, hiện lên khuôn mặt Vương Xuyết Xuyết. Đường Phi khẽ nhíu mày, cài c.h.ặ.t nút áo ngủ, lạnh lùng về phía TV.
Vương Xuyết Xuyết vội đưa tay che mắt, lẩm bẩm: “Không thấy gì, thấy gì.”
“Anh tìm chuyện gì ?” Đường Phi hỏi .
Lúc Vương Xuyết Xuyết mới rút tay , nhỏ giọng : “Phi Phi, chuyện với em. Hôm qua Tần Lê ở đó, tiện mở miệng.”
“Ừm?”
“ xác nhận, Tần Lê chính là hóa của Tám ở nhân gian.”
“Cái .”
Vương Xuyết Xuyết hỏi: “Thế em , tại với phận con , đời đời kiếp kiếp em đều thể luân hồi ?”
“Tại ?”
Vương Xuyết Xuyết c.ắ.n môi, còn kịp mở miệng thì vội : “Anh Cả đến , để hôm khác tiếp nhé, cúp đây, bye bye!”
Đường Phi còn kịp gọi giữ thì màn hình tivi tắt. Loại cảm giác dở chừng, treo lơ lửng thế , thật sự khó chịu.
theo tính cách của Vương Xuyết Xuyết, thì nhất định sẽ tìm dịp khác để liên lạc với cô. Nghĩ đến đây, Đường Phi cầm quần áo phòng tắm đồ và trang điểm.
Trước đây, máy bay Tần Lê và Đường Phi luôn cạnh , nhưng hôm nay Đường Phi cố ý đổi chỗ với Đế Tân.
Đế Tân cầm đồ, xuống bên cạnh Tần Lê, khẽ : “Cậu Lê, tin chuyện báo ứng, nhưng bây giờ, thấy , tin .”
“…” Tần Lê nhíu c.h.ặ.t mày, đáp.
Anh ký ức của Tần Kiêu tối qua, Tần Kiêu gì với Đường Phi. Quả nhiên đúng như dự đoán, quả thật Tần Kiêu giỏi ba hoa xảo biện, khiến chịu áp lực nhỏ.
Anh cúi đầu lướt iPad, vẻ mặt nghiêm túc chăm chú gì đó.
Đế Tân thấy để ý đến thì liếc mắt qua, chỉ thấy iPad dừng ở trang Zhihu, tiêu đề là: “Làm để theo đuổi cô gái thích? Làm để khiến nữ thần yêu ?”
Đế Tân đầy vẻ đồng cảm, vỗ vai hỏi: “Cậu Lê, hỏi . Nếu một cô gái mang lòng bất chính với , g.i.ế.c , dùng đủ cách theo đuổi , thì sẽ ?”
Tần Lê ông gì, thản nhiên đáp: “Không cần, để suy nghĩ, thừa nhận là Lăng Dực, cũng sẽ để biến thành Lăng Dực.”
Đế Tân thật sự nỡ tiếp tục đả kích , chỉ : “ cảm thấy lẽ cô Đường cũng thích , nếu với tính tình của cô , sớm đ.á.n.h c.h.ế.t , gì chăm sóc cho ? Quan tâm đau, khó chịu ? Chẳng thời nay các một câu hợp với : một loại tình yêu gọi là buông tay, đau dài bằng đau ngắn, ?”
Tần Lê nghiêng mặt, lạnh lùng ông: “Anh thấy cầu mà , vui ?”
“Rất vui thì ,” Đế Tân nghiêm túc trả lời.
Tần Lê trừng ông một cái, ánh mắt lạnh như d.a.o băng. Đế Tân cũng chút sợ hãi, đối diện thẳng với ánh mắt , : “ hả hê thì một chút.”
Khi máy bay hạ cánh, fan đến đón chặn cả ba ở lối . Tuy vệ sĩ hộ tống, nhưng fan quá mức cuồng nhiệt, thêm thể Đường Phi mảnh mai, nhanh kẹt cứng giữa đám đông.
Đi ở phía , Tần Lê cố ý , nắm lấy cổ tay cô gái, vệ sĩ cho cô, dùng thể che chở cô. Anh dùng cánh tay rắn chắc ngăn cản đám fan, lạnh lùng với bọn họ: “Làm ơn nhường đường một chút.”
Tần Lê nắm c.h.ặ.t cổ tay Đường Phi, khiến đám fan xung quanh càng thêm điên cuồng, ngay cả vệ sĩ cũng cản nổi, như phát điên mà chen lấn về phía hai .
Khi gần đến bãi đỗ xe, gót chân Đường Phi phía giẫm , giày cũng giẫm rơi. Vì mặc váy ngắn tiện nhấc chân, cô dứt khoát thụp xuống. Kết quả, fan phía đẩy fan phía dồn lên, suýt chút nữa gây giẫm đạp. May mà Tần Lê và các vệ sĩ phản ứng nhanh, lập tức dựng thành một bức tường bảo vệ Đường Phi.
Lần Tần Lê thực sự tức giận, quát thẳng đám fan: “Các điên hết ? Không thấy đang xuống ?”
Tiếng quát khiến cả đám fan xung quanh lập tức im lặng.
Mọi , cuối cùng tất cả ánh mắt đều tập trung về phía Tần Lê.
Số lượng fan đến đón rõ ràng vượt xa khả năng kiểm soát của hội hậu viện, cho dù Tần Lê và nhóm của chuẩn nhưng vẫn đ.á.n.h giá thấp độ cuồng nhiệt của những fan kéo đến sân bay.
Đường Phi chỉnh giày dậy, đầu thì thấy đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ của Tần Lê, cô khẽ ho một tiếng, kéo nhẹ vạt áo , nhỏ giọng : “ .”
Đám fan rõ ràng khí thế của Tần Lê dọa sợ, Đường Phi vội vàng giải vây, với : “Không , , đừng chen lấn, chú ý trật tự và an .”
Dỗ dành fan xong, Đường Phi kéo tay áo Tần Lê, : “Tần Vạn Tam, thôi, đừng hung dữ như , dọa mấy đứa nhỏ sợ kìa.”
Lúc khí thế của Tần Lê mới dịu xuống, sự hộ tống của vệ sĩ, cùng Đường Phi lên xe rời .
Đợi họ , đám fan còn sót mới thở phào một :
“Tần Lê… hung dữ thật đấy, dọa c.h.ế.t .”
“Vừa Tần Lê là kiểu bảo vệ yêu đó hả? Thực thấy chút ngầu nha? Hai thật sự đang hẹn hò ?”
“Chắc chắn là đang hẹn hò , nãy Đường Phi gọi là Tần Vạn Tam, yêu thì dùng biệt danh chứ!! Bị quát cũng đáng! Ngọt quá mất!”
Ngay đó, một nhóm fan ôm đầu hét ch.ói tai tại chỗ. Người qua đường thấy cảnh tượng đều ném ánh mắt “ngốc nghếch” về phía bọn họ.
Tần Lê đưa Đường Phi và Đế Tân về biệt thự. Khi họ về đến nhà thì T.ử Tiểu Bạch và Hắc Đường đang trong phòng khách xem ti vi.
Đường Phi như cố ý tránh mặt Tần Lê, nhanh ch.óng lên lầu, là rửa mặt. Tần Lê cũng rời mà lên lầu theo, cửa phòng cô, kiên nhẫn chờ cô rửa mặt xong.
T.ử Tiểu Bạch thấy gì đó đúng, nắm lấy bàn tay thô ráp của Đế Tân, ngước mắt lên lầu hỏi: “Ba, chị Phi Phi và Lê đang giận ?”
“Không chỉ là giận, mà là mối thù m.á.u sống c.h.ế.t đấy.” Đế Tân về hướng Đường Phi lên lầu .
Hắc Đường úp sấp ghế sofa, hai chân bắt chéo, thở dài: “Cứ trốn tránh thế , giống tính cách của Phi Phi chút nào. Trước đây nếu gặp chuyện như thế , chắc chắn cô sẽ vì mạng sống của mà b*p ch*t kẻ thù ngay lập tức.”
T.ử Tiểu Bạch ôm con mèo đen từ sofa lên, vò vò trong lòng khẽ : “Chú cái gì chứ, chị Đường Phi và Tần Lê là đang thích , chỉ là trong cuộc thì mơ hồ thôi. Đừng chị Phi Phi bề ngoài lúc nào cũng thờ ơ, vô tư, nhưng em cảm nhận , chị cũng thích Lê.”
“Thật ? Sao chẳng thấy gì cả?” Hắc Đường ngửa trong lòng cô gái .
T.ử Tiểu Bạch hừ một tiếng: “Mấy sẽ hiểu , đây chính là giác quan thứ sáu của con gái.”
***
Đường Phi tắm xong , cảm giác ngoài cửa vẫn rời . Cô khoác khăn lên đầu, nhẹ nhàng bước đến phía cửa, mở cửa nhưng khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-biet-duoi-quy-nhung-tinh-phi-rat-cao/chuong-81.html.]
“Anh em đang ở cửa, mở cửa , chúng chuyện.”
Giọng trầm thấp của đàn ông truyền qua cánh cửa gỗ. Đường Phi dừng một chút, cuối cùng vẫn kéo cửa .
Cửa trong phòng mở .
Đường Phi mặc áo choàng tắm, mái tóc dài buông xõa vẫn còn nhỏ nước, đầu phủ một chiếc khăn, chút dáng vẻ ngốc nghếch kiểu “chuunibyou”. Cô nghiêng , mời : “Vào , chúng chuyện.”
Cô để đàn ông xuống ghế trang điểm, còn thì giường đối diện, dùng khăn lau mái tóc ướt : “Thật , thấy giữa và cũng chẳng gì để cả.”
“Công việc thì ?”
Đường Phi thở phào: “Vậy .”
Tần Lê mở điện thoại, cho cô những tin tức nóng ngày hôm nay.
#BăngĐườngLêTuyếtCP#
#Tần Lê nổi giận bảo vệ Phi#
Anh bình tĩnh trình bày: “Em là nghệ sĩ trướng của , cho phép em cùng tạo tin tức để giữ định độ hot.”
“??” Đường Phi thấy hôm nay chuyện kỳ lạ, liếc một cái: “ cần dựa việc tạo CP với để giữ lưu lượng, chuyện rõ hơn mới đúng. Điều với , chắc cái , đúng ?”
Tần Lê ngay ngắn ghế trang điểm, vẻ căng thẳng, hai tay nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, lâu mới : “Hình như em đang cố tình né tránh ?”
Đường Phi phủ nhận, gật đầu: “Anh từng b*p ch*t , đương nhiên tránh xa .”
Câu trả lời dường như khiến Tần Lê chút thất vọng, chăm chú mắt cô, hỏi ngược : “Không vì nguyên nhân khác ?”
Đường Phi né tránh ánh mắt của , tiếp tục lau tóc: “Còn thể vì nguyên nhân gì? Anh , sợ c.h.ế.t, nhưng sợ sống bằng c.h.ế.t. Anh kéo xuống Địa ngục là cảm giác thế nào ? Cái sự đó khiến sợ hãi.”
“Đường Phi.”
“Hửm?”
“Anh thích em.”
Đường Phi: “…”
Sự thật chứng minh giác quan thứ sáu của phụ nữ là vô địch. Một đàn ông thích , thật phụ nữ đều thể cảm nhận . Từ hôm qua khi xuống núi, Đường Phi cảm nhận tâm trạng của . Hôm nay cô cố tình tránh , cũng chính vì lo sợ sẽ chọc thủng lớp giấy mỏng đó.
Trong đầu cô tưởng tượng đến cả vạn cách mà Tần Vạn Tam thể bày tỏ tình cảm với , nhưng cô ngờ rằng, là cách trực tiếp và thẳng thắn nhất .
Đường Phi sững một lát mới nghiêm giọng : “Tần Vạn Tam, chúng là thể mà. Bỏ qua mối thù m.á.u khi từng b*p ch*t kiếp , thì cũng từng ý định kết hôn.”
“Ân oán đó cũng là chuyện của kiếp , chẳng liên quan gì đến kiếp . Em lấy lý do đó để từ chối là công bằng.” Tần Lê nghiêm túc cô, như đang trình bày một điều kiện công việc: “Em định kết hôn cũng , điều đó ảnh hưởng đến việc chúng yêu . Dù thì khi gặp em, cũng từng nghĩ đến chuyện kết hôn. Anh chuẩn tâm lý từ lâu , cho dù em chỉ yêu cả đời mà cưới, cũng chấp nhận.”
“Anh điên ? Muốn yêu đương ư?” Đường Phi trợn mắt lườm , “Hoa hồng, bữa tối lãng mạn đều , còn đòi yêu đương với , bay lên trời luôn ?”
Lời dứt, đàn ông dậy, nắm lấy vai cô, ôm cả cô trong n.g.ự.c.
Khi Đường Phi còn kịp phản ứng, Tần Lê siết c.h.ặ.t eo cô, dùng bùa Linh Không đưa cả hai bay lên trời.
Bùa Lăng Không công dụng giống như “ngự kiếm phi hành” của Chu Khánh. Vì Đường Phi thiên phú nên lá bùa cô mãi thể vẽ thành công. Không ngờ Tần Lê chỉ qua một trong sách, chẳng những nhớ kỹ mà còn vẽ ngay.
Đường Phi Tần Lê đưa lên độ cao hàng nghìn mét, chân là những đám mây mềm mại. Vì bất kỳ thiết bảo hộ nào, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rơi xuống tan xương nát thịt.
Cô nắm c.h.ặ.t cổ áo đàn ông, quát lên: “Tần Vạn Tam, điên !! Thả xuống! Có thiên phú thì chứ? Thể hiện ưu thế quá mức đấy!”
“Đã lên đến trời , em bình tĩnh , chuyện t.ử tế với .”
“Anh…” Đường Phi tức giận đến mức mất hẳn lý trí. Ở độ cao , dù để Chu Khánh “ngự kiếm phi hành” cũng chắc đảm bảo rơi xuống.
Cảm giác đỉnh cao như thật dễ chịu chút nào. Đường Phi nhăn mặt, túm lấy cổ áo đàn ông : “Nói , đây, còn chuyện yêu đương thì miễn bàn!”
“Anh vốn là bao giờ bỏ cuộc giữa chừng, đầu tiên thích một cô gái, chuyện kết thúc vô nghĩa. Nếu là Lăng Dực, hứa với em, sẽ bao giờ em tổn thương, sẽ cố gắng bù đắp cho em.”
Đường Phi nhíu mày: “Anh Tần, lời hứa của hình như chẳng tác dụng thực chất gì. Lăng Dực vốn là một kẻ điên, đêm hôm đó siết cổ , kéo xuống Địa ngục. Một khi biến thành Lăng Dực, chính cũng kiểm soát , đúng ?”
“Em vẫn tin .”
Nhìn ánh mắt đầy thất vọng của đàn ông, Đường Phi mềm lòng, giải thích: “Em tin , nhưng em tin Lăng Dục.”
“Em thích ?” Anh hỏi ngược .
Đường Phi khẽ: “Có. em cũng thích Chu Khánh, Maruichi và Đế Tân nữa.”
“Anh hiểu .”
Tần Lê đưa cô từ trung trở về sân, hạ cánh an thả tay cô , tiếp: “Anh sẽ cố gắng, để em cảm thấy tình cảm dành cho sẽ khác một chút.”
Lúc tim Đường Phi đập dữ dội, để che giấu cảm xúc, cô cố gắng kiềm chế. Cô thêm gì, chỉ thốt một câu: “Em sấy tóc đây,” lên lầu.
Vào phòng, Đường Phi nhanh ch.óng đóng cửa , cơ thể dựa sát cửa, hai tay ôm lấy gương mặt ửng đỏ, liên tục hít thở đều. Cô dùng tay vỗ “bộp bộp” lên má, ngừng nhắc nhở bản :
“Đường Phi, bình tĩnh , chỉ là một đàn ông tỏ tình thôi mà, chẳng gì bối rối đến . Bình tĩnh… để mặt đỏ, tim đập loạn.”
***
Nghỉ ngơi ở nhà hai ngày, Đường Phi đến phim trường thành phố A để các cảnh tiếp theo. May mà phim “Cô gái bắt quỷ” theo tuyến truyện, nên cảnh tình cảm và cảnh mập mờ giữa nam nữ chính nhiều.
Cô cũng cố ý né Tần Lê trong đoàn phim, Chu Khánh cùng Maruichi đến đóng vai khách mời cũng đều hiểu ngầm ý đó.
Khoảng ba giờ chiều, nữ chính Đường Phi về phòng hóa trang để dặm lớp trang điểm và ăn trưa, Chu Khánh và Viên Nhất cũng cầm bát cơm cùng cô.
Chu Khánh : “Phi Phi, em thấy nửa tháng nay chị lạnh nhạt với Lê lắm đó, còn tệ hơn với ngoài nữa chứ. Chị phân biệt đối xử như thế, trong lòng đau đến mức nào nhỉ.”
Maruichi nhai cơm gật gù đồng tình: “ đó Phi Phi, dù Lăng Dực chỉ là kiếp của , nhưng thực cũng oan đó. Dù chị coi là bạn , coi như bạn bình thường cũng mà. Hôm qua lúc ăn cơm, thấy Lê trốn trong phòng trang điểm lén kìa, thương c.h.ế.t .”
Chu Khánh liếc mắt Maruichi: “Nhóc béo , lời của nhóc thổi phồng quá đấy.”
Maruichi đạp một cái chân Chu Khánh, “ái chà” một tiếng : “Ừ đúng , sáng nay em còn thấy cánh tay đầy vết sẹo nữa. Chẳng lẽ chán đời nên tự hại bản ?”
Đường Phi: “…” Rốt cuộc là họ nghĩ gì , họ đang vớ vẩn một cách nghiêm túc thế ?
Ngay khi Đường Phi chuẩn lấy bùa chú phong kín miệng họ, kiếm Tru Tà phát tiếng “ong ong” rung lên dữ dội, ngay lập tức, một tiếng gầm rú của quái thú khiến ù tai, chiếc cốc thủy tinh bàn trang điểm “bùm” một tiếng, nổ tan tành.
Chu Khánh, Maruichi và Đường Phi cùng phun một ngụm m.á.u, còn kịp phản ứng tự cứu thì bỗng nhiên cánh cửa một đợt lửa phá tung, ngọn lửa như con rắn độc cuộn về phía Đường Phi.
Đường Phi vung kiếm chắn ngang, tạo một lớp pháp trận ngăn chặn ngọn lửa. Làn sóng nhiệt kèm theo một khí thế khiến cô sợ hãi; nếu nhầm, đó là… con yêu quái từng suýt bóp cổ cô ở núi Hổ Vân!
Cô ngờ, đối phương bất ngờ tấn công lúc .
Chu Khánh và Maruichi ngã xuống đất, hồi lâu mới dậy, cùng về phía Hỏa Kỳ Lân nhảy từ bức tranh treo tường.
Kẻ gây đợt hỏa hoạn Tần Lê Lăng Dực, mà là một con Hỏa Kỳ Lân to như con bò yak.
Chu Khánh: “Ôi chao! Hỏa Kỳ Lân!”
“Chuyện gì ?” Maruichi con Hỏa Kỳ Lân liên tục đập pháp trận của Đường Phi, thấy lạ: “Sao nó chỉ tấn công Phi Phi? Hình như nó thấy chúng thì ?”
Chu Khánh vỗ trán, bức tranh Tết tường giờ trống rỗng: “Bức tranh Tết đó kìa!”
Maruichi cũng theo, nghĩ đến một khả năng, bèn mắng: “May mà lúc nãy chúng còn cho Lê, mà hại Phi Phi, thật là nhầm to !”
“Không, chắc chắn Tần Lê.” Chu Khánh liếc hướng ánh sáng chiếu qua cửa sổ, cau mày : “Cách triệu hồi Kỳ Lân , mới trong sách. Nếu tận mắt chứng kiến, thật sự nghĩ bức tranh đó thể triệu hồi Hoả Kỳ Lân. Ai đó dán bức tranh lên tường , khi ánh nắng chiếu , Kỳ Lân phong ấn trong tranh sẽ thức tỉnh và theo mệnh lệnh của đặt bùa mà tấn công mục tiêu ràng buộc.”
Chu – Conan Edogawa – Khánh: “Tối qua khi rời phòng trang điểm, chúng thấy bức tranh đó. Sáng nay lúc sáu giờ, nó ở tường, tức là bức tranh dán ban đêm. Nếu kẻ hại Phi Phi là Lăng Dực, điều chứng tỏ Lăng Dực là Tần Lê.”
“… Nghe hiểu gì hết, đơn giản hơn ?” Maruichi ôm đầu kêu lên.
Chu Khánh trình bày kết quả: “Người xuất hiện tối qua là ai?”
“Anh Kiêu?” Maruichi trợn tròn mắt, vẻ tin nổi.
Ngọn lửa bao trùm cả tòa nhà, nhưng nhờ bức tường chắn nên tạm thời họ ảnh hưởng. Rõ ràng Đường Phi phần chịu nổi, mặt họ: “Nói gì nữa! Lại đây giúp nào!”
Lại một tiếng “bùm”, Tần Lê phá cửa xông , chắn giữa ngọn lửa và Phi Phi, chắn hết những luồng nhiệt cho cô.