Ta Biết Đuổi Quỷ, Nhưng Tính Phí Rất Cao - Chương 92:
Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:37:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
01.
Sau khi Tần Lê và Đường Phi kết hôn lâu, họ thường xuyên đưa con trai nhỏ đến Địa phủ. Vì ba bận yêu đương bận công việc, phần lớn thời gian họ thể chăm sóc cho bé Tóc Xoăn nhỏ, nhưng cũng chẳng buồn phiền, vẫn thể vui chơi thỏa thích ở điện thứ tám.
Trong phòng việc của điện thứ tám, một đàn ông mặt, ngày đêm việc ngừng nghỉ.
Cậu bé Tóc Xoăn len lén chui , thấy đàn ông mặt thì cẩn thận bò từ bàn, trèo lên đùi , kéo tay áo rộng của , bằng giọng non nớt: “Trên chú mùi giống ba cháu, chú là ai ?”
Người đàn ông mặt cúi đầu bé. Người đó mắt, cũng miệng, nên chẳng thể chuyện. Thế tồn tại suốt nhiều năm, chỉ một duy nhất năm 1995, khi Đường Phi đến, đó mới dừng tay. Lần đó vì thế dừng , bộ tiến trình công việc ở Địa phủ rối loạn, khiến thế Vương Xuyết Xuyết mắng cho một trận tơi bời.
Từ đó về , bất kể là ai đến gặp, thế cũng dám dừng tay nữa.
Thấy đàn ông mặt trả lời , bé Tóc Xoăn bèn đặt bàn tay nhỏ lên đầu gối thế , nhắm mắt , ngay lập tức, trong đầu hiện lên vô ký ức thuộc về đàn ông .
Cậu cảm nhận nỗi tủi và cay đắng của thế , đôi mắt lập tức ngấn nước. Cậu bé xếp bằng chân thế , kéo tay áo rộng của thế , giọng nghẹn ngào : “Ba cũng là ba con, ba thật đáng thương, con thấy đau lòng quá. Ba nghỉ ngơi , để Xoăn Xoăn giúp ba nhé.”
Người đàn ông mặt xong lời bé, khẽ nghiêng đầu , nhưng đôi tay gõ bàn phím vẫn ngừng .
Cậu bé Tóc Xoăn kéo tay áo thế , với vẻ nghiêm túc: “Thật đó, con thật mà! Con là con của ba, là bảo bối của ba, con sẽ để ba vất vả như nữa !”
Người đàn ông mặt dường như cảm thấy an ủi.
Sau một hồi “vò vò” của máy in, tờ giấy in , đó dòng chữ: Ngoan nào, đây là công việc của ba.
Cậu bé nhíu mày, nghiêm túc : “Con sẽ giúp ba giải thoát!”
Thực , đàn ông mặt chính là phân của Tần Lê lưu ở âm gian. Bao nhiêu năm trôi qua, thế từng cảm giác tồn tại, thời gian quá lâu khiến dần quên mất rằng thế vốn là một phần của vị điện chủ thứ tám. Dù ngu ngốc chậm chạp, thế vẫn hiểu cảm giác lãng quên đau đớn đến thế nào, và cũng hiểu , việc quan tâm là điều ngọt ngào bao.
Cậu bé Tóc Xoăn chạy khắp nơi: tìm Tần Quảng Vương, tìm Địa Tạng Vương, tìm hết những vị đại nhân tiếng trong Địa phủ. Khi rằng thể tạo phân để giúp ba bớt vất vả, bé lập tức mang theo bùa chú Địa Tạng Vương dạy, nặn hơn mười đất sét nhỏ.
Nhờ đó, rốt cuộc đàn ông mặt cũng thể nghỉ ngơi. Công việc hằng ngày của thế giờ chỉ là mười mấy đất sét việc, rảnh rỗi thì sân tắm ánh trăng của âm gian.
Có thế dắt bé Tóc Xoăn xuống tận đáy biển sâu, nơi Địa ngục Vô Hạn. Hai vách đá giữa lòng biển tối, cùng ngắm biển Địa ngục cuộn trào, sục sôi mãnh liệt, khung cảnh hùng vĩ đến mức nhân gian chẳng bao giờ thể thấy .
Người đàn ông mặt một dòng chữ trong lòng bàn tay của bé Tóc Xoăn: “Tại con đối xử với như ? Ta, chỉ là một phân mà thôi.”
Cậu bé nắm lấy bàn tay to lớn của thế , nhoẻn miệng , giọng mềm mại: “Bởi vì ba cũng là một phần của ba con mà, ba cũng là của Xoăn Xoăn.”
Người đàn ông mặt đôi mắt, nhưng thế cảm thấy nơi hốc mắt như nóng lên, nặng trĩu. Trong khoảnh khắc , dường như cuộc sống đen trắng kéo dài hàng nghìn năm của thế bỗng nhuộm rực rỡ sắc màu. Dù mắt, thế vẫn như thấy muôn hoa đua nở, rực rỡ tươi . Cái gọi là “hạnh phúc”, lẽ chính là như thế .
Ba tháng , những đất sét mà bé nặn thế công việc máy móc của đàn ông mặt, còn thế thì biến mất . Khi bé đang buồn bã vì mất “một ba”, đến kỳ nghỉ lễ 1/5, ba Tần Lê đề nghị đưa du lịch đáy biển, nơi thể ngắm Địa ngục Vô Hạn.
Hóa , ba mặt bao giờ biến mất. Cũng giống như ba Tần Kiêu, họ đều sẽ tiếp tục tồn tại, trong hình hài của ba Tần Lê.
02.
Cậu bé Tóc Xoăn bốn tuổi, còn em gái Tiểu Viên mới một tuổi.
Hôm , Đường Phi ngoài mua sắm cùng T.ử Tiểu Bạch và Ông Hồng, khi cô đặc biệt dặn dò:
“Xoăn Xoăn sắp khai giảng đó, nhớ nhắc con bài tập hè nhé! Nếu , cô giáo sẽ bắt con lưu ban cho xem!”
Trường quốc tế mà nhóc Tóc Xoăn theo học vô cùng nghiêm khắc. Để tránh xảy bạo lực học đường, dù học sinh xuất giàu thế nào cũng hưởng bất kỳ đặc quyền nào. Vì thế vấn đề bài tập về nhà của nhóc Tóc Xoăn trở thành nỗi đau đầu lớn nhất của Đường Phi.
Vừa khi Đường Phi khỏi nhà, hai cha con lập tức bật máy chơi game. Còn cô em gái một tuổi, Tiểu Viên thì đặt tấm t.h.ả.m bò chơi một . Suốt cả quá trình, hai cha con chẳng buồn đầu em gái lấy một . mỗi khi Tiểu Viên bò khỏi tấm t.h.ả.m, Tần Lê cần ngoảnh đầu, chỉ vươn tay một cái là nắm cổ chân con gái kéo về chỗ cũ.
Khi Tần Lê đang mải chiến đấu căng thẳng, để ý đến con gái, nhóc Tóc Xoăn bò tới, nắm chân em gái kéo về, y hệt ba .
Ba tiếng , trận chiến kết thúc. Cậu bé đang chơi xếp gạch cùng em gái thì đập trán kêu to: “Ba ơi! Con vẫn bài tập hè! Phải đây? Ngày mai khai giảng ! Con thấy chắc chắn kịp mất! Nếu con bắt vài con quỷ về giúp, nhất định sẽ phát hiện mất thôi!”
Đây đúng là một bài toán nan giải. Tần Lê trầm ngâm một lúc lâu : “Đi, lấy bài tập hè của con xuống đây.”
Cậu bé ngoan ngoãn chạy lấy, đưa cho ba. Chưa đầy một lúc , xấp bài tập hóa thành vụn giấy trong tay Tần Lê. Không chỉ , còn chất đống đống vụn giấy mặt cô con gái nhỏ đang bi bô tập .
Tiểu Viên chẳng hiểu gì, bốc một nắm vụn bài tập nhét miệng, ăn tít mắt với ba và trai.
lúc đó, Đường Phi về đến nhà. Vừa bước phòng khách, cô thấy ngay cô con gái dính đầy mảnh giấy, tay còn bốc một nắm giấy định cho miệng.
Đường Phi lập tức nhíu mày quát lớn: “Không ăn! Lấy tay ! Đưa tay đây, đ.á.n.h tay đấy!”
Bị quát, Tiểu Viên lập tức rút tay khỏi miệng, dùng tay trái vỗ nhẹ lên mu bàn tay mũm mĩm của vài cái, đó ngước đôi mắt tròn xoe ươn ướt , vẻ mặt tội nghiệp như đang : “Con đ.á.n.h đó, đừng mắng con nữa nha~”
Đường Phi bế con gái lên, nhét núm ti giả miệng con, dỗ cho con ngủ cau mày hỏi con trai: “Chuyện bài tập là đây?”
Nhóc Tóc Xoăn mặt biến sắc, đáp tỉnh bơ: “Rõ ràng mà , là Tiểu Viên tham ăn, xé nát hết bài tập của con đó!”
Đường Phi sang Tần Lê, giọng lạnh : “Thật ?”
Tần Lê gật đầu, nghiêm túc một tiếng “Ừm.”
dứt lời, Đường Phi lập tức giơ hai ngón tay kết ấn, chỉ sang màn hình tivi. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, trong tivi hiện cảnh Tần Lê cùng con trai hợp tác tiêu hủy bài tập đổ tội cho Tiểu Viên.
Tần Lê: “… Vợ , thể giải thích…”
Trong khi ba đang tra hỏi, nhóc Tóc Xoăn lặng lẽ đeo cặp lên lưng, định tranh thủ lúc ba giải thích thì lén bỏ trốn, xuống Địa phủ trốn vài hôm. còn kịp đến cửa, Đường Phi thò tay một cái túm cổ áo nhấc bổng lên như xách mèo con.
Buổi tối, trong khi Đường Phi ở phòng ăn bón cháo ngô cho con gái, Tần Lê và nhóc Tóc Xoăn phạt quỳ gói mì ăn liền ở phòng khách để kiểm điểm lầm. Điều kiện Đường Phi đặt là: “Không vỡ mì! Nếu mì gãy, hình phạt sẽ nghiêm khắc hơn gấp đôi!”
Nhóc Tóc Xoăn rón rén quỳ thẳng lưng, dán mặt tường thật lâu, đợi đến khi bếp cất chén đũa mới khẽ sang thì thầm với ba: “Ba ơi, ba thấy dữ ghê …”
“Là tại chúng quá đáng thật mà.” Tần Lê nghiêm túc đối diện tường, tự kiểm điểm bản .
Nhóc Tóc Xoăn xúi giục Tần Lê: “Ba ơi, bỏ nhà ! Làm cho lo lắng, như sẽ dám hung dữ với tụi nữa. Mẹ sẽ cực kỳ cực kỳ quan tâm đến tụi luôn!”
Tần Lê đầu , nét mặt chút cảm xúc, giọng pha chút thương cảm: “Con trai , con rằng, trời rộng, đất lớn, nhưng con vẫn là lớn nhất. Chúng , vĩnh viễn thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của .”
Nhóc Tóc Xoăn lập tức cụp vai, chán nản thở dài, bĩu môi lẩm bẩm: “Chẳng lẽ cả đời con đều bài tập ? Con là thừa kế của ba đó! Sao thể để thời gian quý báu của con lãng phí việc bài tập chứ?”
“Vậy con nghĩ, con nên gì?”
Phía nhóc Tóc Xoăn bỗng vang lên giọng lạnh lẽo của Đường Phi. Cậu bé lập tức ưỡn n.g.ự.c, nghiêm, giọng vang dõng dạc: “Điều con nên nhất là giống ba, yêu thương , thương em gái, bảo vệ cả gia đình! Con sẽ chăm học, ngày ngày tiến bộ, trở thành một thiên sư ích cho xã hội, cho nhân dân, và là thừa kế ích cho địa phủ!”
Giọng của vang vang như đang lời tuyên thệ.
Đường Phi từ trong bếp bưng thức ăn , hừ lạnh: “Hai cha con, đây ăn cơm! Nếu để phát hiện hai thông đồng nữa, sẽ tuyệt thực ba ngày!”
Nhóc Tóc Xoăn: “…” Thôi , vẫn là lợi hại nhất.
Tần Lê: “…” Kiểu tàn nhẫn tự hại như , đúng là đòn “tổn một trăm, hại tám nghìn.”
Vì sức khỏe của Đường Phi, hai cha con cũng chẳng dám giở trò nữa. Dù mấy năm nay thể trạng của cô ngày càng yếu, bọn họ thật sự nỡ để cô chịu thêm mệt mỏi.
03.
Hôm đó, Tần Lê đang họp video trong phòng khách, còn Đường Phi bế con gái nhỏ, kèm cặp con trai cả Tóc Xoăn bài tập.
Đường Phi giảng bài cho nhóc Tóc Xoăn suốt nửa ngày, suýt nữa thằng bé cho tức đến mức phun m.á.u cũ trong tim. Cô chỉ quyển vở bài tập, từng chữ từng chữ hỏi: “Cả và ba con đều học giỏi, tại sinh một đứa học dở tệ như con thế hả?”
“Mommy , chuyện thể trách con ,” nhóc Tóc Xoăn vô tội , “Mẹ nguyên lý cộng trừ của âm chứ? Hai quá giỏi, hai ‘ dương’ cộng thì đương nhiên sinh con, một ‘ âm’ !”
“…” Đường Phi hít sâu, cố giữ bình tĩnh, chỉ đề bài tiếp theo: “Được , con trai, câu , nữa nào: Trong lớp 24 học sinh, cộng thêm 1 giáo viên, chúng nên chọn chiếc xe buýt loại nào?
A: 24 chỗ, B: 30 chỗ, C: 60 chỗ.”
Nhóc Tóc Xoăn chọn đáp án “A”.
Đường Phi suýt nữa nghẹn thở: “24 cộng 1 bằng bao nhiêu? Nghĩ xem, xe nào mới phù hợp?”
Nhóc Tóc Xoăn nghiêm túc đáp: “Tất nhiên vẫn là 24 chỗ ! Mẹ , thể tính kiểu đó . 24 + 1, trong trường hợp dùng . Mẹ tại ?”
Lần đến lượt Đường Phi thắc mắc: “Vì ?”
Nhóc Tóc Xoăn trả lời vô cùng nghiêm túc: “Bởi vì mỗi chúng con chơi, cô giáo đều xe mà, cô cần chỗ .”
Đường Phi: “???”
Cô sững mất mấy giây, suýt nữa tức đến bốc khói cả đầu. Bế cô con gái nhỏ ngoan ngoãn đang ngậm ti giả quấy, Đường Phi bước khỏi phòng Tóc Xoăn nhỏ, hít sâu một quát xuống tầng , nơi Tần Lê đang họp video: “Tần Lê! Em chịu hết nổi con ! Ngày mai thuê gia sư cho nó, dù đắt cỡ nào em cũng đồng ý!”
Tần Lê tắt màn hình, bước lên cầu thang. Vừa đón lấy con gái từ tay vợ, : “Bây giờ dù là là quỷ, chẳng ai dám đến nhà chúng gia sư nữa .”
Đường Phi tức giận hầm hầm: “Vậy dạy cho con câu hỏi về cô giáo đó ! Em xuống nấu cơm!”
04.
Khi Tiểu Viên tròn hai tuổi, Tần Lê đang sofa xem tài liệu. Cô bé bò gần, vòng tay ôm cổ , kề sát tai thì thầm: “Ba ơi, ăn bánh hamburger, ba dẫn tụi con ăn ạ?”
Tần Lê đặt chiếc iPad sang một bên, bế cô con gái hai tuổi lên đặt đùi, khẽ hỏi: “Là con , là ?”
“Đương nhiên là hai ạ, con ngoan thế đòi . Con chỉ cùng thôi…” Cô bé nhỏ giọng trả lời, mặt mũi bình thản như đang chuyện thật.
Lúc , Tóc Xoăn nhỏ năm tuổi đang bài tập lầu. Nghe thấy em gái đang đổ tội cho , lập tức dựng tai lên, đặt b.út xuống, nháy mắt phi xuống tầng . Hai giây xuất hiện ở hiện trường, khoanh tay n.g.ự.c, nghiêm túc em gái hừ lạnh: “Anh gánh tội nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-biet-duoi-quy-nhung-tinh-phi-rat-cao/chuong-92.html.]
Tiểu Viên vội đưa đôi bàn tay mũm mĩm che miệng , vẻ vô tội, như thể “em chẳng gì cả ”.
Ngay đó, từ tầng vang lên một tiếng “BÙM!”, thứ gì đó nổ tung. Tiếp theo là tiếng hét thất thanh của Đường Phi: “Tần Tuấn!!!”
Nhóc Tóc Xoăn run lẩy bẩy, lập tức biến mất, chỉ vài giây , đeo sẵn ba lô nhỏ vai. Cậu nghiêm túc với Tần Lê: “Ba, con đợi ở Burger King nhé! Mẹ mà hỏi thì ba giúp con, ân cứu mạng con nhất định báo đáp, con đây!!”
Tần Lê còn kịp mở miệng, nhóc biến mất tăm.
Thì ở lầu, Đường Phi đang dọn tủ quần áo của con trai thì phát hiện cả đống bùa chú hỏng mà luyện sai. Vì Tóc Xoăn nhỏ kiểm soát sức mạnh trong bùa, nên khi cô chạm một tấm, một vụ nổ dữ dội liền xảy , nổ tung cả một bên tủ áo.
Đường Phi mới uốn tóc buổi sáng, giờ đây cả đầu xoăn tít như sét đ.á.n.h, mặt mày đen thui như than.
Đường Phi: “…”
Cô xuống tầng, đảo mắt khắp phòng khách, mặt đen như mực, lạnh giọng hỏi: “Thằng nhóc ?”
Cô con gái nhỏ trong lòng Tần Lê định mách thì nhanh tay bịt miệng con , nghiêm nghị đáp: “Có sứ giả từ Địa phủ tới, cần mượn sức của Xoăn Xoăn để tu sửa một chỗ nứt trong kết giới. Vừa mới xong.”
“Cái thằng nhóc ranh , đợi nó về xem em xử lý nó thế nào.” Đường Phi xắn tay áo nghiến răng , xong thì lên lầu rửa mặt.
Đợi Đường Phi phòng tắm, Tiểu Viên mới níu lấy hai tai của ba, nhỏ giọng hỏi: “Ba, ba giúp gạt nữa , như là ngoan nha.”
“Tức là con ăn Burger King hả?”
Tiểu Viên tròn mắt: “Muốn! Ba vạn tuế!”
Mười lăm phút , Tần Lê lấy cớ ngoài bàn công việc, dắt theo con gái cùng khỏi nhà. Đến Burger King ở phía tây thành phố, ông bố Tần Lê cùng hai đứa nhỏ dùng bùa biến hình, hiên ngang cạnh cửa sổ sát đất.
Hai đứa trẻ ôm hamburger ăn ngấu nghiến, còn Tần Lê chỉ , thỉnh thoảng đưa khăn giấy qua lau miệng cho chúng.
Anh khẽ nhỏ với Tóc Xoăn nhỏ: “Con trai, buổi tối nhớ ngủ sớm một chút, bớt nghịch .”
Tóc Xoăn nhỏ nhét que tôm chiên miệng nhỏ giọng : “Có ba ở đây, con sợ!”
Tần Lê ho nhẹ một tiếng, : “Lần mà còn như thế nữa, ba cũng chắc thể giúp con che chắn .”
Tối hôm qua, mấy con quỷ Tóc Xoăn nhỏ “bắt hành hạ” lượt xếp hàng giường của Đường Phi để tố cáo. May mà Tần Lê khiến cô quá mệt nên mới ngủ say như c.h.ế.t, tỉnh dậy nổi. Nếu tối qua cô mà thức giấc, hôm nay m.ô.n.g của Tóc Xoăn nhỏ chắc chắn nở hoa , khỏi cần bàn cãi.
Tiểu Viên ăn đến miệng đầy dầu mỡ, ngẩng đầu ba, hỏi: “Ba ơi, con thấy ba hình như sợ ? Ba của các bạn con ở lớp chẳng ai sợ hết.”
Tần Lê đưa tay lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau sạch dầu quanh miệng con gái, nhỏ: “Chẳng lẽ con nghĩ con là một bình thường ?”
Tiểu Viên nghiêng đầu suy nghĩ, khẽ hỏi: “Mẹ khác với các khác ở chỗ nào ạ?”
Tóc Xoăn nhỏ nghiêm túc với em gái: “Tất nhiên là khác . Mẹ chúng dữ, là…”
Sắc mặt bé lập tức cứng đờ, giọng cũng chuyển hướng cực nhanh: “…Là tuyệt vời nhất thế giới!”
Tần Lê nhận ngay sự đổi trong giọng điệu của con trai, cần đầu cũng phía đang chuyện gì xảy . Anh bèn nghiêm mặt, trịnh trọng giảng giải cho con gái Tiểu Viên : “Mẹ con chỉ là nhất thế giới, mà còn vô cùng đáng yêu, xinh , thấu hiểu lòng . Mẹ bao giờ ba mất mặt ở bên ngoài, cũng bao giờ vặn tai ba giữa chỗ đông .”
Mặc dù hai cha con đều hiểu rằng, đến lúc khen nịnh cỡ nào cũng muộn , nhưng họ vẫn lựa chọn vùng vẫy trong tuyệt vọng, thể c.h.ế.t cho một chút.
Lời Tần Lê dứt, lưng vang lên giọng lạnh như băng của ai đó: “Đừng tưởng nịnh hót như là thể tránh hình phạt quỳ lên mì tôm!”
05.
Tiểu Viên là một cô bé thiếu cảm giác an , đến tận hai tuổi mới chịu ngủ riêng với ba .
Tối hôm trời đổ mưa giông, tiếng sấm vang dội cô bé hoảng sợ, chạy khỏi phòng chui ngay chăn của trai. Cô bé co rúm trong chăn, run bần bật, còn Tóc Xoăn nhỏ vì một “cục bông mềm mềm” bất ngờ chui chăn nên đ.á.n.h thức ngay.
Tóc Xoăn nhỏ dụi dụi mắt, đưa bàn tay nhỏ bé qua lớp chăn vỗ nhẹ lưng em gái, khẽ dỗ dành: “Đừng sợ, chỉ là sấm thôi.”
“Em sợ.” Giọng Tiểu Viên run rẩy vang lên từ trong chăn, cô bé co rúm : “Anh ơi, sợ ? Nếu sợ, thì ôm em một chút ?”
Tóc Xoăn nhỏ ôm lấy em gái, dỗ cô ngủ. Cậu bắt chước giọng của ba, nhẹ nhàng vỗ lưng em: “Viên Viên của chúng dũng cảm, sợ , ở đây .”
Tiểu Viên nép trong lòng , ngẩng đầu hỏi: “Anh ơi, sẽ bảo vệ em suốt đời chứ? Nếu em lấy chồng , vẫn sẽ bảo vệ em chứ?”
Tóc Xoăn nhỏ nghiêm túc gật đầu: “Tất nhiên ! Thằng nào dám đối xử tệ với em, đ.á.n.h c.h.ế.t nó!”
“Anh ơi, đừng hung dữ như . Ba đây là xã hội pháp trị hiện đại, suốt ngày hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c .”
Nghe em , ánh giận trong mắt Tóc Xoăn nhỏ dần lắng xuống. c** nh* giọng : “Được , hung nữa. Ngủ .”
“Anh ơi, kể chuyện cho Viên Viên ? Em chuyện tình của Thỏ Trắng và Sói Xám.”
Tóc Xoăn nhỏnhíu mày: “Thỏ Trắng gì chuyện tình yêu nào chứ.”
Tiểu Viên húc đầu nhẹ n.g.ự.c , ngước lên : “Có mà! Anh chính là Sói Xám, sẽ một cô Thỏ Trắng thích thôi!”
Tóc Xoăn nhỏ bật khẽ, hừ một tiếng: “Em ba , oai phong lẫm liệt bao, từ khi lấy thì nhát như chuột. Nên mới kết hôn , mãi mãi một trai oai hùng, minh thần võ!”
Tiểu Viên giơ ngón tay ngắn ngủn mũm mĩm chọc n.g.ự.c trai, đầu ngón tay phát một tia sáng trắng, lập tức ghi bộ cảnh trong một lá bùa. Cô bé giọng mềm mại: “Vậy em sẽ ghi nhé, khi lấy vợ, em sẽ phát đoạn trong lễ cưới cho chị Thỏ Trắng xem đó.”
Tóc Xoăn nhỏ hừ một tiếng khinh khỉnh, trong lòng nghĩ: Cậu mới cưới vợ , cả đời cũng .
Ngày hôm , Tóc Xoăn nhỏ phòng ba để lấy đồ. Khi ngang qua phòng đồ, thấy ba đang trò chuyện bên trong.
Đường Phi : “Tần Vạn Tam, xem năng lực tiên tri của Tiểu Viên ảnh hưởng gì đến con bé ? Em mệnh trời tiết lộ thiên cơ đều sẽ trời phạt. Anh mấy ông thầy bói xem, thì mù, thì tàn tật. Liệu Tiểu Viên như ?”
Tần Lê bình thản đáp: “Vạn vật chúng sinh đều do chư thần tạo , cái gọi là thiên phạt chẳng qua là để duy trì sự cân bằng giữa âm phủ và dương gian. Có trời phạt , chuyện đó do quyết định.”
Đường Phi mới yên tâm, khẽ thở : “Vậy thì . Hôm qua Tiểu Viên Tóc Xoăn nhỏ sẽ cưới một cô Thỏ Trắng. Anh xem, con dâu tương lai của chúng … là một con tinh thỏ trắng ?”
Ở ngoài cửa, Tóc Xoăn nhỏ đến đây, im lặng nên lời: “…” Từ hôm đó trở , âm thầm hạ quyết tâm, tập thói quen ăn thịt thỏ. Hừ, sẽ ngày, ăn sạch hết thảy thỏ đời!
….
Tóc Xoăn nhỏ lên lớp Một. Trong giờ sáng, trong đầu vẫn nghĩ đến “chuyện Thỏ Trắng”.
Đang giữa chừng, cô giáo chủ nhiệm dẫn một cô bé bước lớp, da trắng như tuyết, mặc váy hồng nhạt, đeo cặp sách nhỏ vai.
Cô giáo vẫy tay, học sinh cả lớp lập tức dừng . Cô mỉm giới thiệu: “Đây là bạn học mới của lớp chúng , tên là Đồ Du. Nào, các em hoan nghênh bạn mới nhé.”
Đám nhỏ trong lớp đồng loạt vỗ tay “bốp bốp bốp” chào mừng bạn mới đến lớp.
Cô giáo chỉ tay về chỗ trống cạnh Tóc Xoăn nhỏ, : “Đồ Du, em ở hàng thứ ba, cạnh cửa sổ nhé.”
Đồ Du đeo cặp nhỏ, bước đến chỗ cạnh Tóc Xoăn nhỏ. Cô bé đặt cặp xuống, mỉm đưa tay chào. Khi , hai lúm đồng tiền nhỏ hiện lên cùng hai chiếc răng thỏ trắng xinh xắn: “Chào bạn, tên là Đồ Du, bạn thể gọi là Đồ Đồ.”
Tóc Xoăn nhỏ cô bé, nhỏ giọng hỏi: “Cậu thích ăn thịt thỏ ?”
Đồ Du nghiêng đầu, nụ rạng rỡ: “Thỏ con đáng yêu thế, tất nhiên là thích ăn nha~”
Tóc Xoăn nhỏ nắm lấy tay cô bé, nghiêm túc : “Mình tên là Tần Tuấn. Từ hôm nay, chúng là bạn .” Nói xong, lấy từ ngăn bàn hai gói thịt thỏ cay chân , nhét tay Đồ Du: “Cho đấy, ăn thử thịt thỏ cay .”
Đồ Du ôm hai gói thịt thỏ, cảm động đến suýt : “Cậu thật sự, bạn với ?”
Tóc Xoăn nhỏ gật đầu nghiêm túc: “Ừ. Ai thích ăn thịt thỏ đều là bạn của tớ.”
Dưới âm phủ, Vương Xuyết Xuyết và Tần Quảng Vương đang rảnh rỗi, dùng kính Luân Hồi để xem tình hình của Tóc Xoăn nhỏ. Tần Quảng Vương lắc đầu cảm thán: “Trẻ con bây giờ, tình bạn gì mà lỏng lẻo quá ?”
Vương Xuyết Xuyết hề hề: “Anh Cả hiểu , đây mới gọi là tình bạn chân chính!~”
05.
Tiểu Viên năm tuổi, bắt đầu giống trai, suy nghĩ phản nghịch, thậm chí trêu chọc mấy con quỷ quanh nhà.
Đường Phi dạy con nghiêm. Hễ con sai là phê bình ngay, để Tần Lê – ông bố hiền lành nuông chiều quá mức.
Sau khi mắng, Tiểu Viên cả ngày chuyện, cũng chẳng chịu ăn, trông vô cùng giận dỗi.
Tối đến, Đường Phi gõ cửa phòng con, mang theo đồ ăn, định nhân tiện chuyện dỗ dành. khi mở cửa , phòng trống trơn.
Cô lập tức xuống tầng , chỉ thấy Tiểu Viên đang chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, nghiêng nghiêng, chui đầu tủ lạnh để ăn trái cây.
Bị Đường Phi bắt quả tang, Tiểu Viên vội vàng lau miệng, giả vờ ngây ngô: “Con, con ăn gì hết ạ.”
Đường Phi bế con phòng khách, vốn định xuống chuyện đàng hoàng, nhưng Tiểu Viên chủ động mở miệng : “Mẹ, con cảm thấy, chúng cần chuyện một chút.”
Đường Phi gật đầu: “Ừ, cũng nghĩ .”
Tiểu Viên giơ đôi tay mũm mĩm lên, nhỏ giọng : “Con là con nít, cho nên con ạ?”
Đường Phi bật , dịu dàng “ừm” một tiếng.
Tiểu Viên dùng hai bàn tay nhỏ úp lên n.g.ự.c , giọng mềm mại: “Mẹ ơi, con con sai . thể dịu dàng với con hơn một chút ? Mẹ , hôm nay mắng con, tim con đau lắm, đau giống như cục băng đập tim con đó.”
Đường Phi: “…”
Nghe con gái bằng giọng nghiêm túc mà non nớt như , mắt cô chợt ươn ướt. Lúc cô mới thật sự nhận , con gái khác con trai, tâm hồn con gái mảnh mai và nhạy cảm hơn nhiều.
Cô nhịn nước mắt, ôm con gái lòng, thì thầm: “Xin , từ nay sẽ còn mắng con dữ như nữa. con cũng hứa với , tùy tiện bắt nạt mấy con quỷ dễ thương ngoài đường nhé, ?”
Tiểu Viên chụp lấy ngón út tròn mũm của , móc ngón út : “Được ạ, thề móc ngón, treo cổ, một trăm năm đổi ý!”
“Ừ, đổi, một nghìn năm cũng đổi.”