Ta có thể nghe thấy tiếng lòng của phu quân - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-29 18:19:13
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạo ngay cả tâm niệm trong lòng, Hứa Thần cũng thể khống chế .
Chàng : “Có những chuyện thì nhỏ, nhưng phía là cả một nước cờ dài. Không nhận, mà là thứ còn ở phía .”
Nói xong ho một tiếng, thậm chí còn ho m.á.u.
Ta lo lắng : “Ôi, đáng lẽ nên lập quẻ mới .”
Sau thời gian Hứa Thần chỉ dạy, cũng nhận quẻ bói gây tổn hại lớn cho .
Nói nhẹ thì, việc chỉ là đổi mệnh của vị tiểu tướng quân .
nặng hơn, thậm chí thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả quốc gia.
Xoài chuaa
Dù là , nhưng chuyện vẫn gây ảnh hưởng cực lớn đến .
Từ đổi bố cục phong thủy đó, bệnh tình của vốn định hơn một chút. e là sẽ khó xoay xở.
Hứa Thần lau vết m.á.u nơi khóe miệng, : “Không , ván cược đáng để đ.á.n.h đổi.”
Đỡ nghỉ, khi uống t.h.u.ố.c xong, tìm Vương đại phu hỏi: “Vương đại phu, những vị bằng hữu của ngài khi nào mới tới ?”
Vương đại phu : “Họ ở khắp nam bắc, nhiều nơi để hành y, thậm chí lui về ở ẩn. Cô cứ kiên nhẫn chờ thêm chút nữa, tính theo lộ trình thì chắc cũng sắp tới .”
Trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Nửa tháng , Vương đại phu dẫn theo ba đến nhà .
“Vị là Thượng Quan Chiêu, biệt hiệu Cửu Châm , là bằng hữu của khi còn ở Lạc Dương. Y thuật châm cứu của ông còn cao minh hơn nhiều.”
Thượng Quan Chiêu khẽ gật đầu chào chúng .
Vương đại phu sang bên trái, : “Đây là Âu Dương Bình, nhiều đời sống ở Chung Nam Sơn. Về d.ư.ợ.c lý và cách dùng t.h.u.ố.c, lão phu từng thấy ai hiểu tường tận như ông .”
Âu Dương Bình mỉm : “Tiền bối quá lời .
Vương đại phu bước đến ngoài cùng bên , giới thiệu: “Đây là Tư Mã Nguyên, đạo hiệu Đạo Dẫn tán nhân, là danh sĩ tiếng ở vùng Giang Nam. Ông đặc biệt giỏi điều dưỡng thể, võ công cũng cao cường.”
chắp tay : “Đỗ Xảo Vân xin đa tạ các vị quản đường xa vạn dặm đến đây xem bệnh cho phu quân của .”
Hứa Thần cũng lượt chào hỏi từng : “Mọi việc xin phiền các vị.”
Trong phòng, ba cùng bắt mạch chẩn bệnh.
Thượng Quan Chiêu đặt ba ngón tay lên mạch, nhắm mắt lặng im .
Một lát ông : “Mạch tượng lơ lửng, thoạt vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực gốc. Cần dùng kim châm bằng vàng châm các huyệt, để khóa phần khí đang tán .”
Vương đại phu gật đầu: “Thượng Quan và nghĩ giống . Trước đó chẩn âm dương trong mất cân bằng, dầu đèn gần cạn . Nếu thể dùng châm pháp để giữ sinh khí, thì gì hơn.”
Âu Dương Bình bước lên, xem rêu lưỡi, quan sát vài chỗ cơ thể : “Nguyên dương tán loạn, ngũ tạng đều lạnh. Trước hết dùng thang t.h.u.ố.c Hồi Dương Cứu Nghịch nền, phối thêm nhân sâm rừng trăm năm, cần t.ử thạch để trấn định tâm thần. Khi định căn cơ, dùng nhung hươu, mai rùa các loại để bồi bổ tủy cốt.”
Vương đại phu : “Hay lắm. Những vị t.h.u.ố.c cần dùng tiệm t.h.u.ố.c của đều . Việc phối t.h.u.ố.c cụ thể cứ để Âu Dương lão đảm nhiệm. Bệnh tình của Hứa hiểu rõ nhất, phần t.h.u.ố.c dẫn để điều chế.”
Tư Mã Nguyên quan sát sắc mặt của Hứa Thần : “Ta một bộ Quy Nguyên Đạo Dẫn Thuật, tổng cộng mười hai thức, chuyên dùng để thu liễm thần khí, cố thủ đan điền. Đợi khi ngươi khá hơn một chút, chúng sẽ bắt đầu luyện tập.”
Hứa Thần gật đầu: “Đa tạ các vị.”
Dưới sự hợp sức của mấy , tình trạng của Hứa Thần quả nhiên dần khá lên.
Ta sắc mặt dần hồng hào trở , cảm thấy tâm trạng cũng vui hẳn lên.
Một tháng , Hứa Thần nhờ mua giúp ít giấy Tuyên.
Trong phòng.
Vương đại phu khẽ thở dài: “Không giữ nữa .”
Âu Dương Bình lắc đầu: “Chứng trạng của Hứa Thần, nay từng .”
Hứa Thần : “Các vị tận lực. Hứa Thần vốn là kẻ sớm muộn cũng bước qua Quỷ Môn Quan. Chỉ xin các vị đừng thực tình với phu nhân của .”
Vương đại phu y: “Ngươi còn giấu đến bao giờ?”
Y sáng sủa: “Giấu đến lúc giấu nổi nữa .”
7.
Giữa mùa hạ, mấy vị đại phu lượt cáo từ về.
Hứa Thần đáp lễ, tặng mỗi một quẻ bói, còn đưa tiền khám bệnh cho họ, nhưng họ đều từ chối nhận.
Ta : “Đều là những cả.”
Hứa Thần đáp: “Phải .”
Mùa hạ oi bức, trời ngày càng nóng hơn.
Hứa Thần ngủ đến nửa đêm thì bỗng tỉnh giấc, sân ngước bầu trời để quan sát .
Chàng gọi dậy: “Xảo Vân, mau thu dọn đồ đạc, chúng rời .”
Ta mơ màng mở mắt hỏi: “Đi ?”
Trong lòng nghĩ: “Sao Huỳnh Hoặc đỏ rực, Thần mờ tối. Ta gieo một quẻ, quẻ hiện là ‘Ly vi Hỏa’.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-co-the-nghe-thay-tieng-long-cua-phu-quan/4.html.]
“Trời đất sắp xảy đại hạn, giếng sẽ cạn, sông ngòi nứt khô. Ta ngờ nguyên nhân bắt đầu từ nơi .”
Ta hỏi: “Nguyên nhân gì cơ?”
Chàng trả lời, chỉ tiếp tục .
“Theo quẻ, gió Tốn sẽ dẫn đường, nước Khảm sẽ che dấu tung tích. Chúng về hướng Đông Nam.”
Ta : “Có nên báo cho bà con trong làng ?”
Chàng chậm rãi lắc đầu: “Không thể ầm lên. Nếu chuyện lớn , chúng sẽ rời .”
Ta do dự: “ nếu đại hạn xảy thì sẽ nhiều c.h.ế.t. Lão Lưu, bác thợ đá, Chu cô nương…họ đều là những .”
Hứa Thần vốn luôn đặt nhân nghĩa lên đầu, mà đầu tiên kiên quyết như thế: “Nếu ai cũng rời thì cuối cùng sẽ chẳng ai . Xảo Vân, hãy để ích kỷ một .”
Ta cúi đầu : “Vậy để một bức thư cho họ… chắc chứ?”
Hứa Thần thở dài nặng nề: “Nàng mài mực giúp .”
Nhân lúc trời còn tối, đem đồ đạc chất hết lên xe lừa.
Có vài món thích, nhưng thật sự thể mang theo nữa.
Hứa Thần xe lừa, trông như đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng thật là đang âm thầm tính toán con đường chúng .
“Giờ lành đến, lên đường thôi.”
Chiếc xe lừa chở hai chúng rời khỏi nơi quen thuộc .
Hứa Thần gần như hề nghỉ ngơi, cứ mỗi hai canh giờ gieo một quẻ bói.
Ta bèn hỏi vì .
Chàng : “Nếu chúng lặng lẽ rời , để gì, thì sẽ . để thư, một khi tin lan , quan phủ ắt sẽ trị tội chúng vì tung lời thất thiệt lòng hoang mang.”
“Nếu chuyện còn thổi phồng thêm, hậu quả nghiêm trọng đến mức cũng dám nghĩ tới.”
Ta áy náy : “Đều là của .”
Hứa Thần khẽ : “Không . Nếu bản , nàng thể khuyên chứ. Đây là quyết định của cả hai chúng , chỉ sẽ bao nhiêu nhờ mà kịp rời .”
Chuyến của chúng kéo dài qua mấy châu liền, mà trận đại hạn quả đúng như lời Hứa Thần .
Trận đại hạn năm Càn Nguyên, sử quan ghi chép rằng: “Nắng nóng đến mức kim loại cũng như nung chảy, đá như chảy ; sông cạn, giếng khô.”
Hạn hán kéo dài đến nay hơn một năm.
Khu vực Biện Châu, Tống Châu, Từ Châu: sông ngòi cạn khô, ruộng đồng nứt nẻ, còn nối tiếp nạn châu chấu.
Các nơi như Ngụy Châu, Bối Châu, Tương Châu hạn hán nghiêm trọng, cuộc sống dân chúng khốn đốn.
Ngay cả kinh thành cũng ảnh hưởng. Nếu nhờ các kho lương lớn và hệ thống vận hà tiếp tế, e rằng cũng khó chống đỡ.
Chỉ vùng Giang Nam đạo, Sơn Nam Đông đạo và phía đông nam Kiếm Nam đạo nhờ sông ngòi chằng chịt, hồ đầm dày đặc nên hạn hán khá nhẹ.
Còn Thương Hà Xuyên nơi và phu quân đang sống, nhờ địa hình đặc biệt và nguồn nước ngầm dồi dào, trở thành một chốn bình yên tách biệt với thế gian.
Con heo con năm nào bây giờ đẻ nhiều heo con, những con heo con lớn thành heo lớn, tiếp tục sinh heo con khác.
thể vui nổi.
Thứ nhất là bệnh tình của phu quân bắt đầu nặng hơn, uống theo đơn t.h.u.ố.c mà Vương đại phu và các vị kê đó cũng còn tác dụng nữa.
Thứ hai là những làng năm xưa, cũng họ rốt cuộc rời khỏi vùng đó .
Nghĩ thì chắc cũng khó. Đợt hạn hán kéo dài mấy trăm, gần ngàn dặm, nếu phu quân luôn bảo tiếp tục lên đường, e rằng chúng cũng thoát khỏi vùng nạn.
Phu quân : “Nàng vẫn còn lo cho họ ?”
Ta gật đầu: “Hạn hán nghiêm trọng đến mức , thật đáng sợ.”
Phu quân đó : “Đối với chúng , chuyện nguy hiểm hơn còn sắp xảy .”
Ta chớp mắt, thấy tiếng lòng của : “Năm mất mùa… sẽ sinh chiến tranh, loạn lạc.”
Nửa tháng , một đội quân gọi là Hôi Sam quân xuất hiện.
Thủ lĩnh của họ là Trương Khuê, là một hiệu úy của quân trấn thủ Hà Bắc. Vì cấp bớt xén lương thực của binh lính, khiến thuộc hạ đói khổ chịu nổi, nên ông tức giận g.i.ế.c quan nổi dậy.
Sau đó xuất hiện một giáo phái tên Huyền Nha Đạo, thu nhận nhiều tín đồ, rao giảng rằng: “Mặt trời đen treo giữa trời, quạ đen nuốt mặt trời, tận thế đến.”
Loạn … cả thiên hạ đều loạn cả .
Mỗi những tin tức truyền từ bên ngoài tới, đều lo đến thắt cả tim.
Lúc thì tin Hôi Sam quân đ.á.n.h hạ một châu nào đó, lúc Huyền Nha đạo g.i.ế.c c.h.ế.t vị quan lớn nào đó.
Trong lòng bất an, liền bói liền mấy quẻ, nhưng quẻ nào cũng là điềm dữ.
Ta : “Phu quân, chúng dọn thôi. Cứ thế mãi, sớm muộn gì quân loạn cũng đ.á.n.h tới đây.”
Chàng hỏi: “Nàng nghĩ sẽ ?”
Ta suy nghĩ thật kỹ, nhưng dường như đúng là chẳng nơi nào thích hợp để cả.
Khắp một vùng rộng lớn đều đang chịu hạn hán, thậm chí xảy cảnh ăn thịt .