Ta Dựa Bãi Lạn Cứu Vớt Toàn Tông Môn - Chương 157: Chúng Ta Là Số Một
Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:47:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười mấy viên đan d.ư.ợ.c tròn vo rơi lòng bàn tay, còn nóng hổi, Diệp Kiều chạy thẳng đến đài thi đấu, nhét bộ đan d.ư.ợ.c cho Tiết Dư, miệng lẩm bẩm: “Ăn nhiều một chút, đừng để biến thành kẻ ngốc thật đấy.”
Bổ Thần Đan ngửi thấy thoải mái, trong lòng Tiết Dư chất đầy đan d.ư.ợ.c, khi tê liệt ăn hết bộ, lúc ch.óp tai rốt cuộc cũng còn rỉ m.á.u nữa.
Thấy trạng thái của Tiết Dư khôi phục đôi chút, Bích Thủy Tông bên cạnh cũng luyện đan xong, đầu óc còn đang choáng váng, khỏi chút hâm mộ.
Diệp Kiều thấy vẫn còn dư, dứt khoát ném qua: “Các ngươi ăn xong nhớ trả linh thực trong đan d.ư.ợ.c cho .”
Tư Diệu Ngôn ngẩn , ít nhiều chút thụ sủng nhược kinh: “Ừm… , thôi. Cảm ơn, chúng sẽ trả cho ngươi.”
Miểu Miểu cũng vui mừng khôn xiết: “Trên đời vẫn còn nhiều a!”
Mộc Trọng Hi ngáp một cái, thấy hành động của cô thì khó hiểu: “Tiểu sư . Muội cho bọn họ đan d.ư.ợ.c gì. Đám Đan tu bọn họ tâm đen lắm, chẳng thiếu đan d.ư.ợ.c.”
Đan d.ư.ợ.c của Bích Thủy Tông cái nào cái nấy đều đắt c.ắ.t c.ổ! Các tông khác đều bất mãn với cái giá trời của bọn họ từ lâu . ngặt nỗi Đan tu ở tu chân giới thực sự quá ít, giá cả chỉ tăng chứ giảm.
Diệp Kiều thấp giọng trả lời: “Linh thực dùng để luyện đan là ‘vặt’ của tông bọn họ đấy.”
Cái là nên vuốt ve an ủi một chút ? Hơn nữa đến lúc đó Bích Thủy Tông rõ chân tướng còn mang tâm trạng cảm kích, tặng cho bọn họ một phần linh thực mới, tuyệt vời ông mặt trời.
Trong lúc đó, mấy trưởng lão Đan tu thôi cô mấy , thật lòng, đan d.ư.ợ.c trong tay Diệp Kiều linh khí cũng đậm, đáng tiếc cô là Đan tu tham gia thi đấu. Bọn họ cách nào quang minh chính đại mà biển thủ .
Sớm thế để cô tham gia thi đấu ! Quy tắc là cái rắm gì, vốn dĩ quy tắc sinh là để sửa đổi mà.
Dù quy tắc Đại Bỉ năm nay Trường Minh Tông sửa đổi còn ít ?
Tư Diệu Ngôn mang tâm trạng phức tạp, nuốt viên đan d.ư.ợ.c cô luyện xuống, đó kinh ngạc nhướng mày.
“Đan d.ư.ợ.c của cô là Cực phẩm.”
Tông chủ Bích Thủy Tông vốn đang ghen ăn tức ở với Trường Minh Tông, thấy lời , thần sắc chấn động: “Cô luyện bán thành phẩm?”
“Không bán thành phẩm. Ý của là, Cực phẩm. Hiệu quả của cô … khả năng cả Cực phẩm.” Tư Diệu Ngôn bổ sung một câu: “Hẳn là thuộc cấp độ Bán bộ Thiên phẩm.”
Tuy khoa trương như Tiết Dư, nhưng cô mới Kim Đan trung kỳ, thấp hơn Tiết Dư một cảnh giới a, thế mà một đ.á.n.h mười hai viên.
Đây là khái niệm gì chứ.
“…”
Trái tim Tông chủ Bích Thủy Tông đ.â.m hai mũi tên lạnh lẽo, lạnh thấu tim gan, ông phất tay áo, tức giận đến mức bỏ về ngay tại chỗ.
Mất mặt.
Một cái Thiên phẩm đan d.ư.ợ.c, một cái cả Cực phẩm là Bán bộ Thiên phẩm.
Trường Minh Tông các ngươi trâu bò như thế lên trời luôn .
Tiết Dư từ đài thi đấu xuống, trong lúc chờ đợi đ.á.n.h giá xếp hạng, cha nhiệt tình tới, gương mặt vốn nghiêm nghị nở một nụ , Tiết Dư…
Nói thật, dọa giật .
Tiết gia vốn nổi tiếng là khắc nghiệt nghiêm túc, đúng hơn là Bát Đại Gia đều cùng một cái nết, những thế gia cổ hủ và phong kiến.
Khóe môi Tiết Dư giật giật: “Cha.”
“Con thắng .”
Tiết gia chủ vỗ vỗ vai , giọng mang theo vài phần ý : “Làm lắm.” Thật sự ông nở mày nở mặt a.
Vòng cá nhân chỉ tu sĩ trong trường thi, mà cơ bản là cả tu chân giới đều đang xem, thể con mắt bao luyện Thiên phẩm, điều càng khẳng định địa vị nhất thế gia Đan tu của Tiết gia.
Diệp Kiều phía , đang cùng Mộc Trọng Hi nhàm chán chơi oẳn tù tì.
“Ngươi chính là Diệp Kiều nhỉ, đa tạ ngươi nha.” Tiết gia chủ khen ngợi con trai xong, nhiệt tình dạt dào vỗ vai Diệp Kiều.
Thật ông cũng khá ngạc nhiên. Tính cách con trai , ông vẫn hiểu rõ.
Tính cách Tiết Dư qua thì vẻ dễ chung sống nhất, nhưng thực tế ít nhiều cũng dính chút sự xa cách cơ bản của con cháu đại thế gia đối với khác, ngờ đến Trường Minh Tông thể kết giao với nhiều thiên tài bạn như .
Tiết gia chủ kéo Tiết Dư, tiếp tục nhồi nhét tư tưởng của cho : “Chính là nên kết giao nhiều với thiên tài, Trường Minh Tông tuy hợp với con, nhưng thiên tài đúng là nhiều thật, ngờ con như , tiếng động mà giành hạng nhất.”
Tiết Dư chỉ qua loa gật đầu.
Cha và cha của Minh Huyền quả nhiên đều thực dụng như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dua-bai-lan-cuu-vot-toan-tong-mon/chuong-157-chung-ta-la-so-mot.html.]
Trong lúc hai chuyện, kết quả phán quyết , Tiết Dư danh xứng với thực hạng nhất, hạng hai là Tư Diệu Ngôn, hạng ba Liễu Uẩn, cứ thế xếp xuống.
Sau khi trận đấu cuối cùng của Đan tu kết thúc, bầu khí dần leo lên đỉnh điểm, đài đều là tiếng xì xào bàn tán, vòng cá nhân bộ tính điểm xếp hạng truyền. Cộng với vòng đồng đội, Trường Minh Tông danh xứng với thực hạng Nhất.
Diệp Kiều đang trong trạng thái lơ mơ, cho đến khi bên ngoài trường thi fan của Trường Minh Tông lấy hết can đảm, hét lớn một câu.
“Chúng là một.”
“Tỉnh các ngươi! Chúng là một.”
Những cánh hoa chuẩn từ sớm rợp trời dậy đất rải xuống bọn họ, dày đặc một lớp lớn, hiện trường trở nên hỗn loạn, những phản ứng kịp hoa nện cho tối tăm mặt mũi, Sở Hành Chi bên cạnh xui xẻo vạ lây thầm mắng một tiếng "đậu má".
Trường Minh Tông các ngươi ăn mừng thì cứ ăn mừng, nó tại còn vạ lây sang bọn họ.
Hạng nhất cũng của bọn họ!
Chỉ thế giới nơi các truyền khác thương là thành, những truyền chạy kịp trực tiếp fan của Trường Minh Tông vây quanh, hiện trường rơi một mảnh hỗn loạn, kèm theo tiếng c.h.ử.i thề của các truyền khác.
Đáng ghét a, thua tức lắm , còn của Trường Minh Tông vây , ai suy nghĩ đến cảm nhận của bọn họ ?
Có quá nhiều truyền tham gia Đại Bỉ , trăm năm một , nhưng thể giành hạng nhất chỉ một tông.
Và , là dựa chính bản bọn họ giành hạng nhất.
Cả Diệp Kiều chìm trong những cánh hoa thơm ngát, cô chút ngẩn ngơ.
Mạch suy nghĩ thậm chí còn lệch lạc một cách quỷ dị.
Rốt cuộc bọn họ lấy mà chuẩn nhiều cánh hoa thế ?
Vị trí Tần Phạn Phạn đủ cao, các fan khác với tới ông, cũng dám mạo phạm Tông chủ, nhưng kẻ to gan ném một nắm cánh hoa về phía ông, Tần Phạn Phạn hắt một cái.
“Lão Đoạn, chúng thắng ?”
Đoạn Dự: “Thắng .”
Triệu trưởng lão như tỉnh mộng: “Nhanh nhanh nhanh, mau bảo đám trẻ đó ngoài, ồn ào náo động như , còn thể thống gì!” Đều là thắng Đại Bỉ , thiếu chín chắn như thế.
Ông xong, Tần Phạn Phạn cũng ý thức việc ảnh hưởng đến truyền các tông khác, ông xuống đài định bảo các tu sĩ bình tĩnh chút.
Kết quả ngờ ông khá hoan nghênh, fan Trường Minh Tông thấy ông xuống, lập tức nhiệt tình một câu ‘Phạn Phạn’ hai câu ‘Phạn Phạn’, tâng bốc cái gì mà ‘Trường Minh Tông ngài thật tuyệt vời!’, ‘Chỉ ngài mới dạy dỗ năm thiên tài ’.
Tần Phạn Phạn tâng bốc đến quên hết trời đất, ngay cả việc vốn định gì cũng quên béng mất.
Triệu trưởng lão đỡ trán.
Đoạn Dự vỗ tay: “Thôi thôi, cứ để bọn nó quậy , chúng thắng mà.” Bao nhiêu năm mới thắng một , vui vẻ một chút thì .
Diệp Kiều, công thần lớn nhất, Minh Huyền kéo kéo.
“Chúng là một.” Mắt cong lên: “Mau thôi, mau thôi. Đi ăn mừng.”
Y phục Trường Minh Tông độ nhận diện cao nhất, năm mỗi đều giày vò ở các mức độ khác , trong lòng nhét đầy các loại quà tặng, Diệp Kiều thì còn đỡ, cô là con gái, ai động tay động chân với cô.
Mấy sư khác thì t.h.ả.m , trong quá trình nhận quà còn né tránh các loại ôm ấp yêu thương.
Nữ tu ở tu chân giới, đều quá phóng khoáng a.
Sở Hành Chi Trường Minh Tông vây quanh, nhỏ giọng "xì" một cái: “Có gì ghê gớm .”
Không chỉ là hạng nhất thôi .
Đại Bỉ trăm năm một , ai là giành hạng nhất, nhưng thứ hạng chỉ một tông, Tống Hàn Thanh cảnh tượng náo nhiệt, cảm xúc trong đáy mắt khó phân biệt, im lặng .
Thực tế thì sự náo nhiệt cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Mấy fan nam nhiệt tình dạt dào: “Hàn Thanh ca ca! Không ! Trong lòng chúng , mãi mãi là một.”
“Moa moa moa moa moa moa đa.”
Mặt Tống Hàn Thanh đen sì, đầu , bao nhiêu cảm xúc thương xuân bi thu đều tan biến sạch.
Mấy truyền khác thấy thế thì điên cuồng nín ở bên cạnh.