Đối với truyền nhân di sản phi vật thể, phía chính thức yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt. Ngoài việc đến Bắc Kinh tham gia khảo hạch, tổ chuyên gia của ban tổ chức còn tiến hành khảo sát thực địa, đ.á.n.h giá diện từ nhiều phương diện khác .
Để đảm bảo công bằng, dù quá trình khảo hạch công khai với bên ngoài, nhưng bộ đều tổ phim ghi hình , lưu trữ để kiểm tra . Đồng thời, khi một hạng mục khảo hạch, các ứng viên khác trong cùng khách sạn cũng thể đến xem, đóng vai trò giám sát.
Mỗi hạng mục sẽ do một nhóm chuyên gia riêng phụ trách, khi chấm điểm, ứng viên nhận hơn một nửa phiếu đồng ý mới thể bước vòng tiếp theo.
Hà Phương Đạt ghế, thò đầu quanh. Anh là một trong những ứng viên , truyền nhân nghệ thuật cắt giấy. Trùng hợp là khảo hạch khá sớm, sang ngày thứ hai thành xong.
Thời gian phía chính thức cho là hai tuần, khi khảo hạch xong cũng tự ý rời , nếu ngoài nhân viên kèm vì lý do bảo mật. Dù hiểu gì cần giữ bí mật, nhưng Hà Phương Đạt vẫn ngoan ngoãn theo, coi như ăn ở miễn phí trong khách sạn lớn.
Ban đầu tưởng sẽ rảnh rỗi, nhưng nhanh ch.óng tìm việc — “khán giả đại chúng”. Không giám khảo, chỉ là xem, quan sát quá trình khảo hạch của khác, tuyệt đối giữ im lặng, gây ảnh hưởng.
Mấy hôm một buổi đàn cổ cầm, đầu thấy loại nhạc cụ , mới “cầm” trong “cầm kỳ thi họa” là thế nào. Nghe hiểu lắm, nhưng âm thanh êm dịu khiến tâm trạng bình tĩnh, tối ngủ cũng ngon hơn.
Hôm xem một đoạn Côn khúc, suýt nữa vỗ tay khen . Xem trực tiếp khác hẳn qua điện thoại. Hôm qua thì xem gốm, suýt ngủ gật.
Chớp mắt qua mười ngày từ lúc khảo hạch xong, mỗi ngày xem một buổi, Hà Phương Đạt thấy thú vị, mở mang ít. Hôm nay đến từ sớm — buổi thể nếm thử món ăn.
Buổi khảo hạch “Lạc gia thái” , chờ lâu. Không chỉ vì ăn, mà còn vì… hóng chuyện.
“Lão Hà, đến sớm .” Một quen — truyền nhân điêu khắc gỗ — vỗ vai . Hai cùng “khán giả” nhiều buổi.
“Nghe tin gì ?” hạ giọng. Nghe ban tổ chức cố tình xếp hai cuối, khảo hạch xong là cho về ngay, tránh xảy xung đột.
Trong hơn bốn mươi ứng viên, hai nổi bật nhất. Cùng một truyền thừa, khác họ, khác tuổi, đặc biệt là cô gái trẻ quá trẻ, còn ông lão thì lúc nào cũng mặt mày khó chịu.
Thông tin của La Dung “đào” : chủ và bếp trưởng nhà hàng cao cấp Lương Vương Phủ. Còn cô gái trẻ thì chẳng ai nhà hàng ở .
chỉ cần tên “Lạc gia thái” cộng với họ “Lạc” cũng đủ để tưởng tượng một câu chuyện tranh giành truyền thừa đầy kịch tính — hậu duệ chính thống đối đầu t.ử ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-213-co-che-khao-hach.html.]
Đa đều cho rằng ông lão thắng chắc. Dù thì “gừng càng già càng cay”, lớn tuổi kinh nghiệm hơn nhiều.
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Hà Phương Đạt linh cảm khác. Hôm họp đầu tiên, cạnh Lạc Anh, thấy La Dung đối diện hậm hực, còn cô thì phớt lờ.
Đó né tránh vì sợ, mà là thật sự để mắt.
Hơn nữa, nếu vượt qua vòng xét duyệt đầu tiên, thì chắc chắn cô thực lực để ngang hàng, thể chỉ xét theo tuổi.
“Không hôm nay thi kiểu gì nhỉ?” Hà Phương Đạt hỏi. Làm một món cả bàn?
Người lắc đầu, mỗi một kiểu, do ban tổ chức quyết định.
Không gian im lặng. Khác với những buổi , hôm nay hai dãy bàn bếp dài, khán giả xa nhưng thể xem cận cảnh qua màn hình.
“Hình như khu xây riêng cho ẩm thực, còn yêu cầu bếp đất.” thì thầm.
“Đến .” Hà Phương Đạt thấy hai bước , mặc đồng phục đầu bếp trắng, lập tức thu hút ánh .
Hai ở hai đầu bếp đối diện, khí căng như dây đàn. Đây là… thi cùng lúc?
Nghe để đảm bảo công bằng, ban tổ chức sắp xếp thi chung, ai hơn ai kém là rõ.
Hà Phương Đạt mở máy tính bảng xem livestream nội bộ, chọn góc của Lạc Anh, còn bên cạnh xem phía La Dung để tiện so sánh.
Ngay lúc đó, thực đơn của hai bên hiển thị.