Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong, tiểu hoàng đế đập bàn:
“Hầu phủ Hoài Ninh thật to gan!”
“Cô Lạc là nhất phẩm nữ quan, con trai thứ của họ tư cách gì?”
Người đàn ông áo đen bên cạnh lạnh giọng:
“Không tài đức, cũng dám mơ tưởng.”
Hoàng đế sang Lạc Anh:
“Cô thấy thế nào? Nếu cô xuất giá, cứ , trẫm và hoàng hậu sẽ chuẩn của hồi môn.”
Trong cung, nữ quan thể kết hôn. Không ít nhắm họ để leo cao.
Lạc Anh bình tĩnh đặt muỗng xuống:
“Ý của lão phu nhân, thần dám nhận. Thần ở trong cung thầy, bạn, học trò, chuyên tâm ẩm thực là đủ. Thần ý định thành .”
Một câu , chặn hết lời mai mối về .
Bữa tiệc cua vì mà mất phần nào hứng thú, nhưng vẫn ăn sạch.
Cảnh mộng chuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-245-khong-co-y-dinh-thanh-than.html.]
Sân nhà Lạc Anh, cây táo trĩu quả.
Ánh hoàng hôn nhàn nhạt.
Một bóng lặng lẽ xuất hiện.
“Sao giờ đến?” Lạc Anh hỏi.
“Không gì… quên trả khăn cho cô.”
Người đàn ông đưa một chiếc khăn lụa.
Ánh trăng rơi xuống vai nàng, mỏng như sương.
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Hai gốc táo.
Anh hái hai quả, đưa một cho nàng, một quả đưa lên miệng.
“Táo năm nay ngọt.”
“Táo để càng lâu càng ngọt. Năm , năm nữa… sẽ còn ngọt hơn.”
Gió lay cành, lá xào xạc.
Trong tay áo rộng, ngón tay đàn ông siết c.h.ặ.t.
Những lời … như hết.