Một vò Phật nhảy tường mở nắp, là hương thơm lan xa mười dặm cũng quá.
Mùi thơm đậm đà lan từ hậu bếp khắp Lạc Gia Lâu, khiến thực khách trong quán yên, ai nấy đều tò mò bên trong đang nấu món gì.
“Phục vụ ơi, hôm nay quán món mới ? Hay là bàn nào gọi món gì mà thơm ? Bao nhiêu tiền tụi cũng gọi một phần!”
“Bọn cũng , cũng cho một phần!”
“Gọi món nhanh lên, đói chịu nổi , món signature mỗi loại một cái!”
Tiếng gọi món dồn dập vang lên.
Rõ ràng mới 10 giờ sáng, đến giờ trưa, nhưng ai bước cũng thấy đói cồn cào.
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Đến khi mùi thơm là món mới đang thử nghiệm, bán ngoài, cả đại sảnh lập tức vang lên tiếng than thở.
“Họ thử xong ? Còn nước dùng cho nếm một miếng cũng mà!”
“ đó, món gì ? Bao giờ mới trong menu?”
“Phật nhảy tường? Trời ơi, đúng là thơm thật!”
“Chị ơi, cho tụi em mỗi một muỗng thôi cũng !”
Nhân viên vây hỏi đến khổ.
Thực ai trong quán cũng chia một ít, nhưng chia cho mấy chục thì mỗi chỉ nửa bát nhỏ.
Giờ cái vò lớn cũng chỉ còn một lớp nước mỏng đáy, ông An còn để dành buổi chiều chan cơm, ai dám đụng.
“Thật sự hết ạ, tụi em thử món giờ mở cửa, cả quán mấy chục ăn hết luôn …”
Nhân viên bất lực giải thích.
Họ cũng ăn — nửa bát nhỏ thôi mà, ngon đến mức bây giờ vẫn còn dư vị.
Chỉ mong bà chủ tiếp tục thử món, nhân viên như họ còn ăn miễn phí.
“Gì cơ? Mấy cũng ăn? Quán còn tuyển ? xin !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-248-phat-nhay-tuong.html.]
“Có tuyển lễ tân ? Giữ cửa cũng !”
Biết nhân viên ăn thử, thực khách lập tức chuyển sang hỏi xin việc ngay tại chỗ.
Sau khi Phật nhảy tường còn thử thêm mới lên menu, nhiều dù món bàn nhưng ăn cũng thấy trọn vẹn.
Vừa ăn tưởng tượng hương vị.
Ở bàn gần cửa sổ, Lư Tu nửa tiếng.
Cửa sổ mở hé, nhưng mùi thơm vẫn ngày càng đậm, kích thích cơn thèm ăn đến cực điểm.
Mà ăn!
Phật nhảy tường là quốc yến danh món, nguyên liệu quý hiếm, chế biến cực kỳ phức tạp.
Muốn ăn thường đến nhà hàng Phúc Kiến nổi tiếng hoặc khách sạn 5 .
Lư Tu từng ăn nhiều .
Rẻ nhất cũng vài trăm tệ một phần, đắt thì lên đến hàng nghìn — chuyện bình thường.
Anh cùng ba đồng nghiệp gọi bảy món signature.
Nhân viên khuyên chỉ cần bốn năm món là đủ, nhưng họ vẫn kiên quyết gọi.
Đồ ăn lên nhanh hơn tưởng tượng.
Ăn một miếng thịt đào, mềm ngọt tan trong miệng, Lư Tu :
“Quán lâu đời vẫn khác quán hot mạng, hôm nay đúng là đến đúng chỗ.”
Một đồng nghiệp ăn tôm :
“Mỗi món signature đều thể món chủ lực của quán khác. Không món thường thế nào… tối ăn tiếp ?”