Thẩm Trạm mang bát phòng.
Lúc Lạc Anh mặc áo khoác, nhưng loay hoay mãi buộc khăn.
Anh tiến lên, nhẹ nhàng chỉnh .
“Quấn thế , thắt nhẹ thôi là .”
Buộc xong, bổ sung:
“Trước đây đóng phim nhiều cảnh quàng khăn, nên học .”
Lạc Anh gật đầu.
“Tiểu Chương đưa ông An về, về nhà cũ, còn …”
“Đã muộn , để đưa em về.”
Anh chặn lời từ chối.
Trong lòng Thẩm Trạm, một nghi ngờ dần rõ ràng.
Sau khi giấc mơ kỳ lạ, từng tra mạng:
“Mơ thấy giống ở thời đại khác là gì?”
Câu trả lời đầu tiên là:
“Là tiền kiếp của bạn đó.”
Câu trả lời khiến như bừng tỉnh.
Người trong mơ… là ở kiếp ?
dù là , cũng quan trọng.
Anh là Thẩm Trạm của hiện tại.
Dù tiền kiếp từng yêu Lạc Anh, thì cũng giống như những thế giới song song—
mỗi lựa chọn tạo một con đường khác .
Anh ràng buộc bởi quá khứ.
Anh chỉ là .
Còn hiện tại—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-253-khan-quang-tinh-yeu.html.]
cam tâm tình nguyện sa cô.
Đêm khuya, nhà cũ yên tĩnh.
Gió thổi, cây táo trong sân xào xạc, hương táo thoang thoảng.
Ánh trăng chiếu xuống, soi rõ những quả táo trĩu cành.
Thẩm Trạm chuẩn rời thì gọi :
“Cúi xuống.”
Anh ngoan ngoãn theo.
Chiếc khăn mang theo ấm của cô quàng lên cổ .
Cô buộc vụng về, tạo thành một nút thắt to.
…
Không bằng cách nào, Thẩm Trạm về đến nhà trong trạng thái mơ hồ.
Anh lấy điện thoại, mở tấm ảnh chụp, đặt hình nền.
Sau đó chụp một tấm selfie và đăng lên Weibo.
【Thẩm Trạm】: 🌙
Không caption, chỉ một bức ảnh và biểu tượng mặt trăng.
Fan lập tức bùng nổ:
“Trời ơi, thầy Thẩm đăng selfie kìa!”
“Góc chụp … đúng chuẩn tự chụp .”
“Nhìn như ảnh chụp cái khăn hơn là chụp mặt…”
“May mà trai cứu vớt tất cả!”
Anh cửa sổ, bầu trời đêm.
Ánh trăng sáng dịu.
Đêm nay trăng …
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
cô còn hơn cả ánh trăng.