Hot search treo từ chiều đến tối, lập trình viên Weibo cày xuyên đêm vẫn thấy bất kỳ phản hồi nào từ phía Thẩm Trạm.
“Trời ơi phù hộ, đừng để đăng bài lúc nửa đêm lúc ngủ ngon nhất…”
“Bên studio bạn thức trắng đêm chờ tin luôn …”
“Ngủ thôi, mai dậy hy vọng thấy công bố chính thức.”
“Không đang họp khẩn xử lý …”
Hoàng Ngọc Sâm ở phòng việc đến 11 giờ đêm mới vợ gọi về.
“Chuyện của A Trạm rốt cuộc định ? Cô gái đó là ai?”
Anh ngáp một cái.
“Cậu tự tính toán… chiều bảo bàn xong sẽ gọi , mà giờ vẫn gọi.”
“Anh gọi ?”
“Gọi , .”
Vợ bật .
“Thôi đừng đợi nữa, ngủ , chắc mai mới tin.”
Hoàng Ngọc Sâm chợt hiểu điều gì, rửa mặt.
Một đêm trôi qua, vẫn bất kỳ động tĩnh nào.
Ánh sáng sớm len qua cửa sổ chạm trổ.
Gió thổi, cây táo rụng xuống lớp tuyết mỏng.
Ngoài trời lạnh đầu đông, trong phòng ấm áp như xuân.
Mái tóc đen mềm mang theo hương thơm nhè nhẹ quấn quanh cổ .
Người trong lòng vẫn tỉnh.
Thẩm Trạm nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc, trong lòng chút tiếc nuối.
Tóc quá ngắn.
Muốn buộc tóc… còn đợi lâu.
Ngay cả lấy một sợi cũng khó.
Tóc của Lạc Anh đen mượt mềm mại, cầm một sợi tóc ngắn của , tìm tóc rơi của cô.
Cánh tay gối, chăn.
Tay tê nhẹ nhưng dám động.
Sợ cô tỉnh giấc.
Lúc tỉnh dậy, còn tưởng đêm qua chỉ là mộng.
Đến khi thấy bên cạnh, mới là thật.
“Trăng đáy nước là trăng trời, bên gối là trong tim.”
Anh từng vô vẽ dung mạo cô.
bằng khoảnh khắc .
Da trắng tóc đen, môi đỏ má hồng, tai nhỏ xinh như ngọc.
Cổ họng khẽ động.
Không dám gì.
“Ưm…”
Cô khẽ tỉnh.
“A Trạm…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-260-danh-phan.html.]
Chỉ một tiếng gọi, khiến tim rung động.
Có nhiều gọi như .
từng ai khiến chìm đắm.
Anh nhẹ nhàng vén tóc cô, hôn lên vành tai.
“Anh thích em.”
“Em .”
Cô ôm lấy .
“Đừng gọi là A Trạm nữa, ?”
Giọng trầm thấp.
Cô nhướng mày :
“Vậy gọi gì? Thẩm đại nhân? Thẩm đô đốc?”
Anh khẽ , giọng mang chút ủy khuất:
“Lạc cô cô chiếm cả … chẳng lẽ cho danh phận?”
Cô bật :
“Cho thì ? Không cho thì ?”
Anh cúi đầu:
“Dù danh phận… vẫn cam lòng.”
Cô nhướng mày.
Diễn ?
Ai mà diễn.
Cô nâng cằm :
“Thiếu niên phong nhã như ngọc, tất nhiên danh phận…”
Cô hôn nhẹ lên môi .
“Đi pha cho .”
Anh bất lực pha .
Cô đồ, bàn trang điểm.
Áo sơ mi rộng hờ hững, cổ trắng lộ vết đỏ nhàn nhạt.
Anh bưng tới.
Cô nghiêng đầu :
“Vẽ mày cho nhé?”
Anh nghiêm túc vẽ.
Hai mươi phút trôi qua.
Điện thoại cô vang lên.
Cô bật dậy:
“Mau đồ!”
“Có chuyện gì?”
“10 giờ điêu khắc ẩm thực! Sắp trễ !”
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Đều tại !