Ngày công chiếu, Thẩm Trạm chạy liền ba rạp ở Bắc Kinh để quảng bá. Nửa tháng đó, còn theo đoàn phim roadshow khắp nơi.
Sau Tết Dương lịch, lượng khách ở Lạc Gia Lầu vẫn giảm. Tháng Một là thời điểm Tết âm lịch, nhiều trong giới rảnh rỗi hơn, khiến phòng riêng trong quán kín chỗ.
Đều là khách quen, ghép bàn càng gọi nhiều món.
Thực đơn theo mùa của Lạc Gia Lầu liên tục đổi, mỗi tháng đều món mới, khiến thực khách mỗi gọi món đều vô cùng đau đầu—món nào cũng ăn.
Trên bàn lúc cả món mới lẫn món cũ.
Canh gà hầm hạt dẻ nóng hổi, nước canh vàng óng, đậm đà. Thịt gà mềm nhừ, hạt dẻ bùi ngọt, quyện cùng vị thanh của nước dùng, khiến mê mẩn.
Một món đơn giản như cải thảo xào giấm, tưởng dễ mà khó. Bí quyết ở chữ “xào”— chiên qua mới rưới nước sốt, kiểm soát lửa cực kỳ quan trọng.
Miếng cải giòn sần sật, chua nhẹ, mềm giòn, đậm vị mà ngấy.
Món chính hôm nay là 筍幢 – măng đông nhồi.
Măng đông tươi khoét rỗng phần , trộn thịt măng với tôm tươi, nêm nếm nhồi măng, đó đem kho.
Từng khúc măng như những căn nhà nhỏ ấm áp, chứa đựng hương vị núi rừng và biển cả.
Vị măng thanh nhẹ hòa cùng vị tôm ngọt, khi kho lên đậm đà mà vẫn thanh, ấm thơm.
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Ăn một miếng, dày như sưởi ấm giữa mùa đông.
Mọi quây quần ăn uống vui vẻ, đúng lúc Lạc Anh mang món tráng miệng , cả bàn lập tức rộn ràng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-273-am-ap-ngay-dong.html.]
Kim Gia đang tới kỳ sinh lý, sắc mặt nhợt nhạt. Lạc Anh nấu cho cô một bát canh Tứ Vật hoa hương, đưa thêm cao gừng đường do quán tự .
Uống xong, bụng ấm lên rõ rệt.
“Anh Anh, nếu mở quán, nhất định mời về chuyên gia dinh dưỡng riêng!”
Cả bàn đồng loạt tán thành.
“Lương trăm vạn, b.a.o n.u.ô.i cả đời!” Thẩm Chi Yến .
“Các thế là đạo đức , bắt cóc Lạc lão sư thì tụi ăn gì nữa?” Trương Vũ trêu.
“Lạc lão sư bạn trai nhỉ, xem thử thế nào?” Tiêu Dịch nửa đùa nửa thật.
lúc đó, cửa phòng mở .
“Ơ, Thẩm lão sư đến , chung !”
Chỉ là… sắc mặt hình như lắm.
Lạc Anh đầu phong trần mệt mỏi—vốn tối mới về, mà về sớm.
Là… ghen ?
Cô mỉm , kéo gần.
“Giới thiệu một chút—”
“Nhà , Thẩm Kiều Kiều.”