Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tiễn đội , Lạc Anh vỗ trán.
Người việc từ chiều đến tối, cô còn quên cả mời họ ăn cơm.
Cú sốc hôm nay đúng là quá lớn.
Cô đóng cửa, định quán, nhưng nghĩ đến căn phòng đầy vàng đau đầu.
Những thỏi vàng đó ấn ký triều đình cũ, cũng công nghệ hiện đại, nhưng độ tinh khiết cực cao— thể là do họ bí mật chế tạo từ .
Lạc Anh xoa thái dương.
Cái … giải thích với Thẩm Trạm thế nào đây?
Suy nghĩ một hồi, cô quyết định—đợi về tự xem.
Là bất ngờ kinh hãi… thì .
rõ ràng, từ đội hôm nay thể thấy—
Hai ở thời hiện đại cũng thế lực nhỏ.
Chỉ là rõ ràng điện thoại, mà hành động kiểu “liên lạc đơn tuyến” như gián điệp, bí ẩn hết sức.
Cô nhớ câu khi họ rời :
“Chờ mong gặp .”
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Lần … họ định bày trò gì nữa?
—
Ngày Thẩm Trạm kết thúc lưu diễn trở về, Lạc Anh bảo mở cửa Đông sương phòng.
Anh còn tưởng cô chuẩn bất ngờ gì.
Cửa mở, đèn bật lên—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-277-ngoai-truyen-1-ca-can-cau.html.]
Anh suýt lóa mắt.
Một căn kim ốc đúng nghĩa.
Anh còn kịp hỏi thì Lạc Anh nhàn nhạt :
“Cấp cũ của chúng sai tới, giúp em xây cho một căn kim ốc.”
Khóe miệng Thẩm Trạm giật nhẹ.
Kiếp quân thần mấy chục năm, là quân thần là bạn bè…
Giờ đối xử với kiểu … hợp lý ?!
Khi mở cơ quan thấy rương vàng bên , im lặng hồi lâu hỏi:
“Em xem… họ đào mộ của chính lên đấy chứ?”
Lạc Anh suy nghĩ:
“Chu Thần trong sử ghi là Lương Vũ Đế, lăng mộ vẫn tìm . Những thứ dấu ấn cung đình, chắc đồ tuẫn táng. Với năng lực của … chuyển dời gian, giấu đồ trong ‘tu di giới t.ử’ cũng thể.”
“Em nhắn —mai em sẽ món họ thích, đăng lên mạng.”
“Xem họ tới .”
Trong đầu Lạc Anh nhanh ch.óng lập xong một thực đơn yến tiệc.
Cô tin—
Cặp vợ chồng thể nhịn .
Câu cá kiểu Lạc Anh—
Người ăn, tự khắc c.ắ.n câu.