Lâm Chấn:
“Mỗi ngày luyện thêm hai canh giờ.”
Lâm Chấn: “!”
Oan uổng quá!
Trong Nam Tầm Phái, một trăm lẻ tám phong đầu đều bận rộn, tất cả t.ử các phong đều đang chuẩn cho đại bỉ.
Khi hoa quế mùa đông nở, cuối cùng cũng đến vòng đầu tiên của đại bỉ— võ đài thách đấu của tam đẳng phong.
Các phong vô phẩm cấp thách đấu tam đẳng phong, đều thể trong vòng ba ngày, gửi thư thách đấu cho họ. Ba ngày , tháp cao thi đấu ở trung tâm Nam Tầm, sẽ bày mười hai võ đài do trưởng lão chấp pháp đường canh giữ.
Mỗi võ đài đều do một tam đẳng phong giữ, nếu thua, thì nhường cho thắng.
Tình hình thách đấu của mười hai tam đẳng phong, đều công bố bảng nhiệm vụ tháp cao.
Có thể để tham khảo bất cứ lúc nào.
“58 phong thách đấu chúng … ngay họ sẽ thừa nước đục thả câu.” Đệ t.ử áo bào xanh một chiếc thuyền gỗ, bụi bặm, đội nón lá, lưng đeo hành lý, từ xa mắng.
“Chí Khung Phong chắc chắn .”
“Ha ha, năm nay họ lĩnh linh thạch của tam đẳng phong ? Sau đại bỉ, sẽ của họ nữa.”
Đệ t.ử áo bào xanh sắc mặt khó coi.
nữ tu bên cạnh an ủi đặt tay lên vai .
“Không , Đông lang, gửi ngọc giản cho đại sư của . Nếu Chí Khung Phong của các ngươi mất phẩm cấp tam đẳng, thì cứ dọn đến ở cùng chúng Ngọc Quỳnh Phong, tài nguyên của nhị đẳng phong chúng hơn các ngươi.”
Nam tu đội nón lá áo bào xanh , lập tức gật đầu như gà mổ thóc, “Oanh Oanh, đa tạ . Ta về núi báo cho các sư ngay.”
Hai trao đổi một lát, liền chia hai ngả, mỗi về phong của .
Không lâu , nam tu đội nón lá áo bào xanh điều khiển phi chu chân, đáp xuống Chí Khung Phong.
Từ xa, thấy Vệ Chiêu xe lăn, bên cạnh là Hàng Uyển Nhi mặc áo đỏ, và một nữ tu mặc váy màu vàng gừng, chỉ thấy bóng lưng, song song.
“Tam sư , thất sư , về !”
Hắn tháo nón lá, lộ một khuôn mặt xinh môi đỏ răng trắng, đôi mắt hoa đào, phong tình lưu chuyển.
“Báo cho các một tin , ngày mai chúng thua cũng , thể dọn hết đến ở nhị đẳng Ngọc Quỳnh Phong. Ta với Oanh Oanh , linh khí của Ngọc Quỳnh Phong dồi dào, chúng cũng chỉ ba mươi chín , ở nhờ vấn đề.”
Vệ Chiêu, Hàng Uyển Nhi sững sờ.
Tô Ngư chắp tay lưng bên cạnh họ, cuối cùng cũng dời ánh mắt khỏi những con gà linh đang lớn mạnh, đầu nam tu t.ử vô cùng tuấn tú mặt, chỉ thấy hình thon dài, dung mạo tuấn mỹ.
Lá thư trong túi Giới T.ử ở eo nàng, một dòng mực ẩn hiện.
“Ngũ sư Úc Đông, vốn là luyện khí, nhưng mấy năm gần đây luôn ở rể, tự buông thả. Từ khi sư phụ mất tích, cảm thấy tu luyện đến Nguyên Anh cũng vô dụng, tu tiên là con đường c.h.ế.t, ý chí sa sút, sống một đời nhàn tản. Ta chỉ sợ con đường sai lầm, đến lúc đó thọ nguyên hao hết, hại hại , hối hận muộn.”
Tô Ngư xem xong, mày giật giật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-noi-lon-mang-bay-toan-tien-mon/chuong-52.html.]
Nhà bếp của Tô sư phụ bao giờ nuôi ăn , loại ăn bám càng .
“Vệ Chiêu, đây là ngũ sư chí tiến thủ của ?” Tô Ngư môi đỏ khẽ mở.
Úc Đông: “!?”
“Ta chí tiến thủ ở ?” Úc Đông cũng tức giận, dung mạo tuấn tú nhẹ, “Ta ở ngoài vì Chí Khung Phong mà bôn ba. So với , sư tỷ cả ngày ở trong phòng, cũng thấy tranh thủ nơi nào linh khí dồi dào cho các sư tu luyện.”
Nói chí tiến thủ, đầu tiên ở Chí Khung Phong chính là nhị sư tỷ.
May mà phong còn tam sư sáng suốt chủ trì đại cục, thất sư tuy ghét nam tu, nhưng bình thường cũng coi như công bằng.
Úc Đông , liền hỏi, “Ta chí tiến thủ hơn nhị sư tỷ nhiều. Tam sư , thất sư , các ?”
“Phải— cái quỷ!” Hàng Uyển Nhi liền đ.á.n.h , “Việc lớn mà nhị sư tỷ cũng là thứ ngươi thể so sánh ?”
Úc Đông: “!?”
Vệ Chiêu cũng nhíu mày, “Ngũ sư , ngươi quá hạn bao nhiêu ngày? Ngày mai đại bỉ, hôm nay ngươi mới về, về mạo phạm sư tỷ, thật sự là sai càng thêm sai. Phạt ngươi chép hai quyển môn quy Nam Tầm.”
Úc Đông dám tin.
Hắn vất vả lo liệu cho tương lai của Chí Khung Phong, bây giờ vội vàng về là vì ai? Hắn còn bằng nhị sư tỷ thất thường?
Họ mà đều giúp nàng dạy dỗ ?
Tam sư , đổi ! Thất sư , tại như ?
Hắn thất vọng đau lòng hai , nhưng một ngọc giản bay xuống.
Úc Đông nhận là dấu hiệu của Ngọc Quỳnh Phong, mặt vui mừng, “Tam sư , cho .”
“Đông lang, giấu khổ quá. Ta về Ngọc Quỳnh Phong, sư là đồng minh với Chí Khung Phong của các , các sư của ở Ngọc Quỳnh Phong của tu luyện nhiều ngày, hai phong chúng môi hở răng lạnh, cùng phấn đấu vì mục tiêu nhất đẳng phong, chuyện các dọn đến ở nhờ?”
Úc Đông: “!?”
Tô Ngư thèm bộ dạng ăn bám của , xua tay giao cho Vệ Chiêu, “Huynh dạy dỗ cho . Ta nghỉ ngơi.”
Còn lười biếng nữa, nàng sẽ khách sáo.
Trong nhà bếp của họ Tô, nàng tuyệt đối sẽ để một kẻ lười biếng lên bếp!
Tô Ngư xong, liền chắp tay lưng thản nhiên rời .
“Ai, ngũ sư , còn hiểu chuyện, sư tỷ thất vọng, vòng đầu tiên của đại bỉ sẽ để Thập Lục lên. Hắn cũng Luyện Khí đỉnh phong , cố gắng một chút, ngày mai thể sẽ Trúc Cơ, dùng trong đại bỉ.” Hàng Uyển Nhi cảm thán.
Úc Đông: “?” Khi , tiểu t.ử đó mới Luyện Khí tầng tám ?
Vệ Chiêu khổ, “Ngũ sư , chép môn quy , tự kiểm điểm một đêm. Ngày mai đại bỉ, tu luyện kịp. kể từ hôm nay, việc đều theo sự điều động của sư tỷ, đừng tùy tiện hành động nữa.”
Úc Đông lùi một bước, đầy mắt tổn thương.