Chí Khung Phong… nhận nữa, đến mức ?
Nghe nàng chỉ huy, chẳng là còn tự cam đọa lạc hơn !
Ngày thứ hai, Úc Đông chép môn quy một đêm ngủ, uống linh, cũng bao nhiêu mệt mỏi.
Hắn bước khỏi phòng giới luật do đại sư thiết lập, liền thấy Chí Khung Phong, lúc một đám t.ử đều mặt Tô Ngư.
Bên cạnh Tô Ngư là Vệ Chiêu xe lăn, đang nàng chuyện.
“Trận đầu tiên hôm nay, theo thứ tự thách đấu, là Trường Anh Phong vô phẩm cấp. Họ cao nhất là Kim Đan sơ kỳ, chúng cố gắng thắng nhanh, kìm chân Kim Đan của đối phương, nhanh ch.óng đ.á.n.h bại bốn Trúc Cơ còn .”
Úc Đông nhíu mày.
Trận đầu tiên là một khúc xương khó gặm, bốn Trúc Cơ, họ năm đấu bốn cũng khó thắng, huống chi còn một Kim Đan sơ kỳ.
Hắn giỏi thi đấu, tứ sư cũng giỏi cầm quyết tấn công, nghĩ nghĩ , cũng chỉ lục sư một kiếm tu là dùng .
Làm để thắng?
Vệ Chiêu nhanh ch.óng phân công xong mục tiêu, “Thất sư , phụ trách Kim Đan. Lục sư , bốn còn giao cho . Đi, chúng xuất phát!”
Úc Đông: “?”
Chuyện hoang đường, tam sư là Kim Đan thương
Đây là cái gì?
Úc Đông cúi đầu chiếc bát biển sứ trắng, liền thấy mười đóa hoa mai màu hồng nhạt băng thanh ngọc khiết.
Đài hoa nâng đỡ bên màu đỏ nâu sẫm, năm cánh hoa là hình bầu d.ụ.c nhỏ nhắn, cuống cánh tròn trịa, đầu cánh nhọn, hồng hào chúm chím tụ ở giữa tựa như những chấm nhụy hoa phác họa bằng b.út vàng.
Gió sớm đỉnh núi thổi qua, dường như từng sợi nhụy hoa khẽ lay động, phấn hoa màu vàng nhạt tỏa một mùi hương thoang thoảng của hoa mai nở sớm.
Cứ như thể chúng hái xuống từ một nơi nào đó ở ngọn núi phía , vài cánh hoa nhỏ nhắn còn đọng một giọt sương long lanh. Ánh mặt trời chiếu rọi, giọt sương liền tỏa ánh nước bóng bẩy, phản chiếu bảy sắc cầu vồng.
“Nhị sư tỷ , thứ gọi là Xuân Mai Đan. Lát nữa Đại bỉ nếu cần dùng, ngậm một ngụm c.ắ.n vỡ là .”?
Úc Đông ngẩn , đan gì cơ?
Đây là đan ?
Hắn kinh ngạc trong bát, đóa hoa mai nở sớm sống động như thật là đan d.ư.ợ.c?
Hắn là tư chất tu luyện, thiên phú bình thường, mấy năm nay phần lớn thời gian đều ở bên ngoài kết giao hảo hữu. Sau khi kết đạo lữ với Chu Oanh tu vi Kim Đan sơ kỳ của Ngọc Quỳnh Phong, du ngoạn ít nơi, kiến thức về đan d.ư.ợ.c vượt xa các t.ử khác trong môn phái.
Úc Đông thể dùng thức hải của để thề, tuyệt đối từng thấy loại linh đan nào giống như bông hoa thế . Phàm là đan d.ư.ợ.c, ngoại trừ đan phấn đặc biệt, phần lớn đều là dạng viên tròn, tạo hình hoa mai thế ?
“Thất sư , thứ dùng lúc kiệt sức khi chiến đấu?”
Vậy thì giống như Bổ Linh Đan dùng khi linh lực cạn kiệt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-noi-lon-mang-bay-toan-tien-mon/chuong-53.html.]
Loại đan d.ư.ợ.c thể cứu mạng tu sĩ thời khắc mấu chốt trong lúc đối địch , giá cả luôn cao. Một viên trị giá từ một ngàn đến một ngàn năm trăm linh thạch, chênh lệch cụ thể, phụ thuộc tâm trạng của luyện đan sư. Nếu luyện đan sư luyện chế ít, thị trường cung đủ cầu, thì giá cả sẽ tăng lên.
“Thứ giống Bổ Linh Đan ?”
Hàng Uyển Nhi liếc Tô Ngư, hùa theo gật đầu, “ . Nhị sư tỷ thế , đừng nghi ngờ.”
“…”
Úc Đông hít sâu một , mười đóa hoa mai hồng trong bát.
Năm , tổng cộng năm mươi đóa, ít nhất cũng năm vạn linh thạch?! Vì kỳ Đại bỉ, đem hết tích cóp của đỉnh núi ? chuyện liên quan gì đến Nhị sư tỷ, ồ, hiện giờ tiểu ấn của đỉnh núi đang trong tay tỷ , rút linh thạch tỷ cùng.
nếu chỉ thể bổ sung linh lực, Tứ sư thôi động Cầm Quyết, tiêu hao thần thức, lúc Đại bỉ đối với Tứ sư sẽ vô dụng.
Úc Đông nghĩ , liền tìm kiếm bóng dáng Lục Nhất Chu trong đội ngũ đông nghịt của Chí Khung Phong, kết quả, mà tìm khắp nơi thấy!
“Tứ sư ?”
Khuôn mặt xinh của Hàng Uyển Nhi, thoắt cái đỏ bừng, “Huynh đang bế quan, vẫn nhập định tỉnh . Trách , hôm đó Tứ sư xuất quan, kết quả đưa hơn phân nửa Đề Hoa Đan của Nhị sư tỷ cho , cũng tham ngộ một chút, kết quả mà nhập định đến tận bây giờ…” Càng giọng càng nhỏ.
Úc Đông: “…”
Đề Hoa Đan, đây là cái gì nữa?
Khoan , “Tứ sư vẫn đang bế quan, tham gia lôi đài hôm nay ?” Khuôn mặt tuấn tú của Úc Đông biến sắc, “Chúng chỉ một là Trúc Cơ trung kỳ!”
“Không ,” Hàng Uyển Nhi bước lên một bước, linh lực d.a.o động, đôi mắt sáng rực, “Ngũ sư , đêm qua bước Trúc Cơ trung kỳ .”
Úc Đông sửng sốt.
Sau đó liền thấy Diêm Diễm cũng gật đầu, giơ thanh kiếm trong tay lên, “Trung kỳ.”
Úc - Trúc Cơ sơ kỳ - Đông: “…”
Bọn họ đều vượt qua ? Hắn rời núi đầy bốn tháng, chẳng lẽ bọn họ gặp cơ duyên đốn ngộ ?
Vệ Chiêu xe lăn, trầm ngâm , “Có lẽ Nhất Chu đến thời khắc tham ngộ mấu chốt nhất, chúng một bước. Nếu Đại bỉ gặp trở ngại, bảo Lục sư dùng phi kiếm truyền thư gọi tỉnh . Mỗi trận đấu cách một nén nhang, nửa nén nhang là thể chạy đến lôi đài, đủ .”
Úc Đông thở phào nhẹ nhõm, cũng .
Dù nhập định cũng là cơ duyên thể cầu, một khi tỉnh , thể sẽ tiến bộ. Có thể quấy rầy, đương nhiên là nhất.
“Đi thôi.” Tô Ngư chắp tay một bên, sớm đợi đến mệt mỏi .
Nàng vung tay lên, Hàng Uyển Nhi vội vàng bước nhanh tới, “Muội đưa sư tỷ .” Nàng gọi dải lụa đỏ , liền để Tô Ngư lên .
Úc Đông: “?”
Vệ Chiêu gật đầu, Diêm Diễm ngự kiếm bay lên trung phía bọn họ, một đám sư sư cũng lượt bám theo .