Nhãn lực của cực , thấy một lão giả kỳ quái tóc trắng xõa vai, nhưng chân tóc ở đường rẽ ngôi đen nhánh, đang chắp tay về phía một đám t.ử.
“Mục sư thúc?” Hề Tuyền kinh ngạc.
Trong nhà bếp nhỏ của Chí Khung Phong.
Hôm nay, Tô Ngư đang Vệ Chiêu xe lăn báo cáo công việc.
“Còn năm ngày nữa là đến vòng Đại bỉ tiếp theo, hiện giờ các sư sư từ Minh Tư Viện trở về, thức hải định thăng tiến, tiến bộ thần tốc hơn hẳn đây. Sư tỷ, chúng nên chuẩn cho vòng chiến đoạt vị Tam đẳng phong thứ hai .”
Tô Ngư ghế tựa, đang canh chừng nước dùng hầm nấu, liền gật đầu, “Nghe các qua, hàng năm Trưởng lão đường đề đều khác .”
Trưởng lão đường đề, do mười hai tòa Tam đẳng phong mới quyết định bài, dựa theo tình hình thể hiện, quyết định thứ tự.
Tuy đều là Tam đẳng phong, nhưng thứ nhất và thứ mười hai, đãi ngộ linh thạch, đan d.ư.ợ.c của t.ử chênh lệch ba bốn .
Chuyện giống như các chi nhánh trướng tập đoàn, lúc xin kinh phí trang trí, tập đoàn luôn cấp nhiều tiền hơn cho chi nhánh thành tích xuất sắc hơn.
Cá lớn nuốt cá bé, trừ phi tự xưng vương!
Tô Ngư đung đưa ghế tựa.
Vệ Chiêu nàng một cái, tiếp tục , “Vòng thứ hai của Nam Tầm trăm năm nay, đều là bốn câu hỏi, nội dung do các trưởng lão của Đốc Sát Viện thương nghị quyết định. Trước khi công bố đề thi, bọn họ bước khỏi Đốc Sát Viện nửa bước, cũng dùng ngọc giản, phi kiếm truyền thư, để đảm bảo đề thi lộ ngoài.”
Tô Ngư gật đầu, công bằng.
“ trong bốn câu hỏi hàng năm luôn một câu đổi, đó chính là t.ử trong phong dốc lực, thách đấu một con yêu thú tứ phẩm. Trưởng lão sẽ dựa tổng hợp công pháp, tâm quyết và biểu hiện thực tế của t.ử các phong mà chấm điểm.”
Mày mắt Tô Ngư nhướng lên, “Tứ phẩm? Vậy ý là bây giờ chúng đến bí cảnh luyện tập một phen?”
Vệ Chiêu khổ, “Yêu thú tứ phẩm là thứ chúng hợp lực thể giải quyết , tương đương với tu sĩ Nguyên Anh. Trưởng lão yêu cầu chúng c.h.é.m diệt nó, chỉ xem ngọn núi nào thể hiện hơn. Nếu chúng tự ý đến bí cảnh, trưởng lão hộ pháp, vô cùng nguy hiểm. Thông thường đều là t.ử mô phỏng đối chiến đỉnh núi.”
Tô Ngư lập tức hăng hái hẳn lên, “Ồ, tương đương với Nguyên Anh, chẳng chính là Trương trưởng lão ?”
Vệ Chiêu: “…”
“Ông Nguyên Anh đỉnh phong, chắc là đủ cho các luyện tập nhỉ?” Tô Ngư lấy từ trong Giới T.ử Đại yêu thú đồ phổ, “Ừm, ông tương đương với yêu thú tứ phẩm đỉnh phong.”
Vệ Chiêu nhất thời đều quên mất định gì, nửa ngày mới tìm giọng của .
“Đệ vốn dĩ định tìm Tiền sư giúp đỡ…”
Thông thường đều là t.ử Trúc Cơ giao đấu với sư Kim Đan, lấy đó để luyện tập.
một nửa Tô Ngư ngắt lời, “Đệ tìm Sư phụ của Tiền cho các luyện tập?”
Vệ Chiêu: “…”
“Vậy chẳng là bỏ gần cầu xa ? Ta với ông còn quen .” Tô Ngư xua tay, lập tức phủ quyết cái dã lộ t.ử mưu đồ nở hoa khắp nơi của .
Vệ Chiêu dở dở , quen là ?
“Các đừng trèo cao với xa, một hai Nguyên Anh đỉnh phong đến bồi luyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-dung-noi-lon-mang-bay-toan-tien-mon/chuong-99.html.]
Sau gáy Vệ Chiêu đều là mồ hôi, “Không dám, nhưng Trương trưởng lão còn về giữ trận…”
Còn xong, thấy một tràng tiếng sảng khoái ha hả của Trương Đạo Nhân, “Tiểu Tô sư điệt đến , bồi luyện, thể a.”
Vệ Chiêu: “…”
Trương Đạo Nhân đến cửa nhà bếp nhỏ, mày mắt mang theo ý , “Ta cũng đang định đến tìm ngươi chuyện , dạo giải đáp thắc mắc, phát hiện t.ử ngọn núi ngươi lịch duyệt đủ, ngoại trừ Diêm Diễm, kiếm của đám Triệu Nhiên quá do dự. Lão phu liền nghĩ, vẫn là chỉ đạo thực chiến a.”
Ông xong, trầm ngâm, “Bắt đầu từ ngày mai về Vạn Kiếm Sơn, mỗi ngày thể ngưng tụ một đạo kiếm thế Nguyên Anh lên kiếm của , bảo đồ của mang đến cho các ngươi. Nếu t.ử ngọn núi của ngươi thể công phá trong nửa ngày, vòng lọt top 6, là vấn đề gì.”
Tô Ngư lập tức lên, “Đa tạ trưởng lão.”
Lễ nghi chiêu đãi khách quý của Tô thị, vấn đề gì.
Hai món bánh nhập môn dụng tâm, tỉ mỉ, khách quý sẽ cảm nhận sự chân thành của bọn họ.
Lấy lễ đối đãi, lấy lễ đáp .
“Hửm? Hình như ai đang gọi Sư phụ Mục lão đầu nhà ngươi.”
Đang chuyện, Trương Đạo Nhân đột nhiên thấy một tiếng gọi chút quen tai.
Tô Ngư nhướng mày, kiểm tra tiểu ấn của đỉnh núi.
Nó gì bất thường.
“Vậy xem là nhầm .” Trương Đạo Nhân bật lắc đầu, vươn tay định vuốt râu, nhưng đến nửa chừng dừng , chuyển sang sờ chiếc cằm hiện giờ vô cùng nhẵn nhụi, trong đôi mắt già nua lập tức đắc ý dạt dào, mặt nghiêm trang nhịn xuống, thần tình mà khá là quỷ dị.
“Trương trưởng lão, mấy ngày đành vất vả cho ngài .”
Tô Ngư nghĩ ngợi, liền lục lọi Giới T.ử Đại.
Theo báo cáo điều tra khẩu vị của Trương trưởng lão, những thứ như Tứ thần xào gan chỉ đầu tiên dùng mới hiệu quả.
Sau dùng tiếp, chỉ thể tăng bổ chút ít khí huyết, đối với Nguyên Anh của ông mà , thật sự quá nhỏ bé đáng kể.
Tô Ngư lục một chiếc bát nhỏ ngọc bích, đậy một chiếc nắp bát màu xanh biếc, lộ từng tia linh khí thơm ngọt.
Là viên đan cháo bổ m.á.u tứ hồng cuối cùng Diêm Diễm khí huyết đều cạn, nhưng dùng đến.
“Trưởng lão, ngài thử món xem.”
Trương Đạo Nhân sửng sốt, “Chuyện mà , ở đây ăn uống nhiều ngày, còn mang ” Lời còn dứt, ông vươn tay .
Tô Ngư: “…”
Vệ Chiêu: “…”
Trương Đạo Nhân nhanh chút nóng mặt, “Tiểu Tô sư điệt, hôm qua Úc Đông cho , nợ ngọn núi các ngươi hai vạn ba ngàn điểm cống hiến . Chuyện ngươi xem, còn chỗ nào thể cho các ngươi ?”