Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét - Chương 62: Khảo hạch Linh Canh Sư

Cập nhật lúc: 2026-03-07 21:15:10
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước thung lũng, thứ vẫn y như .

Hồng Đào nửa bước, dẫn đường : “Nghe ngươi quen Cửu Xuyên chân nhân của Vạn Pháp Đường. Nếu thể nhờ ông giữ tu học ở đó thì đúng là một con đường cho tương lai của ngươi.”

Giang Nguyệt Bạch theo quy củ trong tông môn, phía nửa bước, nghiêm túc lắng lời khuyên của Hồng Đào.

Hồng Đào tiếp: “Ngươi cũng đó, trong Thiên Diễn Tông, t.ử chia từ cao đến thấp là: truyền, nội môn, ngoại môn, còn tạp dịch chỉ tính là hầu mà thôi. cả t.ử truyền còn một tầng đặc biệt hơn — đó chính là t.ử của Vạn Pháp Đường.”

Giang Nguyệt Bạch chớp mắt tò mò, nàng từng đến điều .

Hồng Đào giải thích: “Trong giới tu chân, hễ pháp thuật thần thông mới xuất hiện, lập tức sẽ tìm cách nghiên cứu, phá giải. Nhân tài xuất hiện, chẳng ai thể vĩnh viễn đầu. Muốn giữ chỗ suy, tuyệt kỹ bí truyền riêng để phòng . Và Vạn Pháp Đường chính là nơi tạo những bí thuật như .”

“Trong khắp giới tu chân, từ , yêu, quỷ, ma… hễ là môn phái lớn đều một nơi tương tự Vạn Pháp Đường chuyên nghiên cứu pháp thuật, thần thông, ngừng đổi mới. Ở Thiên Diễn Tông, ngay cả t.ử truyền của Nguyên Anh Chân Quân cũng khó mà học ở Vạn Pháp Đường.”

Hắn mỉm , giọng đầy kính trọng: “Ở đây, chỉ tu vi, mà còn xem trọng ngộ tính, trí tuệ và năng lực. Mỗi tu sĩ bước từ Vạn Pháp Đường đều là tinh của giới tu chân.”

“ Ví như Phất Y Chân Quân khi xưa chỉ là luyện khí hậu kỳ, nhận Vạn Pháp Đường chuyên tu trận pháp, giờ trở thành đầu đạo trận trong thiên hạ.”

Giang Nguyệt Bạch suy nghĩ hỏi: “Nếu Lê trưởng lão giới thiệu Vạn Pháp Đường, thể tự do học tập ?”

Hồng Đào lắc đầu: “Không dễ thế . Muốn chính thức học trong Vạn Pháp Đường tông chủ phê chuẩn. Mỗi tháng đều khảo hạch, đạt 12 hạng giáp liên tiếp mới xem là t.ử chính thức. Sau đó mỗi năm một kỳ sát hạch, qua thì ở , qua thì đuổi .

Ngay cả nhiều t.ử truyền đề cử cũng chẳng qua nổi 12 giáp hạng đó.”

Hắn nàng chậm rãi tiếp: “ chỉ cần , dù chỉ tạp vụ, thường xuyên và thấy, cũng học nhiều thứ. Nếu tiên môn là con đường phàm nhân bước lên tiên giới thì Vạn Pháp Đường chính là chiếc thang mây của tu sĩ.”

Giang Nguyệt Bạch khẽ gật đầu: “Đa tạ Hồng sư thúc chỉ điểm, sẽ thử xem.”

Hai qua động môn, băng qua hành lang uốn khúc, đến quảng trường hình bát quái giữa cụm viện của Vạn Pháp Đường.

Sau khi Hồng Đào thông báo, một tu sĩ trung niên trông vẻ bực bội . Trên mép ông một nốt ruồi đen dễ nhận dạng.

“Vị là Lý Huyền Cơ, chuyên nghiên cứu pháp thuật ngũ hành của Vạn Pháp Đường. Hôm nay ông sẽ giám khảo cho ngươi.”

“Lý sư thúc.”

Lý Huyền Cơ nhướng mày, giọng lười biếng: “Khảo hạch Linh canh sư hả? Nếu ba loại pháp thuật đều đến tầng thứ tư thì đừng mất thời gian của , còn nhiều việc.”

Dứt lời, ông lấy một cái gương tròn to bằng bàn tay, ném lên trung, lơ lửng chiếu xuống Giang Nguyệt Bạch.

Giang Nguyệt Bạch đó là Tồn Ảnh Kính, dùng để ghi bộ quá trình khảo hạch, tránh gian lận.

“Được , bắt đầu .”

Nhìn thấy hai cách chỉ ba bước, nàng khỏi nhắc: “Hồng sư thúc, Lý sư thúc, hai vị thể xa hơn chút ?”

Lý Huyền Cơ cau mày: “Sao? Đứng gần ngươi thấy khó chịu ?”

“Không …” Nàng nghiêm túc : “Ta sợ thương đến hai vị.”

Lý Huyền Cơ bật khinh thường: “Làm thương chúng ? Chỉ là pháp thuật tầng bốn, uy lực là bao mà thương hai tu sĩ Trúc Cơ?”

Giang Nguyệt Bạch hít sâu một , nghiêm giọng hỏi: “Lý sư thúc, ngài từng thấy Chấn Địa Quyết tầng năm ?”

Vừa dứt lời nàng kết ấn cực nhanh, hai tay ấn xuống đất.

ẦM!!!

Mặt đất nổ tung.

Toàn bộ quảng trường rung chuyển như động đất.

Hai vị sư thúc sững sờ, mặt trắng bệch.

Trong sâu bên trong Vạn Pháp Đường.

Một lão bà tóc hoa râm, dáng vẻ đoan trang, chống gậy dạo qua khu vườn rợp hoa.

“Ngũ Vị Sơn Nhân e rằng tìm thấy . Ngươi tính ?”

Lê Cửu Xuyên, mặc một bộ y phục màu xanh mỉm ôn hòa: “Phá đan tu thôi, chẳng gì đáng sợ.”

Tông chủ Ôn Từ liếc ông, khẽ gật đầu: “Vẫn còn chút khí khái năm xưa. Ta cứ tưởng ngươi mài mòn . Khi nào định phá đan? Cần chuẩn ?”

“Đa tạ tông chủ quan tâm. Đợi thái thượng trưởng lão xuất quan, sẽ hộ pháp cho . Còn hai tháng nữa.”

Ôn Từ gật đầu: “Cũng . Có bà tay thì chắc chắn . tò mò ngươi thật sự hề oán hận ?”

Lê Cửu Xuyên mỉm bình thản: “Những năm qua là rèn luyện tâm cảnh nhất với . Giúp thấy rõ khiếm khuyết của bản . Lần , nhất định sẽ tiến lên gì cản nổi, trở đỉnh cao.”

Ôn Từ ánh mắt nhu hòa, mang theo ý tán thưởng: “Càng cứng thì càng dễ gãy, thêm chút dẻo dai. Ngươi hiểu điều đó là . Chỉ tiếc Phất Y… quá hiếu thắng. Nếu khi hóa thần mà buông bỏ , e rằng sẽ gặp đại họa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-thet/chuong-62-khao-hach-linh-canh-su.html.]

Lê Cửu Xuyên trầm mặc, đáp.

Ôn Từ khẽ lẩm bẩm: “Gỡ dây còn nhờ buộc dây mới ~”

Bỗng ầm ầm!

Giữa ban ngày mà sấm vang trời, mây đen tụ , gió nổi, mưa lất phất rơi xuống.

Ôn Từ ngẩng đầu: “Kỳ lạ, tối qua xem tinh tượng thấy mưa. Ơ? Mưa … linh khí nồng đậm quá!”

Mưa như tơ, nhẹ mà dày.

Hoa cỏ trong vườn đồng loạt nở rộ, chỉ trong chốc lát, muôn sắc đua khoe thắm.

Ngay cả hoa mai mùa đông tàn cũng bung nở trở .

Lê Cửu Xuyên dường như hiểu điều gì, ánh mắt sáng lên, về hướng trung tâm Vạn Pháp Đường, khóe môi mỉm : “Hóa … nàng trở về.”

Ôn Từ nheo mắt: “Chẳng lẽ là tiểu nha đầu mà ngươi từng đến?”

“Nếu nhầm, chính là nàng. Tông chủ nếu rảnh, cùng xem?”

Ôn Từ nhẹ: “Đi thì . Nếu giỏi như ngươi , nhất định phạt nàng.”

Trung tâm Vạn Pháp Đường.

“Nàng nương, mau thu pháp !”

Lý Huyền Cơ cùng một đám tu sĩ luyện khí, Trúc Cơ đều đang co ro nóc nhà, hoảng hốt thiếu nữ giữa sân đang khuấy động mưa gió.

Quảng trường bát quái uy nghi khi giờ chỉ còn là đống đổ nát.

Đá bạch ngọc chấn thành bụi mịn, rắc hạt giống lên là thể thành ruộng linh điền.

Trận pháp gia cố phía cũng vỡ nát .

Nếu chạy kịp, e rằng hai vị sư thúc chấn cho tan m.á.u, thậm chí y phục thành tro.

Lý Huyền Cơ hãi hùng nghĩ: “Cái chỉ để cày ruộng, rõ ràng là trận đại sát khí!”

Nếu xương yếu một chút, chỉ sợ chấn thành thịt vụn.

Giờ phút , Giang Nguyệt Bạch thi triển Vân Vũ Quyết tầng năm, dù ngừng pháp ấn mà mây mưa vẫn tự tụ , điên cuồng hút linh khí nước xung quanh, mưa bao phủ khắp trời Vạn Pháp Đường.

Cỏ cây điên cuồng sinh trưởng, dây leo bò kín tường, nhà cửa bao trùm.

Mưa linh lực quá mạnh khiến cỏ thường chịu nổi, nhưng nếu là linh thảo thì chắc chắn sinh trưởng nhanh gấp mười .

Giang Nguyệt Bạch thu thần thức, mây tan, trời quang.

Mọi mái nhà thở phào, định xuống, thấy nàng giơ tay kết ấn nữa.

“Thảo Mộc Quyết tầng năm!”

Cả đám đó đều ngơ ngác.

Vừa nàng khiến vạn vật sinh sôi, giờ chỉ một khắc vạn vật rụi tàn.

Cỏ cây quanh đó biến thành tro bụi.

Mọi cảm giác sinh khí trong cũng hút ngoài, vội vàng vận công chống .

Hào quang xanh lục tụ về tay nàng, ngưng thành một viên châu cỡ quả đào, xanh đến mức gần đen, tỏa sức sống mãnh liệt mê .

Có tu sĩ luyện đan thấy, nuốt nước bọt đ.á.n.h ực, mắt rời hạt châu .

“Đó là tinh châu thảo mộc nữa, mà là Mộc tinh — tinh hoa trong ngũ hành chi tinh, thể luyện đan kéo dài thọ nguyên, cực kỳ quý giá!”

Một vài tu sĩ luyện đan lập tức nổi lòng tham, định tay cướp lấy.

khi Giang Nguyệt Bạch kịp thu ấn, viên mộc tinh trong tay nàng bỗng tự bay ngoài.

Nàng kinh ngạc đầu thì thấy Lê Cửu Xuyên đang đỡ một lão bà chậm rãi bước đến.

Viên mộc tinh bay thẳng tay Ôn Từ tông chủ.

 

 

 

Loading...