Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét - Chương 68: Bảng chiến lược
Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:08:10
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nội vụ đường.
Mã Phong cung kính nhận lấy bản quy hoạch của Giang Nguyệt Bạch, vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Giang sư tỷ yên tâm, nhất định sẽ tìm thợ giỏi nhất, xây cho tỷ một tòa đại viện hoành tráng ở Hoa Khê Cốc, đúng theo bản vẽ của tỷ.”
Giang Nguyệt Bạch gật đầu: “Ừm. Khi đại viện và khu nhà ở bên cạnh xây xong thì phá bỏ bộ thôn ở cửa cốc, dọn trống đất cho . Như tính , linh điền ở Hoa Khê Cốc thể mở rộng tới một nghìn năm trăm mẫu.”
Mã Phong thì ngơ ngác: “Giang sư tỷ, thứ cho sư nhiều lời — chỗ ở của Linh Canh Phu mà tỷ xây chỉ chứa tối đa năm mươi thôi. Vậy một nghìn năm trăm mẫu linh điền… bấy nhiêu mà trồng xuể?”
Giang Nguyệt Bạch thản nhiên đáp: “Chuyện đó cần ngươi lo. Thời gian thi công mất bao lâu?”
“Cái … e rằng hai… , một tháng.”
Nói đến đây, Mã Phong quanh ghé sát , hạ giọng nhỏ: “Giang sư tỷ, chuyện để tỷ chuẩn tâm lý.”
Giang Nguyệt Bạch nhướng mày: “Chuyện gì?”
“Là thế … Mấy hôm nay Tiêu Ngạn Khoát của T.ử Vân Cốc đang lôi kéo các Linh Canh sư khác, ngấm ngầm định khó tỷ. Hắn sẽ cho bất kỳ phu canh nào đầu quân về phía tỷ, khiến tỷ , hơn nữa những hạt giống linh d.ư.ợ.c quý e là tỷ sẽ khó mua .”
Nghe xong, Giang Nguyệt Bạch vẫn thản nhiên, giọng còn cao hơn :“Không cả! Sau lưng là Lâm Hướng Thiên trưởng lão, lão nhân gia tất nhiên sẽ giúp xử lý việc . Đã , nếu Tiêu Ngạn Khoát đối đầu, thì càng lệnh chiêu mộ ngay bây giờ!”
“Thật sự lệnh chiêu mộ?”
“! Ta xem ai dám chống Lâm trưởng lão!”
Mã Phong cúi đầu ghi chép, trong lòng thầm nghĩ: Lâm Hướng Thiên thì là cái thá gì… chỉ là trưởng lão xếp ch.ót ở Đan Điện thôi. Không hiểu dùng cách nào mà khiến Giang Nguyệt Bạch lời đến . Sau các trưởng lão khác thế nào cũng kiếm chuyện với cho xem.
Giang Nguyệt Bạch tiếp, giọng trở bình thường: “Ngươi giúp tra xem ở Ngọc Dương quận, Thanh Châu Vân quốc nhiệm vụ nào . Ta nhân lúc rảnh thành nhiệm vụ bắt buộc trong năm, xong việc thì mới yên tâm trồng trọt, chuẩn cho tông môn tiểu bỉ.”
Mã Phong ngạc nhiên, từ đến nay từng thấy ai chọn nhiệm vụ mà còn chỉ định địa điểm như . Dù thế, vẫn nhanh ch.óng tra.
Chẳng bao lâu, Mã Phong : “Ban đầu hai nhiệm vụ hạng B — một là trừ yêu, một là xây dựng. nhiệm vụ trừ yêu nhận hôm qua, chỉ còn nhiệm vụ xây dựng.”
Giang Nguyệt Bạch hỏi: “Cụ thể là gì?”
“Là như thế , để duy trì tín ngưỡng của dân chúng đối với Đạo Môn, thiên hạ các đạo môn đều lập đạo quán khắp nơi. Một mặt để giám sát dân tình, mặt khác để phát hiện yêu tà sớm mà trừ diệt.”
“Ngọc Dương quận của Vân quốc khá hẻo lánh, đạo quán cũ xuống cấp nghiêm trọng. Đệ t.ử trấn thủ nơi đó về báo cáo rằng hương khói tắt, đó dân địa phương thờ ngũ vị thần ở Ngũ Vị Quán. Đại trưởng lão Nội vụ đường cử hai cùng t.ử , xây một trận pháp liên lạc của Thiên Diễn Tông trong Ngũ Vị Quán.”
Giang Nguyệt Bạch hiểu gọi là “nhiệm vụ xây dựng”, nhưng thực chất là hộ vệ.
“Nhiệm vụ nhận. Khi nào xuất phát?”
Mã Phong thoáng khó xử: “E chờ một thời gian. Vị t.ử trấn thủ về phòng bế quan, thể một hai ngày nữa mới . Khi tập hợp đủ, sẽ báo cho sư tỷ .”
“Được.”
Giang Nguyệt Bạch để hai con hạc giấy truyền thư in thần thức của cho Mã Phong, đó cưỡi một con hạc giấy bay mua bằng mười khối linh thạch hạ phẩm, kêu kẽo kẹt hướng về khu nội môn.
Nàng trở về hơn nửa tháng, nhưng vẫn từng đến xem ba mươi sáu ngọn núi của nội môn.
Trong Thiên Diễn Tông, mỗi Nguyên Anh chân quân thể chưởng quản một ngọn núi, nhưng thực tế ba mươi sáu phong ngọn nào cũng chân quân trấn giữ. Cả tông môn, tính luôn cả tông chủ, cũng chỉ mười hai vị Nguyên Anh chân quân, mà phần lớn còn thường xuyên vắng mặt.
Đệ t.ử nội môn khi nhập tông sẽ chọn một vị chân quân để đầu quân, ở ngọn núi mà vị đó cai quản.
Hiện tại, Giang Nguyệt Bạch chỉ : Thái thượng trưởng lão ở Thiên Nhàn phong, Tông chủ ở Thiên Khuê phong cũng chính là chủ phong, Phất Y chân quân trấn giữ Thiên Cang phong, Quang Hàn kiếm quân trấn giữ Thiên Kiếm phong, Thương Hỏa chân quân trấn giữ Thiên Hùng phong.
Thiên Mãn phong thì chân quân quản lý, dùng nơi ăn ở, học tập và nhận nhiệm vụ của t.ử.
Thiên Tội phong là nơi Chấp pháp đường trấn giữ, Thiên Lao phong cạnh đó chuyên giam giữ những kẻ phạm tội trong tông môn và tà tu, yêu tu bắt từ bên ngoài. Hai ngọn núi đều là cấm địa, t.ử nội môn tới gần.
Các ngọn khác hoặc bỏ trống, hoặc dùng cho mục đích khác.
Lần , Giang Nguyệt Bạch đến Thiên Sát phong, chính giữa ba mươi sáu phong, nơi chỉ một công dụng là tỷ võ.
Khi hạc giấy đáp xuống Thiên Sát phong, mắt nàng là quảng trường cẩm thạch trắng khổng lồ, giữa đỉnh đồng cao ba , bốn cột Long Trụ hai bên, khí thế trang nghiêm hùng vĩ.
Nhìn lên, những con rồng trắng cột như bay lên trời, phá vỡ thiên môn, khiến như thấy tiếng long ngâm chấn động tâm thần, m.á.u nóng sôi trào.
Giang Nguyệt Bạch bước đến gần, ánh sáng quét qua lệnh bài bên hông, nơi chỉ t.ử ngoại môn và nội môn mới .
Nàng ngẩng đầu lên bốn cột long trụ, thấy bảng chiến lực của tông môn:
Bảng Nguyên Anh kỳ:
1. Triệu Phất Y
2. Lăng Quang Hàn
3. Lục Ứng Hoài
Bảng Kim Đan kỳ:
1. Hạ Thanh Hoan
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-thet/chuong-68-bang-chien-luoc.html.]
2. Lý Thận Chi
3. Ngô Dạng
Bảng Trúc Cơ kỳ:
1. Du Thu Trì
2. Phương Dục Hành
3. Đường Vị Miên
Bảng Luyện Khí kỳ:
1. Lục Nam Chi
2. Tạ Cảnh Sơn
3. Tống Tri Ngang
Giang Nguyệt Bạch khẽ: “Chẳng trách Thiên Diễn Tông là nơi nữ thịnh nam suy, mấy vị đầu đều là nữ tu cả. Tông chủ là bà bà, Thái thượng trưởng lão cũng là nữ.”
Có lẽ do tổ sư khai tông là nữ tu, nên khí vận của Thiên Diễn Tông nghiêng về nữ giới, khiến nữ t.ử ai nấy đều nỗ lực, hề thua kém nam nhân.
Giang Nguyệt Bạch thu ánh , vòng qua đỉnh đồng, bước lên bậc thang.
Từ chân đến đỉnh Thiên Sát phong hầu như cây cối, chỉ võ đài và đấu trường. Tiếng pháp thuật nổ vang, tiếng kim loại va chạm và tiếng hò hét vang vọng khắp núi.
Không khí nghiêm nghị, lẫn mùi cháy khét và tanh của m.á.u.
Nàng theo tiếng hò reo, đến sân giữa sườn núi, thấy chín võ đài đá kết giới vàng bao quanh, đó các t.ử áo trắng và áo lam đang giao chiến kịch liệt, tia lửa tung tóe.
Xung quanh xem đông nghịt, bàn luận sôi nổi:
“Hay quá! Đoạn Nhạc Trảm của Vương Hùng phối hợp Kim Phong Quyết mạnh thật, đối phương sắp đỡ nổi !”
“Chưa chắc , Chu Đình nhỏ, Linh Xà Bộ đạt đại thành tựu, giỏi nhất đ.á.n.h lén. Giờ như ép nhưng thật đang bào mòn linh lực của Vương Hùng đó, coi chừng lát nữa phản kích!”
“Trời ơi, Thẩm Tranh, ngươi đ.á.n.h ngu thế hả, nãy rõ ràng cơ hội phóng Phong Nhận mà né!”
“Câm miệng hết cho ! Có giỏi lên đài mà đ.á.n.h!”
“Á á á, sư tha mạng, nhận thua !”
“Không cho nhận thua! Xem chiêu kiếm của đây!”
Giang Nguyệt Bạch qua từng võ đài, họ thi triển đủ loại pháp thuật và võ kỹ, ánh sáng ch.ói lòa, khí thế dữ dội. chỉ mấy phút, nàng thấy chán, trong khi đám xem đài mỗi lúc càng hưng phấn, hò hét cổ vũ ngừng.
Nàng thầm nghĩ: Đưa một gã thợ mỏ luyện khí hậu kỳ ở mỏ Âm Sơn đến đây, chắc đủ đ.á.n.h cho cả bọn thét.
“Đáng tiếc Lục Nam Chi và Tạ Cảnh Sơn mặt, nếu họ đ.á.n.h thì mới thật sự mãn nhãn. Nhất là Kiếm Triều Huyền Băng của Lục Nam Chi và Nhất Kiếm Phần Thiên của Tạ Cảnh Sơn, cảnh tượng đó, mới gọi là kinh hồn bạt vía!”
“Chuẩn đấy! Tống Tri Ngang cam tâm hạng ba, từng thách đấu hai mấy , nào cũng đ.á.n.h cho tự kỷ, giờ trốn ở nhà rèn sắt dám luôn, ha ha ha!”
Giang Nguyệt Bạch bật khẽ, xoay chuẩn rời võ đài, định đến Thiên Cang phong nơi các sư sư tỷ tu trận đạo, để học hỏi trận pháp.
Vừa đến cổng võ trường, thì một con hạc giấy truyền thư bay v.út đến mặt nàng.
“Đây chẳng con hạc gửi cho Mã Phong ?”
Một giọng nữ trong trẻo vang lên phía xa: “Tiểu Bạch!”
Giang Nguyệt Bạch ngẩng đầu, thấy một thiếu nữ áo trắng đang chạy tới, váy tung bay, ánh mắt sáng như , nụ rạng rỡ như tuyết đông tan.
Giang Nguyệt Bạch cũng mỉm rạng rỡ, mắt cong cong như trăng non.
Lục Nam Chi lao đến mặt nàng, còn kịp thở ôm chầm lấy Giang Nguyệt Bạch, siết c.h.ặ.t: “Năm năm nay tin tức gì của ngươi, dọa c.h.ế.t khiếp!”
“Ta , mà. Không liên lạc, mà là thật sự thể truyền tin . Ta cũng nhớ tỷ lắm.”
Ngay đó, Tạ Cảnh Sơn cũng chạy tới, thở hồng hộc, thấy hai ôm thì nổi cơn ghen: “Giang Nguyệt Bạch! Cuối cùng cũng chịu về hả? Trả nợ cho !”
Lục Nam Chi và Giang Nguyệt Bạch đồng loạt đầu, trừng mắt .
Hai ánh mắt, hai cái lườm giống hệt .
Tạ Cảnh Sơn: “……”