Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét - Chương 83: Bí mật của Lữ Oánh

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:36:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên lưng Quỳnh Lâm Sơn Quân, Giang Nguyệt Bạch vùi đầu lớp lông mềm mại và ấm áp của con hổ yêu, để mặc gió thổi nhẹ qua.

Chuyện của Lâm Tố Vãn, tạm thời cách nào xử lý .

Nàng dám chắc Thái thượng trưởng lão sẽ tin lời nếu mở miệng nên nhất là giả vờ như gì xảy , cư xử với Lâm Tố Vãn như thường lệ, quan sát xem tình thế thế nào.

“A Nam và Tạ Cảnh Sơn cũng ở đây… chẳng ai để bàn bạc đôi câu cả.”

Nàng khẽ vuốt lớp lông nơi cổ Sơn Quân, dậy: “Sơn Quân, khi nãy thấy ngươi giơ vuốt, khí tức sắc bén chẳng lẽ huyết mạch của ngươi mang thuộc tính kim ?”

Con hổ lớn “hừ” khẽ một tiếng như đáp .

Giang Nguyệt Bạch mắt sáng lên, khen ngợi liên tiếp: “Không hổ là Sơn Quân đại nhân! Oai phong, khí thế, đúng là dáng của vạn thú chi vương. Con bạch vĩ Phượng Quân khi nãy trông dữ dằn thế thôi, chứ chỉ là phường múa mép tát cho bay một cái! Người thật sự quá lợi hại!”

Sơn Quân kiêu ngạo ngẩng đầu, bước nhẹ nhàng, đuôi khẽ vung qua , trông hết sức đắc ý.

Giang Nguyệt Bạch hỏi: “Nghe linh thú khi kết yêu đan thì thể thử hóa hình, Sơn Quân vẫn hóa thành hình ?”

Sơn Quân khinh thường hừ mũi một tiếng, tỏ vẻ chẳng thèm hóa hình, khiến nàng cũng hỏi thêm nữa.

Khi hai trở về đến cửa Hoa Khê Cốc, trời chạng vạng.

Giang Nguyệt Bạch kịp đợi Sơn Quân mở miệng, lấy hai bầu linh t.ửu dâng lên: “Hôm nay cảm tạ Sơn Quân tương trợ, xin nhận chút lễ mọn .”

Sơn Quân liếc về phía xa xa nơi ao nước, há miệng hút lấy cả hai bầu rượu lắc lư đuôi, ngạo nghễ bỏ .

Giang Nguyệt Bạch theo, khẽ thở dài: “Linh t.ửu mang theo chẳng còn nhiều, mau nấu thêm thôi.”

Đang định qua ao, con cóc trấn cốc ngoi đầu lên kêu “ộp ộp”.

Thấy mặt nước bắt đầu ánh lên linh quang, Giang Nguyệt Bạch lập tức nhăn trán, vội vàng ngăn : “Thiềm tôn, ngài đừng hòng lấy chuyện hù dọa nữa. Muốn uống linh t.ửu thì mau kết yêu đan . Đến lúc đó, sẽ dâng hẳn một vò lớn, loại hảo hạng nhất cho ngài!”

Cóc lớn “ộp ộp” vài tiếng lặn xuống đáy ao.

Nàng cũng chịu đồng ý . Nó ở giai đoạn Trúc Cơ hậu kỳ quá lâu , nếu thể kết đan khi nàng tu đến viên mãn luyện khí, thì thật .

“Linh t.ửu, linh t.ửu… cải tiến công thức, nấu thêm nhiều hơn mới .”

Sau hơn một tháng, Giang Nguyệt Bạch trở Hoa Khê Cốc, bước thấy giữa ánh hoàng hôn, một tòa viện mới tinh dựng giữa sườn núi xa xa.

Tường trắng ngói đen, cổng chạm trổ hoa văn, dây leo và trúc xanh điểm xuyết quanh, bên cạnh con suối từ đỉnh núi đổ xuống, chảy qua từng bậc ruộng bậc thang hòa đáy cốc.

Trong cốc vẫn còn hoang vu, chỉ cỏ non mọc thành từng lớp sóng xanh mướt.

Toàn bộ viện và trăm mẫu ruộng phía đều thuộc quyền sở hữu của nàng.

Sau bố trí trận pháp bảo hộ, sẽ chẳng ai dám xâm nhập.

Dưới khu ruộng, hai khu viện lớn đối diện hai bên: một dành cho nông cư trú, khu còn … là dụng ý riêng.

Ngôi viện xây xong, thợ mộc và tạp dịch vẫn đang bận rộn khắp nơi.

Giang Nguyệt Bạch đến ngôi làng cũ ở cửa cốc, tìm Quách Chấn.

Đến cửa viện của ông, nàng thấy ngoài sân xếp gọn những cây trúc xanh, bên trong vang lên tiếng cưa gỗ.

“Sư phụ, con thật đó, đống thứ ích gì ? Mùa xuân sắp qua , gieo trồng kịp mất!”

“Ít thôi! Giờ Tiểu Nguyệt Bạch quản lý Hoa Khê Cốc, nha đầu bảo gì thì cứ . Con bé bản lĩnh, khác với lão Đào năm xưa, theo con bé thì chẳng sai .”

“Không sai thì sai nhưng gã Tiêu An Khoát rõ ràng đang đối đầu với chúng , con chỉ sợ…”

“Sợ gì mà sợ!”

Giang Nguyệt Bạch đẩy cửa bước . Quách Chấn đặt cưa xuống, lên:

“A, Giang sư ! Cuối cùng ngươi cũng về !”

Thạch Tiểu Võ cũng bỏ mảnh tre xuống, toe toét.

Nàng đảo mắt quanh linh kiện khắp nơi, đều là bộ phận khôi .

Giang Nguyệt Bạch gật đầu hài lòng: “Không tệ, hai đúng là thiên phú thợ mộc đấy.”

Thạch Tiểu Võ vội chen : “Đương nhiên ! Mấy hôm nay với sư phụ lên sườn núi học nghề với đám thợ mộc. Tay quản công Đường Thắng Tài là , chỉ dạy bọn nhiều lắm. Ta thấy nghề cũng thú vị phết!”

Quách Chấn chỉ khờ, gì thêm.

“Quách sư , quen thuộc với Đường Thắng Tài lắm ?”

“Cũng quen, dạo thường xuyên gặp, tính cũng khá .”

“Tốt. Đợi viện thành, nhờ giới thiệu giúp , sẽ mời uống rượu.”

“Chuyện nhỏ, giao cho .”

Giang Nguyệt Bạch hỏi: “Lữ Oánh dạo ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-thet/chuong-83-bi-mat-cua-lu-oanh.html.]

Nàng sang viện đối diện, cửa đóng im ỉm, chẳng thấy bóng .

Quách Chấn gãi đầu: “Ta với Tiểu Võ đều trông chừng, con bé đó dạo thẫn thờ, gì cũng tập trung. Còn Tống sư tỷ thì tệ hơn, bệnh tình ngày càng . À, nàng dặn, khi ngươi về thì ghé gặp một .”

“Được, sẽ qua đó ngay.”

Quách Vhấn lấy từ túi trữ vật một cái túi nhỏ, nhíu mày: “Cái là do tạp dịch trướng Lâm Tường Thiên đưa đến, là linh d.ư.ợ.c bảo nàng trồng, trong đây cả danh sách và hạt giống.”

Giang Nguyệt Bạch mở xem qua thấy những loại linh d.ư.ợ.c đặc biệt nàng từng dò thử.

Trong lòng nàng nghĩ: Lâm Tường Thiên vẫn c.ắ.n câu ?

Thạch Tiểu Võ bực bội: “Sư tỷ, tỷ đang nhận giặc cha đấy ?”

Câu dứt, Quách Chấn lập tức đá cho một cái: “Cái thằng , ăn kiểu gì đấy hả!”

Ông còn định đ.á.n.h thêm, Giang Nguyệt Bạch giơ tay ngăn: “Thôi, Tiểu Võ cũng sai. Đối thủ công khai còn dễ đề phòng, chứ kẻ giấu d.a.o lưng mới đáng sợ. Cứ thuận theo , chúng mới dễ sống.”

Quách Chấn gật đầu: “! Tiểu là nhịn nhục vì đại cục, mày hiểu cái gì mà lắm lời!”

Giang Nguyệt Bạch sang: “Sư , thích tính tình thẳng thắng của Tiểu Võ nhưng cũng , tính dễ gặp rắc rối. Dạy bảo nó kỹ hơn chút.”

“Phải, , là nuông chiều quá, sẽ nghiêm hơn.”

Thạch Tiểu Võ chẳng coi trọng, phịch xuống: “Các lo ? Gã Tiêu An Khoát dọa dẫm đám linh nông, ai cũng sợ chẳng dám đến Hoa Khê Cốc. Ta gọi cả đám bạn cũ, khô cả miệng mà chẳng ai dám qua.”

“Lại còn vụ linh d.ư.ợ.c của Lâm Tường Thiên nữa thì , giống cũng mua nổi, vì họ cố tình khó mà bán cho . Sư tỷ chẳng nhờ tông môn can thiệp, giờ ?”

Giang Nguyệt Bạch điềm nhiên đáp: “Chút chuyện nhỏ cầu tông môn, chẳng hóa vô dụng ? Mà cũng chẳng ích gì. Với ai bảo chúng nhất định trồng linh d.ư.ợ.c?”

Hai tròn mắt .

Giang Nguyệt Bạch : “Ngoài năm trăm mẫu linh điền do tông môn quy định và của Lâm Tường Thiên, trồng linh d.ư.ợ.c. Ta sẽ trồng linh rau, linh quả.”

Thạch Tiểu Võ nhăn mặt: “Linh rau dễ sâu bệnh lắm, tưới nước mỗi ngày, loại thu hoạch liên tục, cực kỳ tốn công mà khó chăm.”

Giang Nguyệt Bạch kiên nhẫn giải thích: “Toàn bộ Thiên Diễn Tông hơn mười vạn ăn mỗi ngày, mà linh rau khó trồng nên chỉ hai cốc ép buộc chuyên canh loại . Thực linh rau chỉ là rau phàm tu luyện lai tạo, thêm linh khí, ít tạp khí hơn thôi. Dù giá rẻ nhưng nhu cầu lớn, tháng nào cũng thu hoạch. Dù đổi điểm cống hiến nhưng bán cho các t.ửu lâu và ăn quán trong tông, cũng chẳng lo ế.”

“Ngoài , còn định trồng linh quả để ủ rượu, đào ao nuôi linh ngư, nuôi thêm gia cầm linh thú, phân cũng thể phân bón, thịt thể dùng, nếu thì nắm luôn nguồn cung thực phẩm cho cả tông môn.”

Quách Chrấn mắt sáng rực: “Ý đấy! Nghe vẻ kiếm linh thạch còn nhanh hơn trồng linh d.ư.ợ.c nữa, nghĩ nhỉ!”

Giang Nguyệt Bạch khẽ cụp mắt ý tưởng nàng từ năm sáu tuổi, chỉ tiếc khi với gia gia, gạt vì “phiền phức quá”.

Thạch Tiểu Võ vẫn lo: “ linh rau cần tưới nước mỗi ngày, trừ sâu cũng cực, đến mùa thu hoạch thì chẳng còn thời gian tu luyện .”

Giang Nguyệt Bạch mỉm : “Không , hai cứ theo danh sách đưa mua hạt giống, trồng cây, đào thêm vài ao, dựng chuồng trại là . Đến khi tất, sẽ để các mà vẫn kiếm linh thạch’.”

Nói , nàng đưa ngọc giản kế hoạch chi tiết cùng một túi linh thạch cho Quách Chấn.

Sau khi rời khỏi nhà ông, Giang Nguyệt Bạch lên sườn núi xem xét viện, tay nghề của thợ mộc quả thật tinh xảo, chỉ là viện lớn quá, dọn dẹp cũng vất vả.

“Có lẽ tìm một tạp dịch giúp xử lý mấy việc lặt vặt .”

Cùng lúc đó, lòng đất nhà Tống Bội Nhi: “Ta sai , dám nữa! Xin tha cho … xin bà tha cho !”

Lữ Oánh co run rẩy nền đá lạnh, nước mắt nước mũi lẫn lộn, run cầm cập.

Giữa căn mật thất âm u, Tống Bội Nhi giữa trung tâm, ho khan, tay cầm một b.úp bê bằng cỏ, ánh mắt độc ác.

rút kim, đ.â.m mạnh b.úp bê.

“A——!!!”

Lữ Oánh hét t.h.ả.m, co giật, mái tóc ướt dính c.h.ặ.t mặt, như kéo lên từ nước lạnh.

“Ta dám nữa… xin bà tha cho …”

Tống Phối Nhi dừng tay, lạnh lùng hỏi: “Thật sự dám nữa?”

Lữ Doanh nức nở, chỉ gật đầu lia lịa.

Tống Bội Nhi khẩy: “Nếu nhờ nuôi dạy từng bước, với linh căn bốn thuộc tính của ngươi, thể tu đến Luyện Khí tầng sáu nhanh như thế? Ngươi đúng là mạng lớn. Ban đầu định chờ ngươi đến tầng bảy đoạt xác, ngờ Giang Nguyệt Bạch về đúng lúc, khiến ngươi thoát kiếp. Thế mà ngươi dám phản ?!”

Lữ Oánh co rúm , c.ắ.n môi .

“Ta vốn định tha mạng ngươi, ngươi điều. Giờ cho ngươi một cơ hội cuối gọi Giang Nguyệt Bạch đến gặp . Nếu , dù cần xác ngươi, cũng khiến ngươi sống bằng c.h.ế.t, hồn phi phách tán! Hiểu ?”

Lữ Oánh run b.ắ.n , nấc: “Dạ… hiểu …”

“Cút . Trước canh ba tối nay mà mang Giang Nguyệt Bạch tới, hậu quả ngươi đấy.”

Tống Bội Nhi giơ con b.úp bê cỏ lên dọa, Lữ Oánh mặt cắt còn giọt m.á.u, run rẩy đỡ tường mà bước khỏi mật thất, lảo đảo màn đêm lạnh lẽo.

 

 

 

Loading...