Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1081
Cập nhật lúc: 2026-02-14 04:08:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Nam Chi bất đắc dĩ : "Nàng chẳng mới dấu tay ?"
"Dấu tay gì?" Tạ Cảnh Sơn mặt mày ngơ ngác.
"Được bớt nhảm , mau thôi!" Giang Nguyệt Bạch thu cất nhẫn trữ vật của Thiết Chưởng thượng nhân, tiếp tục lao nhanh theo hướng sừng Bạch Trạch chỉ dẫn.
Thẩm Hoài Hy vỗ vỗ vai Tạ Cảnh Sơn, cùng Lục Nam Chi theo sát phía .
Bọn Giang Nguyệt Bạch nhanh ch.óng tìm thấy hang động ẩn giấu trong núi, thấy ba yêu đang hôn mê, cùng với Triệu Phất Y phá bỏ xong lớp ngoài của đại trận.
"Phất Y sư thúc!"
Giang Nguyệt Bạch nhanh bước tới đón, Triệu Phất Y thấy bốn họ bình an vô sự, vui mừng gật đầu.
"Tốt , các ngươi là ! Nguyệt Bạch, giúp phá trận cùng , mau lên!"
Lộc Linh và Thụy Liên trong trận lúc cực kỳ suy yếu. Phù Sinh Huyễn Mộng Trận lúc chỉ còn phần cốt lõi nhất, cũng là phần khó phá bỏ nhất, chỉ cần sơ suất một chút, ý thức của Lộc Linh và bọn họ sẽ khó mà cơ thể, sẽ kẹt mãi mãi trong cõi mộng.
Giang Nguyệt Bạch Triệu Phất Y mô tả cấu tạo đại trận, đồng t.ử chấn động: "Phù Sinh Huyễn Mộng Trận? Thẩm Minh Kính! Lại là cái tên âm hồn bất tán !"
"Thẩm Minh Kính là ai?" Triệu Phất Y hỏi.
Thẩm Hoài Hy và Tạ Cảnh Sơn cũng nghi hoặc Giang Nguyệt Bạch.
Chưa đợi Giang Nguyệt Bạch giải thích, Lục Nam Chi quanh vòng ngoài đại trận một lượt, đó gọi Giang Nguyệt Bạch một tiếng.
"Tiểu Bạch, thả Mộng Ma của ngươi luôn , U Mộng với , hai con Mộng Ma hợp lực là thể trực tiếp mộng đ.á.n.h thức họ, tới lúc đó trận tự nhiên sẽ phá."
Nghe , mắt Giang Nguyệt Bạch sáng lên. Ở đây là nên nàng cũng chẳng gì giấu giếm, lập tức lôi con Thứ Đầu đang ngủ trong Liên Đài Động Thiên ném xuống đất.
Thứ Đầu ngủ say lờ đờ, lăn lộn mấy vòng va trúng hòn đá, nhảy dựng lên nhe răng với Giang Nguyệt Bạch tỏ vẻ bất mãn.
Chờ đến khi mắt mở to , thấy Lục Nam Chi, lông cứng đầu Thứ Đầu lập tức trở nên suôn mượt phục tùng, mở to đôi mắt mọng nước Lục Nam Chi.
Lục Nam Chi hiệu, U Mộng từ vai nàng nhảy xuống, tiến tới tát Thứ Đầu một cái. Ngờ Thứ Đầu chẳng hề tức giận, còn liên tục nháy mắt vẻ đưa tình với Lục Nam Chi.
Giang Nguyệt Bạch thật sự nỡ tiếp. May mà U Mộng cừ, gầm gừ dữ tợn với Thứ Đầu mấy tiếng, bấy giờ hai con Mộng Ma mới cùng tan biến thành làn khói đen, xông trong trận, lượt cõi mộng từ giữa lông mày của Lộc Linh và Thụy Liên tiểu yêu.
Hỏa Tuệ T.ử mặc dù thoát khỏi cõi mộng, nhưng vì đó đại trận hút ít sinh khí nên lúc biến thành bản thể Hỏa Tuệ Tử, bám rễ mặt đất từ từ khôi phục.
Hai con Mộng Ma tới mười thở, cơ thể của Lộc Linh và Thụy Liên tiểu yêu đang hôn mê lượt run lên, dấu hiệu tỉnh .
Ngay đó, hai luồng hắc khí lượt chạy từ giữa lông mày họ, hợp một chỗ biến thành hình dáng một con Mộng Ma khác.
Thứ Đầu và U Mộng theo sát phía , ba con Mộng Ma mang theo hắc khí đầy , liên tục va chạm c.ắ.n xé giữa trung.
Dưới thế trận hai đ.á.n.h một, con Mộng Ma Thứ Đầu và U Mộng xâu xé ăn thịt, biến mất tăm .
Toàn bộ đại trận tự động tan biến, Triệu Phất Y vội vàng xông tới bên cạnh Lộc Linh kiểm tra tình trạng của nó. Tạ Cảnh Sơn theo sát phía , lấy hai lọ t.h.u.ố.c đưa qua.
Thuốc dùng để chữa thương cho Yêu tộc, cũng mang theo một ít, còn loại dành cho Ma tu và Ma tộc cũng , đây đều là chuẩn cho Giang Nguyệt Bạch và Lục Nam Chi.
Lộc Linh mơ mơ màng màng ý thức rõ: "Tiên Chi... cho gặm một miếng... chỉ một miếng thôi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1081.html.]
Giang Nguyệt Bạch xắn tay áo, bước tới tát một phát mặt Lộc Linh.
Chát!
Tiếng tát vang dội vọng trong hang động, ngay cả Triệu Phất Y cũng ngẩn tại chỗ. Tạ Cảnh Sơn hít hà xoa mặt, cảm thấy mặt cũng chút đau.
Xem , bình thường Giang Nguyệt Bạch đối xử với vẫn còn chán, ít nhất là bao giờ tát mặt bàn dân thiên hạ.
"Hả?! Đây là ? Vườn hoa của , cái vườn hoa trồng đầy Tiên Chi của ?" Lộc Linh bừng tỉnh dậy.
Giang Nguyệt Bạch cúi xuống túm lấy cổ áo Lộc Linh, lôi xệch nó tới mặt, suýt chút nữa gãy cổ Lộc Linh.
Thụy Liên tỉnh bên cạnh vốn định ngăn cản, thấy điệu bộ hầm hầm của Giang Nguyệt Bạch liền điều né , sợ rước họa .
"Đồ hươu thối, lúc hỏi ngươi tìm cái gì ngươi , giờ Thái Tuế đang gây họa bên ngoài, nhất là ngươi cách thu dọn tàn cuộc, nếu ... đem ngươi nướng ăn luôn!"
Chương 774 Thần thú Bạch Trạch (Cầu nguyệt phiếu)
Lộc Linh Giang Nguyệt Bạch tát cho một cái tỉnh , khi hiểu rõ tình hình lập tức nhảy dựng lên xông ngoài, về trung tâm Thanh Vân Giới, hếch mũi hít hà về phía Thái Bạch Giới bên .
Nó thể cảm nhận , Thái Tuế đang ở phía Thái Bạch Giới, bên chẳng qua là kẻ lợi dụng nước bẩn ô uế Thái Tuế để một trận mưa mà thôi.
Lộc Linh chút do dự. Đưa Thái Tuế về Yêu tộc là nhiệm vụ hàng đầu của nó, nhưng nó Nhân tộc cứu mạng, thể trơ mắt nhiều Nhân tộc gặp nạn trong Thanh Vân Giới như ?
"C.h.ế.t thì c.h.ế.t !"
Lộc Linh vỗ đùi một cái, về phía hang động.
"Làm phiền giúp trông nom Hỏa Tuệ Tử, Thụy Liên, theo !"
Dứt lời, Lộc Linh biến bản thể hươu trắng, Thụy Liên tiểu yêu uống đan d.ư.ợ.c của Tạ Cảnh Sơn, hồi phục phần lớn, liền nhảy vọt lên cưỡi lưng hươu trắng.
Hươu trắng thồ Thụy Liên tiểu yêu, bốn chân tụ mây, đạp mà lên, lao thẳng tới Thanh Vân Giới.
Bọn Giang Nguyệt Bạch đuổi theo , thấy Lộc Linh phớt lờ ảnh hưởng của hư , xông lên phía Thanh Vân Giới, bao phủ bởi một tầng ánh sáng trắng dịu nhẹ.
Sừng hươu đầu giống như cành cây, vươn dài vô tận lên phía và xung quanh, tỏa ánh sáng trắng rực rỡ mà ôn hòa, thu hút ánh .
U u~
U u~
U u hươu hót, linh xa xăm.
Tu vi của bản Lộc Linh cao, nhưng ngay tiếng hót của nó, mây đen trong Thanh Vân Giới tan biến, cơn mưa bão ngừng hẳn.
Hào quang Lộc Linh như một vầng trăng sáng, chiếu rọi từng ngóc ngách trong Thanh Vân Giới.
Đám Thạch Vũ Minh đang ẩn náu lớp bình phong đá kinh ngạc quét qua bản , phát hiện ánh sáng trắng dịu nhẹ mà thể xuyên qua đất đá, rơi xuống họ.
Những chỗ mưa vàng thấm đẫm vang lên tiếng xèo xèo, bốc từng luồng khói đen nhạt, bay v.út lên .
Họ lượt bước từ lớp bình phong đá, ngẩng đầu trời, liền thấy hươu trắng thánh khiết, tựa như thiên thần, ngẩng đầu hót mãi thôi, những làn khói đen thi lao về phía hươu trắng .