Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1188

Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:01:26
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Viêm Xí Vũ phản ứng một lúc, về phía chân núi nơi Đào Tiên tọa lạc, mới phát hiện hai Giang Nguyệt Bạch.

 

Hơn nữa chỉ trong chín ngày ngắn ngủi, Viêm Diệu sự đổi nghiêng trời lệch đất, đây đều là do Giang Nguyệt Bạch dạy ?

 

Còn cả hỏa phù mà Viêm Diệu dùng cuối cùng lúc nãy, cốt phù, mà uy lực hề nhỏ!

 

Đặc biệt là kiểu khuếch tán dạng vòng đó, nếu dùng trong lúc săn b.ắ.n, dẫn dụ một đám hung thú tấn công , đó thì...

 

Ực!

 

Viêm Xí Vũ nhịn nuốt nước bọt, hai mắt sáng rực, hì hì nghênh đón.

 

“Khôn đạo, ngờ ngài đại thần thông như , ...”

 

Lời nịnh hót của Viêm Xí Vũ còn kịp thốt hết, Giang Nguyệt Bạch đột nhiên ngẩng đầu về phía xa, cắt ngang lời Viêm Xí Vũ.

 

“Ta , thời gian qua đa tạ các ngươi chiêu đãi.”

 

Viêm Xí Vũ ngẩn , giữ , Giang Nguyệt Bạch trực tiếp tan biến phân , Viêm Diệu cũng kinh ngạc mở to mắt, liếc đám thiếu niên đang rên rỉ xung quanh, dậm chân một cái, dứt khoát đuổi theo hướng cổng thôn.

 

Khi bản thể của Giang Nguyệt Bạch tỉnh gốc cây đào, cả cây đào tan biến thành bong bóng với tốc độ mắt thường thể thấy , chỉ còn những cánh hoa hồng phấn rợp trời, hội tụ thành những dòng suối nhỏ, quấn quanh Giang Nguyệt Bạch như những dải lụa, cuối cùng xông trong đan điền của nàng.

 

Trong Liên Đài tiểu thế giới, một cây đào phá đất mọc lên từ rừng núi, lớn nhanh như thổi, chỉ trong vài nhịp thở nhuộm hồng phần lớn rừng núi bằng màu hồng phấn.

 

Hít một hỗn độn khí, cây đào dần dần kết từng quả đào nhỏ xanh mướt.

 

Cây Gừa già rung động tán cây, lá cây phát tiếng xào xạc, chào đón Đào Tiên đến.

 

Đào Tiên biến mất thấy , Vu dân trong thôn chấn động thôi, Giang Nguyệt Bạch lóe lên một cái, xuất hiện mặt Đại Vu, bà lão mấy ngày nay luôn dừng chân cửa nhà, Đào Tiên và Giang Nguyệt Bạch.

 

“Không ngờ ngươi thể đưa Đào Tiên , ngươi là nhân tộc, đúng ?” Đại Vu hỏi bằng giọng khàn khàn.

 

Giang Nguyệt Bạch tiến lên đỡ lấy Đại Vu, hai trong nhà, vẫn giống như ngày đầu mới đến, bên lò sưởi đất chuyện.

 

Giang Nguyệt Bạch , “Ta cơ bản xác định , Đại Hoang mà các ngươi đang sống là một thế giới thật, bao gồm tất cả sinh linh ở Đại Hoang, chín phần mười cũng là thật.”

 

Đại Vu bao nhiêu kinh ngạc, chỉ sự mệt mỏi sâu sắc, chuyện , bà ít nhiều cũng đoán .

 

Giang Nguyệt Bạch tiếp tục , “Thế giới nơi ở, mười vạn năm xảy một trận đại chiến, Chúc Nguy của Thiên Vu tộc, Thánh Tổ Lạc của Ma tộc, Cửu Vĩ Thiên Hồ của Yêu tộc, cùng hai vị Đại Thừa tiên quân Huyền Cơ và Thiện Khê của Nhân tộc.”

 

“Cùng với các đại năng tu sĩ khác của bốn tộc, tất cả đều ngã xuống trong hư thâm uyên, Đại Hoang chính là sinh trong tình huống , dựa ký ức, thể, và những vật phẩm mang theo của những vị Đại Thừa tu sĩ .”

 

“Đào Tiên vốn là một cành đào bên cạnh Thiện Khê tiên t.ử hóa thành, trong Đại Hoang những vật phẩm và linh vật như còn ít, nhiều cái thể diễn hóa thành tiên thiên linh vật, đương nhiên, cũng một mảnh vỡ thông thiên linh bảo các loại tồn tại, hình thành nên những tồn tại như bí cảnh trong Đại Hoang.”

 

Đại Vu suy nghĩ chậm rãi một lát, “Cho nên chúng đều là hình chiếu ký ức của những vị Đại Thừa tu sĩ ?”

 

Tuy tàn khốc, nhưng đúng là như , Giang Nguyệt Bạch gật đầu một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1188.html.]

“Vậy tiếp theo ngươi định thế nào?” Đại Vu hỏi.

 

Giang Nguyệt Bạch cụp mắt, “Ta đương nhiên là rời khỏi đây.”

 

Lúc nàng cách rời , chính là tìm thấy tàn khu và nguyên thần của những vị Đại Thừa , đập tan .

 

Sức mạnh của bọn họ tám tiêu hao đó, đến lúc vô cùng suy yếu, cho nên là cơ hội.

 

Trạm đầu tiên, đương nhiên chính là núi Chương Vĩ gần đây nhất, tìm thấy ‘Nguy’.

 

“Thế giới của chúng là giả, thế giới của ngươi thì ?” Đại Vu bỗng nhiên hỏi một câu lạnh lùng.

 

Đồng t.ử Giang Nguyệt Bạch khẽ chấn động, đạo tâm một khoảnh khắc d.a.o động.

 

Bởi vì nàng nghĩ đến Lục Hành Vân, việc nàng sắp bây giờ, chẳng giống hệt Lục Hành Vân , đều hủy diệt thế giới của khác?

 

Nàng hề bất kỳ dây dưa nào với Lục Hành Vân, nhưng trong cõi u minh, nàng con đường giống hệt Lục Hành Vân trong Đọa Ma Uyên .

 

nhanh, Giang Nguyệt Bạch định , thẳng Đại Vu nghiêm túc , “Đối với , nơi là giả, nhưng đối với các ngươi, đây là thế giới các ngươi sống thật sự, cho nên nếu các ngươi ngăn cản , cũng sẽ oán trách gì, cứ dựa bản lĩnh của thôi.”

 

, giữa nàng và Lục Hành Vân, cũng đúng sai để bàn, cứ dựa bản lĩnh là .

 

Đại Vu gật đầu, mệt mỏi thở dài, “Ngươi , hãy đối xử với đứa trẻ Viêm Diệu đó, mấy thôn làng tiêu diệt, con bé đều liều c.h.ế.t chiến đấu đến cùng, là một chiến sĩ dũng cảm.”

 

Giang Nguyệt Bạch liếc ngoài nhà, Viêm Diệu đeo túi nải, đợi nàng ở bến tàu rời khỏi sơn cốc.

 

“Ta sẽ ! Nếu một tia cơ hội, cũng sẽ dốc hết sức đưa con bé ngoài.”

 

Bốn mắt , Đại Vu thấy sự nghiêm túc và kiên định trong mắt Giang Nguyệt Bạch, bà u u uất uất thở dài, ngả về phía , dùng bàn tay khô héo như vỏ cây, gạt bỏ lớp tro dày bên rìa lò sưởi, lấy một tấm thạch bản đen kịt cũ nát, đưa cho Giang Nguyệt Bạch.

 

“Đây chắc hẳn là một món đồ ‘thật’, Chúc Cửu U g.i.ế.c đến chỗ chúng , cũng là để tìm nó.”

 

Nhận lấy thạch bản, Giang Nguyệt Bạch bái biệt Đại Vu, dẫn theo Viêm Diệu cùng rời khỏi sơn cốc, dấn con đường tiến về núi Chương Vĩ.

 

Trên đường , Giang Nguyệt Bạch truyền tin tức cho Lục Nam Chi thông qua Kim Lan Linh.

 

Cùng lúc đó, Thẩm Hoài Hy nhờ ba tấc lưỡi, cuối cùng cũng thuyết phục Chúc Cửu U giữ mạng cho , hứa sẽ giúp Chúc Cửu U thống nhất bộ Vu tộc.

 

mang theo nhiệm vụ của Phủ Chương, vẫn luôn thấy tung tích của Nguy.

 

Chương 849 Tình cờ gặp gỡ

 

Rừng sâu núi thẳm, cây cổ thụ chọc trời, che khuất mây mù và mặt trời, rừng thông rậm rạp như những chiếc ô khổng lồ chống trời, những bóng sáng loang lổ lọt xuống qua những tán lá chồng chất.

 

Rời khỏi thôn, Giang Nguyệt Bạch để Viêm Diệu dẫn đường, hai bộ rừng núi, tiếng lá khô vỡ vụn chân kinh động lũ côn trùng, những con rết khổng lồ cũng xào xạc bỏ chạy.

 

Giang Nguyệt Bạch đưa tay lên, hút con rết ngũ sắc còn to hơn cả chân nàng tới mặt, liếc vài cái tùy tay ném , nàng cũng thứ gì cũng ăn.

 

 

Loading...