Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1292
Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:27:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Minh Dật hôn mê ngã xuống đất, Giang Nguyệt Bạch thẳng , xoay cổ tay về phía Tạ Cảnh Sơn.
Tạ Cảnh Sơn quần áo rách nát, đầy đầu là cỏ, mắt sưng húp thành một đường chỉ, chảy m.á.u mũi đầy mặt ngơ ngác, trông ngốc đáng thương.
Giang Nguyệt Bạch khổ một tiếng, năm đó nàng và Tạ Cảnh Sơn gặp đầu sơn môn, nàng vấy m.á.u nhếch nhác thôi, còn Tạ Cảnh Sơn thì mặc hoa phục, sạch sẽ và quý khí.
Lần , ngược đảo lộn .
Giang Nguyệt Bạch gì, đến mặt Phương Minh Dật đang hôn mê, thuần thục thi triển trị liệu pháp thuật cùng Tịnh Trần Thuật, giúp Phương Minh Dật và hai tên tay sai trị lành vết thương, vết chân cũng xóa sạch.
Tạ Cảnh Sơn thấy động tác của nàng, vịn tường lên, dùng ống tay áo lau m.á.u mũi, khó hiểu hỏi: “Ngươi đ.á.n.h xong còn trị lành cho bọn ?”
Giang Nguyệt Bạch dậy dang hai tay: “Ai thấy đ.á.n.h bọn , bằng chứng ?”
Tạ Cảnh Sơn nghẹn lời, chợt mắt mở càng lúc càng lớn, thế mà còn thể như ?!
“Hôm nay việc, nếu nhất định để bọn tỉnh , đ.á.n.h gãy xương thêm một nữa, trị lành, cứ thế lặp ba , mới giải mối hận trong lòng!”
Lời hung tàn của Giang Nguyệt Bạch Tạ Cảnh Sơn sững sờ, hề cảm thấy Giang Nguyệt Bạch tuổi còn nhỏ mà thủ đoạn tàn nhẫn, chỉ cảm thấy…… Nàng thật ngầu!
“Đi thôi, đưa ngươi về nhà.”
Giang Nguyệt Bạch tới đỡ Tạ Cảnh Sơn, Tạ Cảnh Sơn đột nhiên lùi một bước, ngại ngùng : “Thấy trị liệu thuật của ngươi như , ngươi cũng giúp trị lành , để cha và tổ phụ lo lắng.”
Giang Nguyệt Bạch hừ một tiếng, dứt khoát từ chối.
“Chuyện chính ngươi giải quyết thì tìm trưởng bối, một âm thầm chịu đựng chẳng hùng chút nào, đó là ngốc! Là ngu! Là vô năng! Tổ phụ ngươi ở bên ngoài vất vả tranh quang cho Tạ thị, kết quả thể diện của Tạ thị đều ngươi ở đây mất sạch.”
“Ngươi tưởng ngươi âm thầm chịu đựng thì đám thỏ đế sẽ nhạo Tạ thị lưng ? Chính vì ngươi lên , bọn mới luôn coi thường Tạ thị, coi thường tổ phụ ngươi! Bây giờ, ngươi cứ vác cái bộ dạng thê t.h.ả.m cho , về nhà!”
Tạ Cảnh Sơn run lên một cái, cảm thấy Giang Nguyệt Bạch áp chế, một chút dư địa phản kháng nào, cứ thế nàng cưỡng ép kéo khỏi con hẻm.
“Đợi , ngươi chuyện nhà , ngươi rốt cuộc là ai hả?”
Bên ngoài con hẻm, Lê Cửu Xuyên đang mua trâm cài tóc và hoa cài đầu của một gánh hàng rong ngang qua, trả xong linh thạch, đầu thấy con gái nhà đang hầm hầm giận dữ kéo tên nhóc thối nhà họ Tạ về phía Sơn Hải Lâu, Đương Quy kêu miêu miêu theo phía bảo vệ.
Ánh mắt của Lê Cửu Xuyên nhạy bén nheo , tên nhóc họ Tạ quan hệ gì với con gái ở kiếp ?
Chương 924 Xin
Giang Nguyệt Bạch kéo Tạ Cảnh Sơn mặt mũi bầm dập xuyên qua hành lang thủy tạ, đến cửa tổng lầu Sơn Hải Lâu, lão bộc thống quản sự vụ của Tạ gia là La Đình Tông đang đợi ở cửa.
Tạ Cảnh Sơn suốt dọc đường đều cố gắng thoát khỏi sự kiềm chế của Giang Nguyệt Bạch, cầu xin nàng buông tay, thậm chí giá cao để nàng buông tay, nhưng Giang Nguyệt Bạch nhất quyết buông.
Giang Nguyệt Bạch lúc sóng gió gì mà từng thấy qua, thể vì chút tiền lẻ đó của Tạ Cảnh Sơn mà động tâm?
Chỉ một vạn hạ phẩm linh thạch, coi thường ai chứ?
Đổi thành thượng phẩm thì lẽ còn…… phi! Chính sự quan trọng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1292.html.]
Cuối cùng, Tạ Cảnh Sơn vẫn Giang Nguyệt Bạch đẩy đến mặt La Đình Tông, La Đình Tông từ xa thấy tiểu thiếu chủ nhà .
“La lão……”
Đối mặt với ánh mắt xót xa bất lực của La Đình Tông, Tạ Cảnh Sơn hổ thẹn cúi đầu.
La Đình Tông gì, thực tế, đầu tiên Tạ Cảnh Sơn Phương Minh Dật bắt nạt, La Đình Tông bẩm báo với lão tổ nhà .
Tạ thị bọn họ chỉ một mầm non độc nhất , cho dù là ở Khổng Phương thành vô cùng an mà ngoài một , thì chắc chắn cũng ám vệ theo, âm thầm bảo vệ.
Cho nên, chỉ Tạ Cảnh Sơn chính ngu ngốc, tưởng rằng giấu giếm thiên y vô phùng.
Sau khi La Đình Tông bẩm báo, Tạ Thiên Bảo đối với phản ứng ‘đồ hèn nhát’ của Tạ Cảnh Sơn cũng hận rèn sắt thành thép, cuối cùng dứt khoát hạ lệnh quản, xem khi nào Tạ Cảnh Sơn mới thể vươn lên, hoặc khi nào mới sẵn lòng tin tưởng tổ phụ .
Tạ Thiên Bảo thậm chí từng , thiếu chủ tương lai của Tạ gia nếu chỉ chút bản lĩnh , thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng là đáng đời!
“Haizz……”
La Đình Tông nặng nề thở dài một tiếng, sang chắp tay vái Giang Nguyệt Bạch, vì nàng tuổi nhỏ mà khinh thường.
“Đa tạ tiểu hữu đưa thiếu chủ nhà về, tiểu hữu tôn tính đại danh là gì?”
Chưa đợi Giang Nguyệt Bạch lên tiếng, Lê Cửu Xuyên từ xa tới, bước đến bên cạnh Giang Nguyệt Bạch tách nàng và Tạ Cảnh Sơn , ôn hòa lễ độ .
“Tại hạ Thiên Diễn Tông Lê Cửu Xuyên, đây là tiểu…… tiểu đồ Giang Nguyệt Bạch, bái kiến La lão.”
Lê Cửu Xuyên khi xảy chuyện, ở Địa Linh giới cũng từng lừng lẫy uy danh, La Đình Tông đương nhiên nhận , hai lập tức khách sáo vài câu.
Lê Cửu Xuyên nêu rõ mục đích đến, dâng lên bái chuẩn sẵn, La Đình Tông lập tức sắp xếp đưa bọn họ đến đại trạch Tạ thị.
Tuy nhiên Tạ Thiên Bảo gặp Lê Cửu Xuyên ngay lập tức, dù Tạ Thiên Bảo cũng là bán bộ Hóa Thần, là nhất luyện khí sư Địa Linh giới, phong thái vẫn là chút.
Và lúc điều quan trọng nhất đối với Tạ Thiên Bảo là xử lý chuyện của Tạ Cảnh Sơn.
Lê Cửu Xuyên và Giang Nguyệt Bạch sắp xếp sương phòng nhất trong đại trạch Tạ thị, cửa, Lê Cửu Xuyên vẻ mặt nghiêm túc xuống, gọi Giang Nguyệt Bạch đến mặt, bảo Giang Nguyệt Bạch khai nàng và Tạ Cảnh Sơn kiếp quan hệ gì.
Giang Nguyệt Bạch dở dở , rót cho ‘phụ già’ của một chén , bảo cứ thong thả uống, thong thả .
Sâu trong đại trạch Tạ thị, Tạ Cảnh Sơn đầy vẻ nhếch nhác đưa đến mặt Tạ Thiên Bảo, Tạ Thiên Bảo bộ dạng mặt mũi bầm dập của , xót xa tức giận.
Cơn giận xông lên tận cổ họng, vẫn Tạ Thiên Bảo cố nén xuống, ghế đá trong viện, Tạ Cảnh Sơn nhẹ giọng hỏi: “Có đau ?”
Một câu quan tâm lập tức đ.á.n.h tan sự nhẫn nhịn bấy lâu nay của Tạ Cảnh Sơn, để tất cả nỗi uất ức bùng phát .
Tạ Cảnh Sơn oà một tiếng rống lên: “Tổ phụ, cứu con với……”
Tạ Cảnh Sơn gào , tận tình trút bỏ, La Đình Tông cũng ở bên cạnh lau nước mắt.