Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1319

Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:27:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Nguyệt Bạch lắc đầu: "Không dễ dàng thế ạ, nếu Thẩm Hoài Hy định sẵn trải qua kiếp nạn , e rằng bây giờ tìm thấy Thạch Lan bà bà ."

 

"Tận nhân sự, thính thiên mệnh."

 

Giang Nguyệt Bạch thấy sự kiên trì trong đáy mắt sư phụ, nỗi sợ hãi và sự bất lực trong lòng càng thêm sâu sắc.

 

Tiền kiếp, chuyện của Thanh Nang T.ử cũng là do sư phụ luôn truy đuổi, cuối cùng cũng là sư phụ tìm thấy Thạch Lan bà bà, kết thúc chuyện.

 

Bây giờ, điều trở thành trách nhiệm của sư phụ!

 

Vậy nên, những gì nàng trong thời gian qua đều là vô ích ?

 

Chương 942 Khai đạo

Giang Nguyệt Bạch thăm Tạ Cảnh Sơn. Lần mất trí nhớ, cũng giả vờ giả vịt uống rượu, vết thương lúc ở Sơn Hải lâu chữa khỏi.

 

Hắn trông như chuyện gì xảy , vẫn là cái vẻ ồn ào như , rôm rả với bọn Tống Tri Ngang.

 

Mọi thấy như nên cũng ai dám nhắc đến chuyện của Thẩm Hoài Hy.

 

Giang Nguyệt Bạch sẽ cố ý né tránh điều gì, nàng thẳng thắn hỏi thẳng. Lúc Tạ Cảnh Sơn mới nhịn mà đau buồn thở dài, còn tuyệt đối tin Thẩm Hoài Hy là kẻ ác.

 

Bởi vì chính Thẩm Hoài Hy bí mật truyền tin cho Sơn Hải lâu, Tạ Cảnh Sơn mới thể kịp thời mang đến cứu Vân Thường.

 

Thực đều tin Thẩm Hoài Hy là , bởi vì nửa năm nay họ thường xuyên cùng tỷ thí luận đạo, đều những hiểu nhất định về đối phương. Thẩm Hoài Hy thấy chim non ở ngoài đồng đều sẽ cẩn thận đưa chúng trở tổ chim, đều cảm thấy là Thanh Nang T.ử ép buộc Thẩm Hoài Hy.

 

Giang Nguyệt Bạch nhiều, dặn dò Tống Tri Ngang và Hà Vọng Trần mấy chăm sóc cho Tạ Cảnh Sơn cùng Lục Nam Chi rời .

 

Chuyện của Thanh Nang T.ử khiến trong lòng bao phủ một tầng mây mù, ai thể ngờ tới vị Nguyên Anh chân quân cứu nhân độ thế trong tông môn là một tà tu tâm địa độc ác?

 

Cái c.h.ế.t của cha Vân Thường cũng khiến trong lòng trở nên cấp bách. Khoảng thời gian đó, tất cả đều âm thầm tu luyện học tập, tinh nghiên võ nghệ pháp thuật, chỉ hy vọng gặp chuyện tương tự sẽ bất lực như .

 

Vân Thường gì đáng ngại, chỉ là nhất quyết chịu chuyện, tự nhốt trong phòng, hằng ngày lấy nước mắt rửa mặt.

 

Lần giữa nàng và Ngu Thu Trì hiềm khích gì, Ngu Thu Trì còn thể ở bên cạnh nàng với phận cô cô nhỏ.

 

Một tháng , Lê Cửu Xuyên bỗng nhiên với Giang Nguyệt Bạch rằng ông chuẩn đích Vu tộc một chuyến, nhanh ch.óng tìm Thạch Lan bà bà, cho dù vì thế mà gánh vác nhân quả và nghiệp chướng, ông cũng nhanh ch.óng giải quyết Thanh Nang Tử.

 

Giang Nguyệt Bạch ngăn cản nổi, nàng bây giờ cũng căn bản còn sức lực để thêm điều gì nữa, trong lòng đầy rẫy sự mịt mờ và mâu thuẫn, thế nào mới là đúng.

 

Lê Cửu Xuyên sự m.ô.n.g lung trong lòng nàng, đưa nàng lên Thiên Nhàn phong nơi Thái thượng trưởng lão cư ngụ, dặn dò nàng khi ông về thì cứ ở Thiên Nhàn phong hầu hạ Thái thượng trưởng lão, chạy lung tung.

 

Trước khi , Lê Cửu Xuyên đưa cho nàng một chiếc vòng tay trữ vật, bên trong ngoài tất cả vật tư nàng cần để tu luyện đến kỳ Trúc Cơ, còn mấy món pháp bảo hộ .

 

Quan trọng nhất chính là bản mệnh pháp bảo chuẩn sẵn: Ngũ Hành Liên Đài.

 

"Sư phụ, trong vòng năm năm nếu ngài về thì con bái Phất Y chân quân sư phụ đấy nhé."

 

Lúc tiễn Lê Cửu Xuyên rời khỏi Thiên Nhàn phong, Giang Nguyệt Bạch kéo tay áo Lê Cửu Xuyên .

 

Lê Cửu Xuyên mỉm nuông chiều, xoa đầu Giang Nguyệt Bạch: "Yên tâm , vi sư còn hộ pháp cho con Trúc Cơ mà, nhất định sẽ bình an trở về. Hãy ở bên cạnh Thái thượng trưởng lão cho , tuy bà lười biếng một chút, nhưng thấu nhiều chuyện hơn chúng , con gì nghi hoặc hiểu đều thể thỉnh giáo bà ."

 

Giang Nguyệt Bạch gật đầu, bóng dáng sư phụ điều khiển độn quang rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1319.html.]

 

Mãi đến khi bóng dáng sư phụ biến mất nơi chân trời, Giang Nguyệt Bạch mới lưu luyến đầu , lướt qua Thiên Nhàn phong đầy hoang vu, cỏ dại mọc um tùm.

 

Đám cỏ dại đó còn cao hơn cả nàng!

 

Sờ chiếc pháp bảo đao chẻ củi đeo thắt lưng, Giang Nguyệt Bạch cuối cùng thở dài một tiếng, tùy tiện , đám cỏ c.h.ặ.t sẽ mọc, nàng cũng thể ngày nào cũng ở đây trừ cỏ .

 

Rẽ đám cỏ dại , Giang Nguyệt Bạch gian nan lội qua, thẳng lên đỉnh Thiên Nhàn phong.

 

Đại điện vẫn là cái tòa đại điện rách nát thiếu gạch thiếu ngói, rêu xanh phủ đầy, vách tường bò đầy dây leo đó.

 

Trước cửa đại điện vốn dĩ nên một quảng trường, lúc cỏ dại mọc từ kẽ gạch, thấy dấu vết của quảng trường cả. Chiếc đỉnh lớn ba chân ở giữa quảng trường năm tháng ăn mòn, rõ ràng trở thành tổ tích trữ lương thực mùa đông của lũ sóc.

 

Lúc Giang Nguyệt Bạch ngang qua, con sóc nhỏ bên trong còn thò đầu nàng, bốn mắt . Con sóc nhỏ trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý gian nan, cuối cùng chui trong lấy một hạt lạc, đưa cho Giang Nguyệt Bạch.

 

Giang Nguyệt Bạch đưa tay đón lấy, con sóc rụt .

 

Ý chắc là lấy lợi lộc của nó thì phá tổ của nó nữa.

 

Phía gốc cổ thụ bốn mùa xanh tươi đằng xa, Ôn Diệu vẫn đầy mùi rượu, lôi thôi lếch thếch chiếc ghế bành. Chiếc ghế bành đó của bà dường như sắp hòa một với mặt đất, những dây leo mọc lên từ đất quấn quanh đó, nở những bông hoa tím li ti, hương thơm nức mũi.

 

Chân Ôn Diệu móc một chiếc giày, tay xách hồ lô rượu, loạng choạng nấc cụt, hai má ửng hồng, thần sắc mơ màng.

 

Giang Nguyệt Bạch tới, lấy bồ đoàn bên cạnh Ôn Diệu.

 

"Ngươi cũng tự nhiên gớm nhỉ, ợ~"

 

Ôn Diệu nấc cụt lên tiếng, giọng điệu uể oải.

 

Giang Nguyệt Bạch khom lưng bồ đoàn: "Thái thượng trưởng lão, ngài tu hành đến nay, chuyện gì khiến ngài hối tiếc ?"

 

"Tất nhiên là chứ."

 

"Vậy nếu cơ hội để ngài bù đắp những hối tiếc đó, ngài bù đắp ?"

 

Ôn Diệu mở mắt, nghiêng đầu Giang Nguyệt Bạch.

 

"Con nhóc ngươi rốt cuộc cái gì?"

 

Giang Nguyệt Bạch cúi đầu mân mê tay: "Chỉ là tò mò hỏi chút thôi ạ."

 

Ôn Diệu đầu , vòm cây đỉnh đầu, tùy miệng : "Ta sẽ ."

 

"Tại ạ?" Giang Nguyệt Bạch xoay , bò bên cạnh Ôn Diệu.

 

Ôn Diệu say lướt khướt vòm cây: "Con sống đời, thể chiếm hết tất cả chuyện , thiên đạo cũng là cha ngươi, hối tiếc là chuyện bình thường."

 

"Hơn nữa, chính vì sự tồn tại của hối tiếc mới tạo nên của hiện tại. Khổ nạn ban cho con sức mạnh để trưởng thành. Những tu tiên như chúng , sự nhân quả đều nặng, bất kỳ sự đổi nào cũng đều thận trọng."

 

"Giống như bậc thang lơ lửng , đó cũng là do từng phiến đá từng phiến đá xếp lên mà thành. Những phiến đá đó là gì? Đó đều là những khổ nạn và hối tiếc trong đời mà ngươi trải qua."

 

 

Loading...