Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1335
Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:29:18
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ bây giờ, nàng chính là một cây con nhỏ, chờ đợi khoảnh khắc nở hoa kết trái.
Làm cỏ đối với nàng mà là chuyện dễ như trở bàn tay.
Cách thời điểm quả Hỗn Độn Thạch Linh nguyên bản chín còn ba trăm năm, tu hành nhiệm vụ nặng nề mà đường còn xa.
Thọ nguyên Kim Đan là năm trăm năm, vẫn kịp và đủ !
Dòng sông thời gian.
Sóng xanh cuồn cuộn, cỏ thơm mơn mởn.
Phù Du hóa thành một lão ngư phủ đội nón lá, tảng đá xanh lớn bên bờ sông, vung cần câu cá.
Không mồi câu, cũng lưỡi câu, cá trong sông lũ lượt tránh , chủ yếu là tự tìm niềm vui cho .
Phía Phù Du xa chính là Giang Nguyệt Bạch đang tĩnh lặng xếp bằng, ba mươi mấy năm hề cử động, đều mọc những cây nấm nhỏ, bên cạnh nàng còn cắm một cây Chúc Long Thương với dải lụa đỏ bay phất phơ.
Một điểm sáng xanh mờ ảo từ bay tới, đậu đầu gối Phù Du, đôi cánh rung động thu lớp vỏ cứng, ánh xanh phập phồng như nhịp thở.
Phù Du liếc nó một cái, "Ngươi chắc chắn màn sẽ tự hại chứ?"
Ánh sáng Ngọc Trần liên tục nhấp nháy, phát bất kỳ âm thanh nào.
Phù Du cũng là hiểu điều gì là đang tự một .
"Người đó cũng chỉ là về mà thôi, ngươi đưa về chẳng là xong , bày bao nhiêu chuyện rắc rối phiền sự thanh thản của sâu bọ..."
"... Cái gì? Ngươi đưa ? Ồ, nàng còn tin đúng ? Nhất quyết g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi tự xem? Được , từng một đều bướng bỉnh chịu nổi, đúng là hại cả một dòng sông cá của mà."
"Hừ~ Lúc ngươi cũng bảo quân cờ chọn tệ, kết quả thì ? Từng quân một đều g.i.ế.c đến còn mảnh giáp! Ừm, quân trông thì vẻ đấy, cái món chua ngọt đắng cay mặn cũng mà, nhưng kết quả thì..."
"Hiểu , cho nên ông già nhà ngươi chơi một vố lớn, lật bàn cờ đồng quy vu tận đúng ? Có thể ép ông già nhà ngươi đến mức cũng coi như là lợi hại . Haizz! Nửa ngày trời cũng chẳng con cá nào c.ắ.n câu, câu nữa."
"Cái gì? Nói kiên nhẫn, là một con sâu bọ đáng thương chỉ sống một ngày, xứng thứ cao cấp như kiên nhẫn hiểu ? Kiên nhẫn đòi mạng sâu bọ đấy! Đi , ông già nhà ngươi thì , đợi bao lâu thì đợi, dù cũng đợi nữa."
Phù Du thu cần câu dậy, Ngọc Trần đầu gối kinh sợ bay lên, lững lờ bay về phía đầu Giang Nguyệt Bạch, đậu b.úi tóc nàng, ánh sáng xanh mờ ảo tiếp tục nhấp nháy mờ mịt.
"Để xem xem, ba trăm năm nên về hướng nào và bao xa, , hướng !"
Phù Du trong hình dáng lão ngư phủ nhấc một chân lên, vạn vật xung quanh đột nhiên kéo lùi , xuân hạ thu đông luân chuyển thần tốc.
Đợi đến khi cái chân của Phù Du hạ xuống phía , dòng sông thời gian vẫn là dòng sông thời gian đó, thứ xung quanh dường như bất kỳ đổi nào, duy chỉ ...
Giang Nguyệt Bạch xếp bằng phía Phù Du trải qua sự tẩy lễ của năm tháng và sương gió, cơ thể lớp đá bao phủ hóa thành một bức tượng, đầy những dấu vết loang lổ, cùng với cây Chúc Long Thương bên cạnh dây leo quấn quanh, nở những bông hoa chuông nhỏ màu tím nhạt.
Gió thanh thổi qua, cành hoa lay động, hương thơm ngào ngạt.
Hù ——
Gió nổi lên mặt đất, sóng cỏ đan xen nông sâu, Ngọc Trần đầu Giang Nguyệt Bạch vốn gần như hóa đá kinh sợ bay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1335.html.]
Dòng sông thời gian cuồn cuộn chảy về phía đông đột nhiên sôi sùng sục, vạn thiên nhánh sông đổi phương hướng, nước sông đảo ngược cuộn trào, hóa thành từng con thủy long, bôn đằng đan xen, bộ xông về phía vị trí của Giang Nguyệt Bạch.
Đàn cá vẫy đuôi nhảy nhót, bọt nước tung tóe như muôn vàn vì rơi rụng xuống nhân gian.
Rắc!
Giữa bầy thủy long vây quanh, mặt bức tượng nứt một đường, lớp vỏ đá rơi rụng, lộ bóng dáng một cây nhỏ, vượt qua thời gian và gian, trùng khớp với bức tượng, lúc ẩn lúc hiện.
Trên cây một quả xanh, từ từ tỏa sắc màu chín mọng.
Phù Du trong hình dáng lão ngư phủ về phía dòng sông gần như chặn ở đằng xa, cùng với con đường sông ngày càng hùng vĩ phía Giang Nguyệt Bạch, chắp tay mỉm .
"Thời gian vặn!"
Cùng lúc đó, tại vùng đất Hỗn Độn ở Địa Linh Giới.
Lê Cửu Xuyên xử lý xong chuyện ở tông môn liền nơi Giang Nguyệt Bạch bế quan, dọn dẹp một đợt hung thú xung quanh, kiểm tra và gia cố đại trận, thế những chiếc đinh trận sắp hỏng.
Ngày tháng thoi đưa, vật đổi dời.
Lê Cửu Xuyên sắp đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, đại trận nơi cũng ông nghiên cứu thấu triệt, mà đồ ngoan của ông bế quan khổ tu thế mà suốt ba trăm năm vẫn hề khỏi hang, cũng bất kỳ động tĩnh nào.
Hôm nay Lê Cửu Xuyên bỗng thấy bồn chồn, lo lắng liền tiến sâu trong đại trận, mở kết giới bên trong sơn động .
Nhìn rõ tình trạng sâu trong sơn động, Lê Cửu Xuyên vô cùng chấn kinh.
Giang Nguyệt Bạch biến mất !
Thay đó là hai cái cây Hỗn Độn Thạch Linh Quả giống hệt như trong và ngoài gương .
Lê Cửu Xuyên nhớ rõ ràng nơi chỉ một cái cây.
Ông tỉ mỉ thăm dò liền phát hiện cái cây mọc thêm dù là vân văn cành, gân lá mỗi phiến lá, thậm chí mỗi nhánh rẽ, lượng lá cây đều giống y hệt cây nguyên bản.
Duy nhất điểm khác biệt là cây nguyên bản năm quả sắp chín, còn cái cây chỉ duy nhất một quả xanh cô độc.
Lúc , năm quả cây nguyên bản khẽ rung động, từ tâm quả xanh tràn từng sợi sương mù màu xám, quả xanh cũng bắt đầu trở nên mờ mịt một mảnh, vỏ quả xuất hiện vân văn giống như vòng xoáy.
Hỗn Độn Thạch Linh Quả sắp chín !
Lê Cửu Xuyên bỗng chốc trở nên căng thẳng, vội vàng mở bộ phòng hộ của đại trận .
Ngay đó, cây quả , quả xanh cũng rung động theo, luồng khí nhỏ quấn quanh quả xanh, tạo vòng xoáy.
Sương mù xám năm quả ngưng tụ thành những sợi tơ mịn, giống như xúc tu , từ từ vươn về phía quả xanh duy nhất .
Chúng giống như những quả giống phân biệt một cái cây, tập hợp sức mạnh của năm quả để chín một quả duy nhất.
Khi năm sợi tơ xám đ.â.m trúng quả xanh duy nhất , cây Hỗn Độn Thạch Linh Quả lập tức hóa thành bụi phấn, trong lớp bụi phấn đó chính là cơ thể gần như trong suốt của Giang Nguyệt Bạch.
Tại đan điền của nàng, ánh vàng rực rỡ, Thiên phẩm Kim Đan trong suốt như lưu ly hấp thụ năm tia khí Hỗn Độn, ở tâm Kim Đan khuấy động một vòng xoáy nhỏ.