Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1342
Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:29:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đại điện.
“Các dám động thủ, sẽ phản kháng đấy nhé, đến lúc đó đừng cậy mạnh h.i.ế.p yếu, tiểu bối bắt nạt trưởng bối đấy!”
Giang Nguyệt Bạch thoát khỏi sự kìm kẹp của Triệu Phất Y, nhảy xa múa tay múa chân, giống như một con mèo con dọa sợ.
“Chẳng chút dáng vẻ của Luyện Hư Tinh Quân gì cả, thể thống gì!”
Triệu Phất Y trầm giọng nộ sức, nếu đối mặt với tu sĩ Luyện Hư khác, Triệu Phất Y lúc chắc chắn sẽ khiêm nhường cung kính hơn một chút, nhưng ở sâu trong lòng bà, Giang Nguyệt Bạch dù tu tới mức nào, bà đều cảm thấy Giang Nguyệt Bạch giống như một con khỉ nghịch ngợm lớn.
Bà thật sự cung kính nổi, chỉ thấy ngứa tay.
Giang Nguyệt Bạch vuốt phẳng vạt áo, bàn chân miết xuống đất xỏ chiếc giày lỏng lẻo, phủi tà váy, ưỡn thẳng sống lưng, dư quang liếc sư phụ nhà , chắp một tay lưng, nỗ lực dáng vẻ mà Luyện Hư Tinh Quân nên .
Lê Cửu Xuyên vẫn còn đang trong dư vị của sự chấn kinh, thật lâu thể hồn, thực về tức giận, ông lo lắng cho Giang Nguyệt Bạch nhiều hơn, lo nàng Triệu Phất Y đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Bản ông tuy lừa gạt, nhưng nghĩ kỹ , nghiệt đồ cũng sai, đúng là phần do ông tự nghĩ quá nhiều.
Lúc thấy nghiệt đồ trải qua ba trăm năm, tu vi tiến triển thần tốc, sự kiêu ngạo trong lòng Lê Cửu Xuyên từ lâu lấn át tất cả.
Đồng thời cũng sự may mắn, may mắn năm đó ông đủ quyết đoán, nhận nha đầu đồ , nếu bây giờ gọi nha đầu là sư thúc, ông là tuổi , thật sự gọi miệng.
Triệu Phất Y thì đen đủi , nghĩ năm đó nghiệt đồ nỗ lực bái bà sư phụ như , bà còn công khai từ chối, hiện tại...
Sự đắc ý và may mắn trong lòng Lê Cửu Xuyên nén nổi, đuôi mắt chân mày đều là ý , mất mặt là tồn tại, khác thấy, lẽ sẽ ông sư phụ tiền đồ, nhưng cũng sẽ ông phúc khí, bản lĩnh, dạy dỗ một t.ử giỏi giang như .
Quan trọng nhất là, Thiên Diễn Tông sắp một Hợp Thể Đạo Quân chống lưng, đẳng cấp của bộ tông môn sẽ nâng cao về tổng thể.
Với tư cách là Tông chủ đương đại của Thiên Diễn Tông, ông kiêu ngạo!
Ngoài , Lê Cửu Xuyên len lén về phía Triệu Phất Y, đột nhiên chút mong chờ dáng vẻ bà gọi nghiệt đồ là sư thúc, còn những khác từng nghiệt đồ lớn lên từ nhỏ, đến lúc đó là vẻ mặt như thế nào.
Bốn con mắt của hai thầy trò đều chằm chằm Triệu Phất Y, Triệu Phất Y da đầu tê dại, áp lực cực lớn, thầm hôm nay ‘tội’ là thể hỏi , ép gấp con khỉ nghịch , nhỡ thật sự bắt bà công khai gọi sư thúc thì .
Sớm , cứ để nó gọi ‘ nuôi’ thì !
Triệu Phất Y âm thầm nắm c.h.ặ.t t.a.y, quyết định tạm thời gác chuyện .
“Khụ, chuyện may mà chỉ ba chúng , thể truy cứu nữa, nhưng bây giờ ngươi rõ ràng chuyện cho , ngươi rốt cuộc gì, tại và Cửu Xuyên xuất hiện song trọng ký ức, ba trăm năm qua ngươi rốt cuộc .”
Nghe thấy Triệu Phất Y truy cứu nữa, Giang Nguyệt Bạch thấy thì thu, tạm thời lùi bước một bước.
Nàng vẫn giữ thái độ của vãn bối, mời Triệu Phất Y và Lê Cửu Xuyên tới nơi tiếp khách trong đại điện xuống, chậm rãi kể về trải nghiệm trong ba trăm năm của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1342.html.]
Trong lúc đó, nàng cũng hỏi Triệu Phất Y và sư phụ nhà nhiều câu hỏi, rõ khi hai thế giới dung hợp, trong ký ức của họ, những việc nào xuất hiện sai lệch.
Cuối cùng, Giang Nguyệt Bạch phát hiện, ký ức của Triệu Phất Y và sư phụ nhà vẫn lấy cái cũ chủ, những trải nghiệm tiếp xúc với họ trong kiếp trọng sinh , đối với họ mà cứ như một giấc mộng .
Chỉ điều giấc mộng quá chân thực, tình cảm cũng quá sâu đậm, nên Triệu Phất Y khi lời dối ngất trời mà Giang Nguyệt Bạch gieo rắc, mới phẫn nộ như .
Tuy nhiên, trong đó cũng sự đổi.
Ví dụ như ông nội Đào Phong Niên và Lữ Oánh, trong ký ức hiện tại của sư phụ nhà , ông nội Đào Phong Niên ông ban cho Diên Thọ Đan, thọ thêm năm mươi năm, đó tự tìm hai viên Diên Thọ Đan, đáng tiếc tư chất hạn hẹp, kẹt ở Trúc Cơ hậu kỳ suốt trăm năm.
Cuối cùng, chính ông nội nghĩ thông suốt đó là mệnh của , nộp đơn lên tông môn xin về quê dưỡng lão, ẩn tính mai danh giữ mộ cho vong thê, thọ chung chánh tẩm.
Đứa cháu gái Đào Niệm của ông nội, là lúc sáu tuổi, ông nội dẫn tới Thiên Diễn Tông, hiện tại vẫn là t.ử của Thiên Diễn Tông.
Còn Lữ Oánh, cuối cùng cũng do tư chất hạn hẹp, kẹt ở Trúc Cơ hậu kỳ, ngoài du ngoạn tới Vu tộc đột nhiên vẫn lạc, sư phụ từng phái tra, phát hiện Lữ Oánh là vì cứu một đứa trẻ, xảy xung đột với của trại rắn Vu tộc, trọng thương mà c.h.ế.t.
Giang Nguyệt Bạch chứng kiến thiên mệnh khó đổi, lúc chỉ thể bọn họ thở dài một tiếng tiếc nuối.
Hai đoạn ký ức là thừa , sư phụ hề thấy gì , cảm giác giống như ký ức vốn luôn tồn tại .
“Sư phụ, con Thượng Giới lúc nào?” Giang Nguyệt Bạch hỏi.
Lê Cửu Xuyên và Triệu Phất Y , hai cẩn thận nhớ , đưa đáp án giống .
“Năm Giáp Thân, lúc đó con chắc năm mươi tuổi, do Thái thượng trưởng lão dẫn theo con, Lục Nam Chi và Tạ Cảnh Sơn cùng tới Thượng Giới.”
Giang Nguyệt Bạch rũ mắt suy tư, về điểm , ký ức của sư phụ bọn họ vẫn là nguyên bản, cách khác, chuyện khi nàng tới Thượng Giới đều đổi.
trong cũng chỗ mâu thuẫn, khi nàng trọng sinh là năm ba mươi bảy tuổi tới vùng đất Hỗn Độn, khi hai thế giới dung hợp, trong ký ức của sư phụ bọn họ, nàng vẫn là hai mươi chín tuổi kết đan, từng tới Yêu tộc, tới Tu La Vực.
Nói là đổi, chuyện của ông nội và Lữ Oánh xuất hiện đổi, sư phụ cũng , cha và em trai nàng thọ chung chánh tẩm.
Nói là đổi, trải nghiệm cả đời của nàng, vẫn là dáng vẻ ban đầu.
Thời gian ở chỗ nàng cuộn thành một vòng tròn, nàng trong quá khứ và nàng của hiện tại đồng thời tồn tại.
Giang Nguyệt Bạch gãi đầu, mặc dù nàng tu thành Hỗn Độn đạo quả, nhưng đối với Thời Gian Đại Đạo, vẫn mù mờ như cũ, rõ cũng chẳng hiểu thấu , cũng căn bản tìm thấy logic.
Có lẽ đây chính là Đạo, cái Đạo thể thành lời.
Triệu Phất Y thấy nàng cau mày giãn, an ủi , “Nghĩ thông thì đừng nghĩ nữa, mỗi một tu sĩ trong đời, gặp chuyện kỳ quái ít, nhiều chuyện cũng thường thấy nhân thấy quả, thấy quả nhân, nếu chuyện gì cũng truy hỏi đến cùng, chỉ tăng thêm phiền não và hư vọng cho bản mà thôi.”
Giang Nguyệt Bạch nhếch môi một tiếng, trọng sinh một kiếp, nàng trải qua nhiều chuyện thiên mệnh khó đổi và bất lực sự việc, tâm cảnh cởi mở hơn nhiều, lúc cũng vì chuyện mà đ.â.m đầu ngõ cụt, chỉ là hiếu kỳ, nên suy nghĩ một chút mà thôi.