Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 1357

Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:29:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cổ thụ chọc trời, sóng xanh như biển, bộ là những khu rừng nguyên sinh ngút ngàn.

 

Lúc , một luồng sức mạnh vô hình bỗng nhiên bao trùm lên hai , cả biển rừng xao động, lá cây bay lợp trời như thủy triều, tiếng xào xạc vang lên ngớt.

 

Sừng Bạch Trạch treo cổ Giang Nguyệt Bạch tự bay lên, tỏa ánh sáng trắng trong trẻo, giúp nàng xua tan luồng sức mạnh vô hình .

 

Ngũ Vị sơn nhân , "Yêu vực hoan nghênh , ở một tiểu giới phía Tây Bắc bên ngoài Yêu vực đợi ngươi."

 

Nói xong, nàng lùi một bước, biến mất thấy .

 

Biển rừng đang xao động dần dần khôi phục bình tĩnh, từ xa dường như một vệt sáng trắng đạp mà tới.

 

Đến gần hơn, Giang Nguyệt Bạch mới rõ, đó là một con hươu trắng, lưng còn một đứa nhỏ tay cầm gậy lớn, khí thế hung hăng, năm cái đuôi hồ ly bay phất phơ trong gió.

 

Có chút quen mắt, là ai nhỉ?

 

"Chịu c.h.ế.t ! Cỏ lật thuyền!"

 

Hồ ly nhỏ nhảy vọt lên, phía là một vầng thái dương, gương mặt đầy bóng tối, hai tay giơ cao gậy lớn nhắm thẳng đỉnh đầu Giang Nguyệt Bạch mà đ.á.n.h xuống.

 

Đồng t.ử Giang Nguyệt Bạch chấn động, nhớ !

 

Hữu Tô Tiểu Tiểu!

 

Chương 970 Khóc nhè (Cầu vé tháng)

 

Gậy lớn của Hữu Tô Tiểu Tiểu khi còn cách đỉnh đầu Giang Nguyệt Bạch một trượng, uy áp đột nhiên bùng phát nàng đ.á.n.h nát vụn.

 

"A!"

 

Hữu Tô Tiểu Tiểu t.h.ả.m khiếu một tiếng, cả luồng khí hất văng, giống như một quả cầu lăn vô vòng trung, cuối cùng cuồng phong cuốn trở mặt Giang Nguyệt Bạch.

 

Giang Nguyệt Bạch vươn tay , tóm lấy một cái đuôi lông xù của Hữu Tô Tiểu Tiểu, xách ngược nàng lên.

 

Lộc Linh ở đằng xa rõ tu vi hiện tại của Giang Nguyệt Bạch, sợ đến mức bốn vó cày nát mặt đất, bản năng loài thú khiến đầu bỏ chạy.

 

"Đứng !"

 

Giang Nguyệt Bạch quát một tiếng, Lộc Linh trực tiếp định hình trung, vó giơ lên cũng dám hạ xuống, cũng chẳng chột vì cái gì.

 

"Thả ! Cái đồ cỏ lật thuyền , bản lĩnh thì đấu với một trận quang minh chính đại!"

 

Hồ ly nhỏ trong tay sức vùng vẫy, đỉnh đầu là một đôi tai hồ ly lông xù, bé xíu xiu, dáng vẻ nhe răng trợn mắt trông khá đáng yêu.

 

Giang Nguyệt Bạch giơ tay lên cao, xách Hữu Tô Tiểu Tiểu đến mặt , đưa tay véo lấy cái má bầu bĩnh của nàng .

 

"Ngươi cho kỹ, ngươi thật sự đ.á.n.h thắng ?"

 

Hữu Tô Tiểu Tiểu véo má, chớp chớp mắt kỹ một lát, đó đồng t.ử co rụt , ánh mắt bỗng chốc tối sầm còn chút sức sống.

 

Ngay đó miệng mếu xệch, "oa" một tiếng liền rống lên.

 

Tiếng vang dội vang vọng bầu trời khu rừng, Giang Nguyệt Bạch nhíu mày nghiêng đầu, giơ Hữu Tô Tiểu Tiểu xa một chút.

 

Nào , Hữu Tô Tiểu Tiểu ở Yêu tộc, tốc độ tu hành là vô cùng nghịch thiên, tuổi còn nhỏ đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, Lộc Linh gặp Giang Nguyệt Bạch nàng là Hóa Thần sơ kỳ, còn tưởng rằng liều c.h.ế.t một trận, chắc cơ hội thắng.

 

Kết quả bây giờ... Luyện Hư đỉnh phong?

 

Đời nàng bao giờ đuổi kịp cỏ lật thuyền ?

 

"Này , gì ngươi , ngươi đừng nữa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-1357.html.]

 

"Oa——"

 

Giang Nguyệt Bạch càng dỗ, Hữu Tô Tiểu Tiểu càng cảm thấy ủy khuất, càng to hơn.

 

Tiếng của nàng khiến khu rừng bên xao động, một lúc , khắp nơi đều hồ ly từ trong bụi cây lao , ngửa đầu xem xét chuyện gì đang xảy .

 

Hồ ly năm đuôi diễm lệ Đồ Sơn Ân đạp mà tới, thấy Lộc Linh bộ dạng định bỏ chạy, giơ vó định giữa trung dám cử động, cảm thấy vô cùng kỳ quặc.

 

Đợi khi đến mặt Giang Nguyệt Bạch, liền thấy Hữu Tô Tiểu Tiểu bệt trung, dùng mu bàn tay ấn mắt, đạp chân lớn.

 

Giang Nguyệt Bạch xổm mặt Hữu Tô Tiểu Tiểu, cầm một lọ đan d.ư.ợ.c đang dỗ dành.

 

"Được , đan d.ư.ợ.c do đích luyện chế cho ngươi ăn, ăn ngươi sẽ nhanh ch.óng hóa thần thôi."

 

"Hóa Thần cũng đ.á.n.h thắng ngươi, ngươi , thấy ngươi, ngươi !"

 

"Ta cũng tu luyện nhanh như , nhưng mà cái ... cũng còn cách nào khác mà."

 

"Oa——"

 

Tiếng của Hữu Tô Tiểu Tiểu đạt tới tầm cao mới.

 

Giang Nguyệt Bạch bất lực gãi mặt, ngẩng đầu Đồ Sơn Ân, bốn mắt , Đồ Sơn Ân một lát đại kinh thất sắc, lông đuôi hồ ly dựng ngược cả lên.

 

Ực!

 

Giang Nguyệt Bạch thấy tiếng nuốt nước bọt rõ mồn một, Đồ Sơn Ân giống như hóa đá, đờ đẫn nàng, vẻ mặt dám tin.

 

Thọ nguyên của Yêu tộc dài đằng đẵng, tu luyện tương đối chậm, Lộc Linh bây giờ vẫn là Hóa Thần sơ kỳ, Đồ Sơn Ân vẫn ở Hóa Thần hậu kỳ.

 

Mà Đồ Sơn Ân nhớ rõ, gặp Giang Nguyệt Bạch ở Trụy Ma Uyên, nàng là Hóa Thần sơ kỳ.

 

Vỏn vẹn ba trăm năm...

 

Giang Nguyệt Bạch dậy, trực tiếp rõ ý đồ đến, "Ta đến tìm Ngạo Quyển, hiện tại nàng ở Yêu vực ?"

 

Lúc Đồ Sơn Ân mới chợt hồn, nén xuống sự chấn kinh trong lòng, gật đầu , "Có, nhưng gần đây nàng chắc là sắp tiến giai Luyện Hư, cho nên vẫn luôn ngủ say, tiện đ.á.n.h thức."

 

Ngạo Quyển Long châu mà Thanh Long để cho nàng, chỉ cần hấp thụ sức mạnh trong đó, tốc độ tiến giai tự nhiên vượt qua hầu hết Yêu tộc.

 

"Ta từng giao mấy bạn Yêu tộc của cho Ngạo Quyển chăm sóc, hiện tại chúng cũng đang ở Yêu tộc ?" Giang Nguyệt Bạch hỏi.

 

Nhắc đến chuyện , khóe miệng Đồ Sơn Ân co giật, sắc mặt mấy , chẳng lẽ đám Cát Tường gây họa ở đây ?

 

Ách... đến lúc đó chắc bắt nàng bồi thường cái gì mới thả chúng chứ?

 

"Đều ở đây, ngươi định đưa chúng ?"

 

Giang Nguyệt Bạch một hồi đấu tranh tâm lý, cuối cùng vẫn gật đầu một cái, con cái nhà gây họa, phụ như nàng cũng thể mặc kệ, cùng lắm thì nàng ở việc trả nợ.

 

Ví dụ như quét dọn vệ sinh Yêu vực, duy trì trật tự gì đó, cái nàng kinh nghiệm.

 

Ánh mắt Đồ Sơn Ân sáng lên, "Yêu vực xưa nay cho phép ngoài đặt chân , ngươi thở của Lộc Linh, cho nên Yêu vực mới bài xích ngươi, nhưng chuyện vẫn cần hỏi ý kiến Thần thụ, cứ để..."

 

Đồ Sơn Ân đầu liếc Lộc Linh đang tự định ở phía .

 

"Cứ để Lộc Linh cùng ngươi đến lãnh địa của Thảo mộc yêu tộc nghỉ chân , đợi khi bẩm báo xong sẽ đưa chúng đến gặp ngươi."

 

Giang Nguyệt Bạch gật đầu, địa bàn của , tự nhiên tuân theo quy củ của , đây là Yêu vực của Thượng giới, Đại Thừa Thiên Yêu trấn giữ đấy.

 

 

Loading...